Ừ... Còn may, ngực vẫn còn!
Vậy là không sao rồi!
***
Sự kiện mất tích ở Minh Hồ làm cho thành phố C ồn ào náo nhiệt mấy ngày rồi mới lắng xuống. Minh Hồ lại khôi phục vẻ náo nhiệt như xưa, chị Vương cũng mở lại cửa hàng như bình thường.
Quách Quả bận rộn cả một buổi sáng, căn bản chẳng có một chút thời gian nghỉ ngơi nào, riêng cà phê cũng đã phải pha tới mấy trăm cốc rồi. Ấy thế mà tới lúc thay ca vẫn không thấy đồng nghiệp tới làm.
Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ gắn trên tường, nói: “Chị Vương ơi, hôm nay Tiểu An xin nghỉ ạ?” Đã quá 20 phút giao ca rồi, theo lý mà nói thì lúc này phải tới rồi mới đúng.
“Không!” Chị Vương đáp một câu, nói xong cũng ngẩng đầu nhìn đồng hồ, sau đó lại cố ý lấy điện thoại ra xem có tin nhắn gì không: “Ơ, sao Tiểu An còn chưa tới nhỉ? Chưa bao giờ em ấy tới muộn mà, sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ?”
Sắc mặt chị ấy hơi thay đổi, có lẽ chuyện mất tích lần trước vẫn khiến chị ấy sợ hãi trong lòng, vì vậy vội vàng bấm gọi vào số Tiểu An.
Cũng may, điện thoại chỉ đổ hai hồi chuông là Tiểu An đã bắt máy.
“Alo, chị Vương ạ, em đang định gọi điện thoại cho chị đây.” Giọng Tiểu An truyền tới, mang theo một chút nôn nóng: “Em xin lỗi ạ, em sợ là hôm nay sẽ đi muộn, chị có thể nhờ Tiểu Quả giúp em thêm một lúc không ạ?”
“Có chuyện gì thế? Em đang ở đâu?” Chị Vương hỏi.
“Em vẫn đang ở phố Thái Bình!” Tiểu An giải thích, phố Thái Bình là một con phố cũ, đã bỏ hoang rất lâu rồi, bình thường chẳng có ai lui tới, chỉ là nơi đó gần Minh Hồ, người thông thạo đường ngang lối tắt sẽ hay đi tắt qua đó: “Em gặp được một đứa bé ở chỗ này, chắc là đi lạc, đang định đưa nó tới đồn cảnh sát!”
“Ừ.” Chị Vương khẽ thở phào: “Thế cũng được, vậy bọn chị làm thay em, đứa trẻ quan trọng hơn! Có lẽ bố mẹ đứa bé cũng đang nóng lòng tìm nó.”
Nói xong liền cúp máy, quay ra giải thích với Tiểu Quả mấy câu.
Tu sĩ vốn tai thính mắt tinh, đã sớm nghe giải thích rất rõ ràng rồi. Quách Quả gật đầu, tiếp tục pha cà phê. Kết quả là bận bịu thêm hai tiếng đồng hồ nữa mà vẫn chẳng thấy bóng Tiểu An đâu cả.
Chị Vương lại phải gọi hỏi thăm tình hình lần nữa.
“Đứa trẻ rất sợ hãi, cứ ôm cứng lấy chân em không chịu buông tay, hỏi gì cũng không trả lời. Nó lại không chịu gần người lạ khác, em căn bản không thể đi nổi. Cảnh sát vừa gọi cho một cảnh sát nữ khác từ Sở tới, xem nó có chịu hay không. Chị Vương, em xin lỗi! Phiền chị chuyển lời xin lỗi cho Tiểu Quả giúp em với.”
Chị Vương hơi lo lắng cho Tiểu An, nghĩ cũng tiện đường, thế là sau khi tan tầm liền cùng Quách Quả tới đồn cảnh sát xem thế nào.
Sau khi giải thích lý do tới đây, viên cảnh sát thở dài một hơi, vừa dẫn hai người đi vừa nói: “Ôi chao, việc này đúng là vất vả cho Tiểu An rồi, không biết đứa bé kia đã trải qua chuyện gì mà hỏi gì cũng không nói, lại chỉ tin tưởng cô ấy. Đã thế, từ sáng tới giờ vẫn cứ ôm lấy cô ấy không chịu buông tay, cũng không cho người khác tới gần, chẳng ai dỗ được.”
Thì ra là thế, thảo nào Tiểu An ở đây hết cả ngày.
“Ở căn phòng đằng trước kia kìa.” Viên cảnh sát chỉ về phía phòng nghỉ trước mặt: “Các cô là bạn của cô ấy, cũng nên giúp đỡ nghĩ cách xem thế nào. Trời sắp tối đến nơi rồi, nếu còn không tìm ra bố mẹ của đứa bé ấy, sợ là đêm nay Tiểu An phải dẫn nó về nhà mình mất, ngày mai từ từ tìm sau vậy.”
Hai người gật đầu rồi đẩy cửa ra, quả nhiên nhìn thấy Tiểu An với vẻ mặt khổ sở và buồn bực đang đứng ở bên trong, thân mình hơi cong, trên tay còn cầm một con búp bê, giống như đang khuyên nhủ gì đó.
Bên chân cô ấy là một cô bé mặc váy trắng công chúa, cao không tới eo Tiểu An, đang đứng đưa lưng về phía cửa, hai cánh tay nhỏ ôm chặt lấy một chân Tiểu An.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)