Trên cái bàn bên cạnh hai người còn bày đầy đồ chơi và đồ ăn vặt, nhưng tất cả đều còn mới tinh, rõ ràng là chưa hề được động tới.
“Tiểu An, bạn của cô tới thăm cô này.” Viên cảnh sát nói một câu, rõ ràng là một câu rất bình thường, nhưng không hiểu sao được nói ra từ miệng anh ta lại có hương vị như đi thăm tù vậy, chỉ là đối phương chẳng hề nhận ra.
Tiểu An vui sướng ngẩng đầu lên nhìn: “Chị Vương, Tiểu Quả, hai người tới thăm em à!” Đấy, càng giống thăm tù hơn.
Tiểu An cười một cái, hơi nhích chân một chút, lại càng nhăn nhó hơn, trên mặt đầy vẻ đau khổ như tù nhân thật vậy.
Mà cô bé đang ôm chân cô ấy hơi quay đầu lại nhìn một chút, đột nhiên sửng sốt.
“Cô bé này rất nhạy cảm, chúng ta đừng tới gần quá!” Viên cảnh sát dặn dò hai người: “Đã ôm chân cả ngày rồi đấy, e là sẽ không buông ra ngay đâu...”
Còn chưa nói dứt lời thì đã thấy cô bé vừa rồi còn sống chết ôm chặt đùi người ta, đột nhiên quyết đoán đẩy Tiểu An ra, xoay người phóng vèo về phía mình như một cơn gió, sau đó ôm chặt... Quách Quả đứng bên cạnh anh ta.
“Rốt cuộc chị cũng tới đón em rồi!” Cô bé bày ra vẻ mặt vô cùng vui sướng, hưng phấn nói một câu.
Viên cảnh sát: “...”
Chị Vương: “...”
Tiểu An chân đã mỏi nhừ: “...”
Ngay sau đó, ba luồng ánh mắt trách cứ lập tức dừng trên người cô.
Quách Quả: “...” Cái quái gì thế?
“Không phải tôi!” Cô thật sự không phải người nhà của đứa bé này: “Mọi người đừng hiểu lầm, tôi không quen biết...”
“Chủ nhân!” Cô còn chưa nói xong, cô bé đột nhiên hô to một tiếng.
“...”
Ánh mắt trách cứ càng thêm nặng nề, giống như đang nhìn kẻ phạm tội vậy.
Đậu xanh!
“Không phải tôi mà, không phải đâu, bạn nhỏ à, em đừng có nói linh tinh chứ!”
Ánh mắt các người kiểu gì thế hả? Tôi không phải là loại biến thái thích chơi trò chủ tớ đâu nhé!
“Không, chị chính là chủ nhân của em!” Cô bé lại gật đầu khẳng định.
“Không phải...”
“Đồng chí Quách Quả!” Viên cảnh sát đột nhiên quay sang cô với vẻ mặt nghiêm túc: “Phiền cô lấy chứng minh thư ra đây, tôi muốn điều tra một chút.”
“...”
Rồi xong, giờ thì cô có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không tẩy oan được.
Quách Quả không ngờ mình chỉ tiện đường ghé thăm Tiểu An, cuối cùng lại bị kéo vào chuyện này. Cô giải thích một hồi lâu rằng chưa từng gặp đứa bé này bao giờ, nhưng viên cảnh sát cũng không tin cô, thậm chí còn lục lọi xem xét toàn bộ tư liệu của cô, không thiếu cái gì, chỉ thiếu mỗi nước lên trời nữa thôi.
Bởi vì hộ tịch của cô mới được làm, hơn nữa phần lý lịch trước đó rỗng tuếch nên ánh mắt của đối phương khi nhìn cô càng chất chứa nghi ngờ.
Hỏi cô suốt nửa giờ, đến tận khi chắc chắn là nửa năm nay cô luôn làm việc ở quán cà phê, thêm vào đó là nhà cũng do cảnh sát thuê giúp, không có người thân nào khác cả.
Hơn nữa, nhìn cái váy sạch sẽ mà cô bé kia mặc trên người, hoàn toàn không giống người đi lạc nửa năm nay, thế mới tạm thời không nghi ngờ cô nữa.
Lúc này, trời đã tối, trẻ con đương nhiên không thể ở đồn cảnh sát mãi được, dù sao cũng phải tìm một chỗ nghỉ ngơi, vì thế mục tiêu mới bị đứa bé bám chặt không rời là Quách Quả liền trở thành ứng cử viên tốt nhất.
Trong lời dặn dò của viên cảnh sát nhất định phải chăm sóc tốt cho đứa trẻ, hơn nữa còn tỏ vẻ anh ta có thể tới kiểm tra bất kỳ lúc nào, Quách Quả đành phải tạm biệt chị Vương và Tiểu An với cái chân bị ôm tới mức tê rần, đau khổ dẫn cô bé kia về nhà nghỉ ngơi.
Đến tận khi về đến nhà, đóng cửa lại rồi, lúc này Quách Quả mới kéo cô bé đang ôm chân mình ra, quan sát từ trên xuống dưới một lượt, sau đó thở dài một cái, mở miệng nói chắc chắn: “Nhóc là khí linh đúng không!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

