Lão thái thái biết được ý tứ của Dung Đình, bèn hỏi han thêm vài câu chuyện nhà rồi để hắn đi.
Đúng lúc trời vừa tạnh mưa, Dung Đình đứng dưới hành lang dài một chốc, ô cửa sổ của căn phòng đối diện hé mở, chỉ là tiểu cô nương thường đứng trước cửa sổ đã không thấy tăm hơi.
Dung Đình nhàn nhạt dời mắt, trong lòng lại nghĩ tới Trần nha đầu mà lão thái thái vừa nhắc tới...
Ánh mắt hắn tối lại, người được nuôi lớn bên cạnh lão thái thái, hắn quả thật không trêu chọc nổi, quá ngột ngạt.
Ngay sau đó Dung Đình liền nhấc chân bước khỏi An Hỉ Đường, người trong phòng lúc này mới ló đầu ra.
Ánh mắt Sở Ngu dõi theo sát Dung Đình, ngày thường người này toàn ăn mặc phô trương lòe loẹt, hiếm khi lại mặc một thân áo bào trắng thế này.
Kim Ấu cũng ló đầu nhìn theo: “Cô nương, Dung công tử đây là ưng thuận lời lão thái thái, muốn cưới Trần cô nương qua cửa sao?”
Ánh mắt Sở Ngu hơi khựng lại, ngay sau đó chuyển hướng về phía sảnh ngoài, nàng cười tẻ nhạt: “Không.”
Người như Dung Đình vốn có phản cốt, lại có oán niệm với người Dung gia, lão thái thái càng có ý tứ này, hắn sẽ càng muốn làm ngược lại.
Quan Bắc đi theo sau lưng Dung Đình, lén lút ngước mắt đánh giá công tử nhà mình một lượt, lại chẳng nhìn ra nửa phần sắc thái nào khác trên mặt công tử.
Quan Bắc nín nhịn nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Công tử, ngài thật sự nhắm trúng Khâu cô nương rồi sao?”
Theo cái nhìn của Quan Bắc, Khâu Thường Thấm còn chẳng bằng Trần Tử Tâm đâu. Ít nhất Trần cô nương được nuôi lớn trước mặt lão thái thái, tính tình lại ôn hòa, biết rõ gốc gác, tướng mạo còn đoan trang hào phóng, thật sự chẳng bới ra được chỗ nào không tốt.
Dung Đình cau mày, liếc xéo Quan Bắc một cái: “Ta mà nhắm trúng thì còn đợi tới bây giờ chắc?”
Quan Bắc: “......”
Thế thì cũng đúng.
Nếu công tử nhà họ mà thực sự nhắm trúng cô nương nhà ai, thì đã cưới vào cửa từ lâu rồi, cho dù không cưới vào cửa được thì cũng trói vào cửa, làm sao có chuyện đợi tới bây giờ.
Quan Bắc đang cúi đầu suy nghĩ, bỗng nhiên trên lối mòn nhỏ đi tới hai nữ nhân lạ mặt. Dù lạ mặt nhưng cách ăn mặc lại không giống nha hoàn, chắc hẳn là khách của An Hỉ Đường.
Nữ nhân kia ước chừng chừng hai lăm tuổi, trong đó một người ăn mặc có vẻ hoa lệ, người còn lại thì mặc một thân áo vải thô. Nhìn kiểu gì cũng không giống như khách của lão thái thái.
Hai người đều ngẩng đầu nhìn thấy Dung Đình, người phụ nữ trông hơi thô kệch nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Ây da, nhà cao cửa rộng sinh con quả nhiên không giống bình thường, tướng mạo thật tuấn tú.”
Giữa hàng chân mày Dung Đình tỏa ra vẻ lạnh lẽo. Khi đi ngang qua hai người, hắn lại nghe thấy nữ nhân kia nói tiếp: “Sau này đứa trẻ trong bụng muội, nhất định cũng sinh ra tuấn tú như vậy.”
Bước chân Dung Đình khựng lại, dừng ngay tại cuối lối mòn. Khi hắn quay đầu lại, hai nữ nhân kia vừa vặn biến mất ở khúc cua.
Đôi mắt hắn sầm xuống: “Quay lại xem sao.”
“Hả?” Quan Bắc vội vàng đuổi theo, vừa mới từ An Hỉ Đường đi ra, sao lại muốn quay về?
Lúc này Sở Ngu đang ngồi trước bàn trang điểm, hờ hững lựa chọn trang sức, rồi tiện tay cầm hai cây trâm đưa cho Kim Ấu: “Kim tỷ tỷ cầm lấy đi, sắm thêm cho mình hai bộ xiêm y nữa.”
Kim Ấu do dự nhận lấy. Từ khi mẹ nàng ấy qua đời, cô nương thường xuyên lấy một ít đồ ăn thức uống, quần áo, thậm chí là cả đồ trang sức cho nàng ấy. Trong lòng nàng ấy rất cảm kích, nhưng tựu trung vẫn có chút xấu hổ.
“Cô nương,”
Tiếng nói của Kim Ấu bị một tiếng động bên ngoài cắt ngang.
Sở Ngu lập tức đứng dậy đi đến bên cửa sổ, vươn tay đẩy nhẹ cánh cửa, chỉ loáng thoáng thấy sảnh ngoài có một nữ nhân đang đứng, ngay sau đó lại truyền đến tiếng loảng xoảng của chén trà rơi xuống đất.
Trần Tử Tâm từ một căn phòng khác bước ra, đi thẳng về phía sảnh ngoài. Kim Ấu lo lắng nhíu mày: “Cô nương, chúng ta có nên đi xem thử không...”
Chỉ mong đừng vướng phải chuyện gì rắc rối...
Sở Ngu rũ mắt do dự một chốc, liền cất bước ra cửa: “Đi xem thử.”
Nàng vừa mới bước vào phòng, liền thấy hai mắt Trần Tử Tâm đỏ bừng vì tức giận, nói với nữ nhân đang mang thai kia: “Vậy ngươi đi tìm nhị cữu cữu của ta đi, dựa vào cái gì mà đến đây làm ầm ĩ với ngoại tổ mẫu ta?”
Nữ nhân kia cũng không ngờ lão thái thái lại không chịu nổi đả kích đến vậy. Ả ta mới nói bản thân mang thai đứa con của Dung Vân Tiêu, lão thái thái đã tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Sau khi lão thái thái từ từ tỉnh lại, thẳng lưng ngồi dậy, im lặng hồi lâu mới hỏi: “Ngươi vừa nói, ngươi tên là gì?”
Người lên tiếng là tỷ tỷ của Ngô Yêu Muội - Ngô Trâm, nhìn qua đã thấy vẻ ranh mãnh của dân buôn bán, tới để làm chỗ dựa cho Ngô Yêu Muội.
Sở Ngu chỉ đứng ngoài cửa nghe một vòng là đã hiểu ngọn nguồn câu chuyện.
Hóa ra vị cữu cữu nhị phòng vốn luôn đứng đắn kia, lại rất đa tình, thế mà dám giấu Dung gia nuôi ngoại thất bên ngoài.
Nhưng vị cữu mẫu nhị phòng Cao thị của nàng cũng chẳng phải đèn cạn dầu, khóe miệng Sở Ngu khẽ mím lại, lần này có kịch hay để xem rồi.
Lão thái thái tức giận không thôi, nhưng lại không thể để mất mặt, đành ra vẻ bình tĩnh ban tọa. Vừa vặn nhìn thấy Sở Ngu đang đứng ngoài cửa, bà liền căn dặn: “Sở nha đầu, con đi gọi nhị cữu cữu và cữu mẫu tới đây.”
Sở Ngu ngẩn người: “Vâng, ngoại tổ mẫu trước tiên đừng tức giận.”
Nàng quay người bước xuống hai bậc thềm, vừa lúc chạm mặt Dung Đình đi rồi quay lại, Sở Ngu ngạc nhiên nhướng mày: “Đình ca ca sao lại không đi?”
Dung Đình cong khóe miệng, cười nói: “À, xem náo nhiệt.”
Sở Ngu gật đầu, định bước qua người Dung Đình, thiếu niên quay đầu lại chặn nàng: “Đi đâu vậy?”
Sở Ngu chán nản cụp mắt: “Ngoại tổ mẫu bảo muội đi gọi nhị cữu cữu và nhị cữu mẫu tới đây hỏi chuyện.”
Dung Đình nghiêng đầu nhìn Quan Bắc một cái: “Ngươi đi đi.”
Quan Bắc ngơ ngác gãi đầu: “Vâng.”
Việc bị người khác tranh mất, Sở Ngu ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm. Dung Thiên Thiên vốn không thích nàng, nếu nàng tới đó, không chừng lại bị gây khó dễ một phen.
Dung Đình dùng đôi chân dài bước thẳng lên bậc thềm, ra hiệu cho nàng nói: “Nói xem, bên trong xảy ra chuyện gì?”
Sở Ngu nghiêng đầu suy nghĩ một lát: “Ca ca đi vào xem một chút sẽ biết.”
“Chậc, cái miệng tiểu nha đầu này kín ghê.” Hắn bật cười một tiếng.
Dung Vân Tiêu và Cao thị chưa tới, Sở Ngu đành đứng đợi ngoài cửa, đứng đối diện với Dung Đình. Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, Dung Đình bỗng cúi đầu cười: “Có phải bị nhan sắc của ca ca làm cho mê mẩn rồi không? Tiểu nha đầu.”
Sở Ngu: “......”
Nàng quay mắt đi, hàng mày hơi nhíu lại, dời ánh mắt về một hướng nào đó.
Được một lúc lâu, từ trong sảnh phụ truyền đến âm thanh tranh cãi. Dung Đình nghiêng đầu nhìn lại, liền nghe tiếng Ngô Trâm gào to: “Muội muội của ta mang thai huyết nhục của Dung gia các người, sao, cũng phải nạp làm thiếp thất chứ?”
Cái giọng ầm ĩ này của Ngô Trâm, vừa hay để cho Cao thị đang vội vàng chạy tới nghe được. Bước chân Cao thị khựng lại, theo sau đó bà ta rảo bước nhanh về phía trước, bước còn nhanh hơn cả Dung Vân Tiêu.
Sở Ngu vừa há miệng định gọi một tiếng, Cao thị đã chạy như bay vọt vào trong, căn bản chẳng cho nàng cơ hội nào.
Sở Ngu vội vàng nối gót theo sau, chỉ thấy Cao thị như phát điên lao vào người Ngô Trâm, không chút lưu tình tát cho Ngô Trâm hai bạt tai, cay nghiệt mắng: “Nạp làm thiếp thất, ngươi nghĩ cũng đừng hòng nghĩ, đồ tiện nhân!”
Ngô Trâm ngây ngốc, Ngô Yêu Muội cũng bị dọa sợ, Cao thị lúc này mới chú ý tới Ngô Yêu Muội đang đứng một bên. Bà ta nhìn dò xét, Ngô Yêu Muội này quả nhiên là một mỹ nhân .
Cao thị tự biết đã đánh nhầm người, đứng dậy định xông tới chỗ Ngô Yêu Muội thì bị Tề ma ma cản lại.
Lão thái thái sắc mặt vô cùng khó coi, dùng lực gõ mạnh quải trượng xuống đất hai cái: “Tất cả dừng tay lại cho ta!”
Dung Vân Tiêu nơm nớp lo sợ đứng ngoài cửa không dám vào, nghe tiếng động bên trong, hai chân cũng bắt đầu run rẩy.
Dung Đình tựa người vào tường cười khẩy: “Nhị thúc, sợ rồi à?”
Dung Vân Tiêu đỏ bừng mặt: “Cái thằng ranh con như ngươi thì biết cái gì!”
Dung Đình cười khẽ một tiếng, đột ngột đẩy Dung Vân Tiêu vào trong, theo sau đó một chân đạp qua bậu cửa: “Thúc không sợ, vậy thúc run rẩy cái gì?”
Hắn ngẩng đầu lướt nhìn tình cảnh trong phòng một lượt, ngược lại cảm thấy vô cùng thú vị.
Người không đứng đắn nhất, hỗn đản nhất Dung gia từ trước đến nay đều luôn là hắn - Dung Đình. Chẳng thể ngờ có một ngày, vị nhị thúc này của hắn suy nghĩ luẩn quẩn, thế mà lại đi tranh cái vị trí này với hắn.
Dung Nhị công tử ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nói với Tề ma ma: “Dâng trà.”
Hắn quay đầu liếc nhìn tiểu cô nương đang dùng ánh mắt phức tạp nhìn mình, hất cằm chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh: “Lại đây, ngồi bên cạnh ca ca, xem kịch.”
Sở Ngu: “......”
Dung Vân Tiêu vốn dĩ trong lòng đã hoảng sợ, bị Dung Đình làm rối tung lên như vậy, sự sợ hãi của ông ta lại mang theo vài phần phẫn nộ.
Phải, ông ta là đã làm chuyện hỗn đản đấy, nhưng trước mặt hậu bối cũng phải giữ lấy thể diện chứ!
Dung Vân Tiêu không dám lớn tiếng với Dung Đình, nhưng trong căn phòng này cũng chỉ có hai nha đầu là Trần Tử Tâm và Sở Ngu. Trần Tử Tâm đang vuốt lưng giúp lão thái thái thuận khí, Dung Vân Tiêu liền quay sang nhìn Sở Ngu đang đứng một bên.
Ông ta làm ra vẻ trưởng bối quở trách: “Nha đầu ngươi thế này là sao, chuyện của Dung gia là thứ tiểu cô nương như ngươi có thể nhúng tay vào sao? Còn không mau về phòng ôn tập công khóa!”
Dung Đình cười lạnh: “Nhị thúc, ngươi quát muội ấy làm gì? Muội ấy ép ngươi nuôi nữ nhân bên ngoài chắc?”
Hắn nghiêng đầu nói với Sở Ngu: “Lại đây, ngồi bên cạnh ca ca.”
Dung Vân Tiêu tức giận, thở hổn hển hai hơi, thằng ranh con!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)



Ha ha ha Quậy quá xá 🤣🤣🤣