Mà, khoan đã! Ánh mắt đầu tiên ư?
Cô vội vàng kéo “đồ trang sức” ra, ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, hỏi: “Nhóc nói tỉnh lại ý là như thế nào?”
“Chính là tỉnh lại đó!” Cô bé vội vàng dùng tay nhỏ che mắt lại, sau đó mở tay ra, nghiêm trang chớp mắt làm mẫu một lần, lại mang theo một chút tủi thân, nói: “Trước đó, nơi ấy tối đen như mực, đáng sợ cực kỳ, em đợi lâu ơi là lâu, mới chờ được chủ nhân tới.”
Đen như mực là cái quỷ gì? Đồn cảnh sát đáng sợ như thế ư?
“Vậy trước khi nhóc ngủ say thì sao?” Quách Quả tiếp tục hỏi: “Trước đó đã xảy ra chuyện gì? Tại sao nhóc lại ngủ say?”
“Trước khi ngủ say...” Linh Âm sửng sốt một chút, bắt đầu cố gắng nhớ lại, dường như gặp phải đề bài khó, cả khuôn mặt nhỏ đều nhăn tít, sau đó lắc đầu mếu máo nói: “Linh Âm... Linh Âm không biết.”
Mày Quách Quả càng nhăn dữ dội hơn, cũng không nghi ngờ cô bé này nói dối nữa, bởi vì khí linh vốn không biết nói dối là gì, đặc biệt còn liên quan tới vấn đề nhận chủ.
“Vậy nhóc tỉnh lại vào lúc nào?” Cô hỏi tiếp.
Linh Âm bẻ ngón tay nghiêm túc đếm, một lúc sau mới giơ hai bàn tay mũm mĩm lên, bật sáu ngón tay nói: “Sáu ngày, Linh Âm tỉnh lại vào giờ Dậu sáu ngày trước.”
“Sáu ngày trước...” Cô cẩn thận suy nghĩ, sau đó đột nhiên trợn trừng mắt lên.
Khoan đã! Giờ Dậu sáu ngày trước, chẳng phải là lúc căn nhà nhỏ vuột khỏi tay cô sao?
“Nhóc tỉnh lại ở nơi nào?”
“Linh Âm không biết!” Cô bé lắc cái đầu nhỏ: “Nhưng ở đó có rất nhiều cây có lá màu đỏ.”
Lá cây màu đỏ? Chẳng phải là rừng phong kia sao? Lúc này đang là mùa thu, vừa hay lá cây chuyển sang màu đỏ.
Trong lòng cô có một suy đoán lớn mật, muốn lập tức chạy tới Minh Hồ xem xét.
“Linh Âm, nhóc ở đây, không được chạy lung tung, chị phải ra ngoài một lúc.” Nói xong liền cầm lấy chìa khóa định ra ngoài.
Đang chuẩn bị mở cửa, đột nhiên quần bị một bàn tay nhỏ kéo lại, quay đầu thì thấy Linh Âm nước mắt lưng tròng nhìn mình: “Chủ nhân... Chị định vứt bỏ Linh Âm ư? Em thật sự rất ngoan, rất có ích! Chị... có thể suy nghĩ thêm một chút nữa được không?” Cô bé khóc lóc giống hệt một đứa trẻ sắp bị bỏ rơi, lại cắn chặt môi dưới, không để tiếng khóc bật ra.
Quách Quả chỉ cảm thấy lương tâm như bị đâm một dao thật mạnh, đây là pháp thuật công kích của khí linh à?
Nửa tiếng sau, hai người đã tới chỗ rừng phong bên cạnh Minh Hồ. So với lúc phá trận lần trước, giờ trong rừng đầy người đi dạo. Cô thả đứa trẻ trên tay xuống, sau đó đổi thành dắt tay cô bé, đi lòng vòng nửa ngày mới tới được chỗ từng bày trận pháp.
Có lẽ do đã được dọn dẹp qua nên không còn nhìn thấy dấu vết của trận pháp nữa. Cô nhìn khắp xung quanh, cuối cùng dừng ở chỗ tảng đá từng bị cô đánh nứt vì tưởng là mắt trận.
Quan sát kỹ, vết nứt trên tảng đá càng rõ ràng hơn, đặc biệt là cái khe ở giữa bề mặt có thể nhét vừa một ngón tay, kéo dài quanh tảng đá. Cô ghé sát mắt nhìn, quả nhiên cảm giác còn linh khí sót lại tản ra từ bên trong.
Linh Âm cũng lắc bàn tay nhỏ, chỉ vào cục đá, ngoan ngoãn nói: “Chủ nhân, chủ nhân, em chui ra từ đây này.”
Không ngờ mình sẽ đoán trúng, cô kinh ngạc quay đầu: “Nhóc là trận khí!”
Cái gọi là trận khí, chính là pháp khí dùng để bày trận.
Từ trước đến nay, chúng thường được dùng để áp trận, nhằm gia tăng tính công kích hoặc khả năng phòng ngự của trận pháp. Chỉ có tu sĩ không thiếu pháp khí cao cấp mới dám lựa chọn dùng cách này để bày trận. Dù sao, trận pháp luôn cố định ở một chỗ, bày một trận khí tức là đã mất đi một pháp khí rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)