Cô lặng lẽ đoán xem rốt cuộc là tu sĩ trâu bò nào, bày trận khí thì cũng thôi đi, không ngờ còn là trận khí đã sinh ra khí linh nữa chứ. Chưa bao giờ gặp tu sĩ nào thừa tiền như thế, phỏng chừng còn giàu có hơn cả đống tài sản có thể nuôi sống được cả một môn phái của sư huynh nhà cô.
Linh Âm nghiêng đầu, vẻ mặt mê mang: “Chủ nhân ơi, trận khí là gì ạ?”
“Em không biết ư?” Cô ngẩn ra một chút, không phải cô bé này đã ở trong trận pháp này rất lâu hay sao?
“Lúc chủ nhân của em dùng em để áp trận đã không dặn dò gì sao?” Rõ ràng Linh Âm là pháp khí dùng để áp chế con yêu thú cấp mười kia, sao lại không nắm rõ nhiệm vụ của bản thân được nhỉ?
Linh Âm lắc đầu, khuôn mặt nhỏ càng mơ hồ: “Chủ nhân, chị muốn dặn dò em cái gì sao?”
“Chị không nói mình, ý chị là...”
Khoan khoan!
Cô nói được một nửa liền dừng lại, quan sát Linh Âm từ trên xuống dưới một cái, lập tức có một phỏng đoán rất to gan: “Linh Âm, em... lớn chừng nào rồi?”
“Dạ?” Cô bé ngẩn người, khuôn mặt nhỏ lập tức nhăn như quả mướp đắng, làm như rất khó trả lời.
“Ý chị không phải chân thân của em!” Cô vội vàng bổ sung thêm một câu: “Ý chị là, em thức tỉnh linh trí, hóa thành khí linh được bao lâu rồi?”
“Cái này em biết nè!” Cô bé lập tức vui sướng, giơ tay nhỏ lên trả lời: “Em mới tỉnh được có sáu ngày thôi, nhưng em đã sinh ra được một năm ba tháng rồi, thế nên là, em hơn một tuổi rồi.”
“...”
Đệch! Không ngờ đúng thế thật!
Thảo nào cô bé này lại có dáng vẻ trẻ con. Dáng vẻ khi hóa hình của khí linh có liên quan tới bản thể.
Cô vốn cho rằng, vì chân thân của cô bé là chuông đồng, thứ này hay dùng cho trẻ con, thế nên cô bé hóa thành dáng vẻ trẻ con cũng là bình thường. Giống cái chuông kia của cô, khi cô xuyên không tới còn là trẻ con, sư phụ đã buộc nó lên chân cô.
Ngày ấy, lúc sư phụ nhặt cô mang về, chính vì không có thời gian để mắt tới nên dứt khoát thả cô chạy rông khắp núi, buộc cái chuông cũng là để tiện tìm người mà thôi.
Nhưng cô không ngờ rằng, dáng vẻ này của Linh Âm không phải bị ảnh hưởng từ bản thể, mà là cô bé vốn dĩ chỉ là khí linh mới sinh linh trí không được bao lâu. Thảo nào lúc cô hỏi chuyện về chủ nhân trước của cô bé, cô bé lại mờ mịt thế.
Như vậy, lúc trước cô bé nói người đầu tiên cô bé nhìn thấy là cô, có phải là ám chỉ lúc cô phá trận không?
Phải biết rằng, chuyện mở được linh trí hiếm như trúng vé số độc đắc ấy. Thời cơ, vận may, linh khí, đều không thể thiếu được.
Dù sao, có trong tay pháp khí khí linh chẳng khác nào tự nhiên có thêm một trợ lực, sức chiến đấu cũng theo đó trực tiếp tăng lên.
Cho nên, loại pháp khí như này rất khó có được. Mà thứ này lại chẳng thể luyện chế ra nổi, khí linh muốn sinh ra phải trải qua thời gian rất dài, trước khi nó xuất hiện, chẳng ai biết được món pháp khí nào sẽ có được cơ hội đó.
Nhưng vật nào muốn sinh ra linh trí thì đều cần phải có một lượng linh khí rất lớn. Nhưng Linh Âm thì khác, đừng nói là hấp thu lượng linh khí lớn, trước khi tỉnh lại, bản thể của cô bé còn phải áp chế con yêu thú cấp mười cơ mà? Lấy đâu ra lắm linh khí cho cô bé mở ra linh trí chứ?
Cho nên... rốt cuộc cô bé được sinh ra thế nào vậy?
“Chủ nhân...” Cô còn chưa kịp nghĩ kỹ, đột nhiên Linh Âm dụi mắt, cầm lấy tay cô, dáng vẻ cực kỳ buồn ngủ: “Linh Âm buồn ngủ quá!”
“Nhóc làm sao vậy?” Trong lòng Quách Quả chợt căng thẳng, lẽ ra, trừ khi linh thể của cô bé bị hao tổn, nếu không sẽ không bao giờ cảm thấy mệt mỏi mới đúng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


