Lúc ở đồn cảnh sát, cô đã phát hiện ra trên người đứa bé này có hơi thở của pháp khí có linh hồn, chỉ khác ở chỗ, pháp khí sẽ mang một chút khí tức hung ác, đặc biệt là pháp khí đã mở linh trí, nhưng kỳ quái nhất là trên người cô bé này lại không có, sạch sẽ như vừa mới ra lò vậy.
Cô bé kia sửng sốt một chút, ngay sau đó mắt trở nên sáng rực lên, hoàn toàn không có ý giấu diếm một chút nào, gật đầu như giã tỏi: “Vâng vâng vâng, em là khí linh của chủ nhân.”
Trả lời dứt khoát phết nhỉ? Trong lòng Quách Quả dâng lên một cảm giác quái dị, vốn tưởng cô bé dính lấy cô nhất định là có mục đích gì, sẽ không dễ dàng để lộ ra mới đúng!
“Vậy chân thân của nhóc là thứ pháp khí gì?” Cô đành phải hỏi tiếp.
“Chủ nhân quên rồi sao, em là Linh Âm mà!”
“Linh Âm?” Quách Quả lại quét mắt nhìn cô bé thêm lần nữa: “Nhóc biến trở về hình dáng ban đầu cho chị xem nào.”
“Vâng, chủ nhân!” Linh Âm không hề do dự, thân mình lóe lên, chỉ nghe thấy tiếng “leng keng”, đứa bé trước mắt đã biến mất, thay vào đó, trên mặt đất có hai cái chuông lớn chừng đầu ngón tay cái đang nằm im lìm.
Cô nhặt lên quan sát, hai chiếc chuông nhỏ cực kỳ tinh xảo, bên trên tỏa ra linh quang, vừa nhìn đã biết là một pháp khí cấp cao rồi, pháp khí cấp cao kiểu này có thể trở thành khí linh cũng là chuyện bình thường.
Hơn nữa, trên chuông còn khắc đầy hoa văn bùa chú pháp thuật nhỏ li ti, xếp thành hàng chạy dọc xuống bên dưới, dần dần hình thành một đóa hoa năm cánh?
Quách Quả thoáng sửng sốt, sao bông hoa này quen thế nhỉ? Cô vội vàng buông pháp khí trong tay ra, xoay người đi vào phòng ngủ, lục tung pháp bào mà cô đã mặc ở kiếp trước lúc xuyên không tới đây, rách tả tơi vì bị sét đánh.
Lần mò một hồi lâu, cuối cùng mới tìm được một cái chuông nhỏ giống Linh Âm, nhưng chỉ có một cái mà thôi.
“...” Sao chỉ là một cái khí linh thôi mà thích diễn thế chứ! Khóe miệng Quách Quả giật giật, cuối cùng vẫn giải thích một câu: “Đây không phải pháp khí, nó chỉ là chuông bình thường thôi. Mà chị, cũng không phải chủ nhân của nhóc đâu!”
“Chủ nhân...” Linh Âm lại chuẩn bị rơi nước mắt.
“Dừng dừng dừng, chúng ta bình tĩnh nói chuyện được không?” Cô vội vàng ngăn cản, nghiêm túc hỏi: “Nói đi, rốt cuộc chủ nhân của nhóc là ai, tên là gì? Còn nữa... Tại sao nhóc lại xuất hiện ở thế giới này?”
***
“Chị chính là chủ nhân của em mà!” Linh Âm trả lời rất đương nhiên, hoàn toàn không chần chừ một chút nào, rõ ràng không hề giống đang nói dối, còn nghiêng đầu nhìn cô, dường như rất kỳ quái tại sao cô lại hỏi một câu như thế.
“Đã nói chị đây không phải...” Quách Quả vừa định giải thích, đột nhiên nghĩ tới cái gì, lại thay đổi cách hỏi: “Tại sao em cứ khẳng định chị là chủ nhân của em thế?”
“Bởi vì chủ nhân là người đầu tiên Linh Âm nhìn thấy khi tỉnh giấc, đương nhiên chị là chủ nhân của em rồi!”
“...” Người thứ nhất cái con khỉ ấy, Tiểu An thì sao hả? Nhóc ném cô ấy đi đâu rồi?
“Hơn nữa...” Linh Âm chớp mắt, lại bổ sung thêm một câu: “Linh Âm thích nhất hơi thở trên người chủ nhân.”
“...” Hơi thở, ý cô bé là linh khí sao? Cứ theo cách cô bé nói, chẳng lẽ cứ tùy tiện tìm một vật có linh khí là cô bé sẽ nhận chủ luôn à?
“Linh Âm sẽ không bao giờ rời xa chủ nhân nữa!” Cô bé lại hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì, một lần nữa ôm chặt chân cô.
Quách Quả nhìn bộ dạng cô bé như một món trang trức đang treo trên chân mình thì cảm thấy đau đầu, đám khí linh các người nhận chủ tùy tiện quá rồi đấy! Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy người có linh khí liền nhào lên gọi chủ nhân. Nhóc không có tiết tháo như thế, những khí linh khác có biết không đấy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
