Cô vội vàng túm lấy tay cô bé tra xét một chút, ngay sau đó đột nhiên trợn trừng mắt: “Linh khí của em làm sao thế này?”
Cô phát hiện ra, linh khí vừa vào trong linh thể của cô bé liền tự động tan biến. Thân thể hiện tại của cô bé giống như một cái động không đáy, linh khí trong cơ thể đang chậm rãi tiêu tán.
“Chủ nhân, buồn ngủ quá...” Linh Âm thậm chí còn không đứng nổi nữa, người lắc lư mấy cái rồi ngã ra.
“Linh Âm!” Cô vội vàng ôm lấy thân mình nhỏ bé sắp ngã xuống đất, đây rõ ràng là biểu hiện của bị thương: “Nhóc bị thương ở đâu? Tên khốn nào làm nhóc bị thương thế?”
“Bị thương?” Linh Âm thoáng sửng sốt, mãi không hiểu ra, rồi một lúc sau mới nhớ tới cái gì, gật đầu: “Tua của em... Chủ nhân, tua của em bị cắt đứt rồi.”
Nói rồi, bàn tay vốn đã khép lại của cô bé hơi mở ra, chỉ thấy ánh sáng trắng lóe lên, lập tức trên tay xuất hiện một cái tua màu đỏ tươi, bị cắt rách đôi ở giữa. Bên trên vết cắt còn lưu lại một tia kiếm khí mỏng manh quen thuộc, giống hệt... kiếm khí của cô!
“Ặc...” Người Quách Quả cứng đờ, đột nhiên nhớ ra mấy hôm trước khi mình xử lý con yêu thú cấp mười kia... đã dùng tới kiếm.
Đệch! Thì ra cô bé này chính là cái thứ chết tiệt ấy!
“Khụ... Hay là, chúng ta về trước!” Quách Quả lập tức bấm pháp quyết, phong bế linh khí toàn thân Linh Âm, bế người lên để trở về nhà.
Linh Âm cũng không phản kháng, tay ôm chặt cái tua của mình rúc trong ngực cô, ngoan ngoãn tới mức làm người ta cảm thấy... thực sự rất đau lòng.
Quách Quả thực sự không ngờ, một kiếm trước đó của cô lại trực tiếp cắt đứt tua của Linh Âm. Làm khí linh, bất kỳ phần nào trên chân thân cũng đều tạo thành một bộ phận trên cơ thể, cho dù là một bộ phận chỉ dùng để nhìn.
Trở về rồi, kiểm tra cẩn thận mới phát hiện ra, tình hình của Linh Âm không chỉ là tồi tệ bình thường. Tua của cô bé bị cắt đứt khiến cho linh thể bị tổn tại, linh khí trên cơ thể cũng sẽ không ngừng tràn ra cho đến khi hết sạch, biến trở về thành đôi chuông bình thường mới thôi, hơn nữa, khí linh mới hình thành của cô bé cũng có thể biến mất luôn.
Chỉ dựa vào chút linh khí còm cõi còn lại trên cơ thể cô, đừng nói là sửa chữa bản thể cho cô bé, cho dù có nối cái tua cũng chẳng xong ấy chứ.
“Linh Âm, khí linh bình thường chữa thương như thế nào?” Cô suy nghĩ một hồi nhưng cũng chẳng tìm được cách nào hay ho, đành phải hỏi chính chủ.
Linh Âm chớp mắt, buột miệng thốt lên như thể đương nhiên: “Linh Âm có chủ nhân mà!”
“...” Không, chủ nhân của cô bé đã hết “điện” rồi: “À... Ý chị là, lúc mà không có chủ nhân ở bên ấy?”
“Ồ...” Cô bé nhăn nhó, hơi không vui nói: “Thế thì Linh Âm chỉ có thể ngủ say thôi.”
“Ngủ say?” Đây cũng là một cách hay. Chỉ cần linh thể hiểu được phương pháp tu luyện, Linh Âm bị đứt tua, tuy nói là một bộ phận của bản thể nhưng thực tế cũng chỉ để làm cảnh, cũng không ảnh hưởng gì tới căn nguyên của cô bé.
Giống như tóc người thôi, cắt đứt rồi cũng có làm sao đâu. Sở dĩ linh khí trong cơ thể Linh Âm bị xói mòn, thực chất là vì cô bé mới mở linh trí, linh thể cực kỳ yếu ớt và không ổn định.
Nếu cô bé biến về bản thể và ngủ say, dùng thuật Phong Tuyệt giữ lại linh khí trong cơ thể, theo thời gian trôi qua sẽ từ từ khôi phục lại thôi. Chỉ là, thuật Phong Tuyệt tiêu hao khá lớn linh khí, rất có thể sẽ vắt kiệt chút linh khí còn sót lại cuối cùng trong cơ thể cô mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
