Đứa bé trong bụng Ngô Yêu Muội đã được ba tháng, tuy nhìn chưa lộ rõ bụng, nhưng lão thái thái gọi đại phu tới khám, rốt cuộc là thật hay giả liền rõ ràng sáng tỏ.
Cao thị ở An Hỉ đường khóc lóc thảm thiết, khóc rạp cả xuống, rũ rượi nói: “Số ta khổ quá a, cái số của ta a...”
Chuyện này rốt cuộc Dung gia không có lý, quả thật đã bạc đãi Cao thị. Lão thái thái hết cách, đành cho Cao thị hai cái thôn trang, cuối cùng mới khiến bà ta tâm bình khí hòa ngồi xuống thương lượng.
Ngô Yêu Muội này mang thai đứa con của Dung Vân Tiêu, đương nhiên là phải qua cửa. Chẳng qua theo ý của Cao thị, chỉ cho nàng ta vào phòng làm thông phòng, muốn nâng lên làm thiếp ư, nằm mơ đi!
Ngô Trâm lại không đồng ý, Ngô gia các nàng chỉ trông cậy vào đứa bé quý giá trong bụng Ngô Yêu Muội này để đổi lấy một đời ấm no vô lo vô nghĩ đấy!
Nhưng thái độ của Cao thị rất cứng rắn, cho Ngô Yêu Muội qua cửa đã là nhượng bộ, lão thái thái cũng không tiện ép buộc bà ta thêm, chuyện liền định như vậy.
Ngô Trâm nuốt không trôi cục tức này, chỉ đợi mọi người tản đi hết mới nhỏ giọng nói với Ngô Yêu Muội: “Tốt xấu gì cũng là thông phòng, về sau có thể hầu hạ trong phòng, cái thai này của muội mà sinh được mụn con trai, thì còn mạnh hơn Cao thị kia nhiều!”
Ngô Yêu Muội sợ sệt gật gật đầu, nàng ta so với Cao thị thì trẻ trung xinh đẹp hơn, muốn nắm giữ trái tim của Dung Vân Tiêu, việc đó vẫn là không khó.
Nàng ta quay đầu đi nhìn Dung Vân Tiêu thần sắc đang khó coi ở đầu kia, vừa lúc nhìn thấy vị tiểu công tử ban nãy bước từ tiền sảnh ra, mang theo một bộ dáng cà lơ phất phơ.
Ngô Yêu Muội thình lình đỏ mặt, nàng ta vốn tưởng rằng Dung Vân Tiêu lớn lên đã đủ tuấn tú rồi, không ngờ nam tử Dung gia sinh ra người này lại đẹp hơn người kia.
Lão thái thái bị mớ chuyện rách việc này làm ầm ĩ, đã sớm trở về phòng nghỉ tạm. Cao thị hạ thấp giọng cãi vã cùng Dung Vân Tiêu, Sở Ngu không muốn dính dáng vào, liền định lặng lẽ rời đi.
Ai ngờ Dung Vân Tiêu không biết đã nói gì đó, Cao thị giận dữ, lập tức đi về phía Ngô Yêu Muội, giơ tay lên liền tát một cái.
Ngô Yêu Muội bị đánh cho ngốc, vừa ngẩng đầu lên lại hứng thêm một cái tát.
Bước chân Sở Ngu do dự, chậm chạp thu chân về.
Nàng nhíu mày: “Kim tỷ tỷ, tỷ đi gọi đại phu tới đây một chuyến nữa đi.”
Cao thị ra tay không có chừng mực, Ngô Yêu Muội lại đang là người có thai.
Trần Tử Tâm cũng bị một màn này dọa sợ, liên tục lùi về phía sau, trốn sau lưng Dung Đình sợ hãi nói: “Đình ca ca, chuyện này biết làm thế nào cho phải...”
Thần sắc Dung Đình uể oải, trò vui hắn đã xem đủ rồi, liền không còn hứng thú nữa, nhấc chân định rời đi.
Đúng lúc này, Dung Vân Tiêu hất văng Cao thị ra, hất ra thật xa, Sở Ngu tránh cũng không kịp, cứ như vậy bị thân hình hơi béo của Cao thị đụng trúng.
Nàng theo bản năng vịn lấy gốc cây phía sau, nhưng vẫn không tránh khỏi va đập bị thương ở đầu.
Sở Ngu nhất thời có chút choáng váng, đợi đến khi hoàn hồn lại, chỉ cảm thấy đầu rất đau.
Nàng vươn tay đỡ Cao thị: “Nhị cữu mẫu...”
Cao thị dường như không ngờ tới Dung Vân Tiêu thế mà lại ra tay với bà ta, tức giận hất mạnh Sở Ngu ra, tiểu cô nương vốn đã đứng không vững, bị bà ta đẩy thế này, suýt nữa cả người ngã nhào vào vũng bùn bên cạnh.
Bỗng nhiên, Cao thị bị người ta kéo cánh tay lại, bà ta bực dọc quay đầu sang, nhìn lên thấy là Dung Đình, những lời thô tục định mắng chửi trên môi lại nuốt trở vào.
Ánh mắt Dung Đình lạnh như băng cười với bà ta: “Nhị thẩm, sao lại còn động tay động chân thế?”
Cao thị như bị một chậu nước lạnh giội cho tỉnh người, nhìn thấy trán Sở Ngu ửng đỏ, trong lòng cũng có chút hoảng loạn.
Vốn dĩ chuyện ngày hôm nay là do nhị phòng bọn họ làm ầm ĩ, còn chưa ra khỏi An Hỉ đường đã đánh nhau, nói thế nào cũng không dễ nghe, lại còn làm người trong viện của lão thái thái bị thương, đợi lát nữa lão thái thái tới...
Nhỡ đâu thu lại thôn trang vừa mới cho bà ta thì biết làm sao bây giờ!
Cao thị cười bồi nhận lỗi với Sở Ngu, sau đó vội vàng lôi kéo Dung Vân Tiêu rời đi.
Dung Đình nhạt nhẽo thu lại cánh tay vừa mới đỡ Sở Ngu, không nói một lời liền nhấc chân rời đi.
Ban nãy Trần Tử Tâm muốn gọi hắn lại, nhưng rồi lại có chút sợ hãi, liền đành phải mất mát buông tiếng thở dài.
Nàng ta chua xót nói: “Sở Ngu, muội và nhị ca ca thật ra lại càng thêm thân cận rồi.”
Sở Ngu mím mím môi: “Vậy sao?”
...
Chỉ chớp mắt bốn tháng đã trôi qua, ngoại trừ chút chuyện tồi tệ của nhị phòng, Dung gia xem như cũng coi là thái bình.
Ngay cả ngày hôm nay, lão thái thái bảo Trần Tử Tâm đi Vị Dật hiên truyền lời, gọi Dung Đình đêm Trung thu ngày mai về nhà dùng bữa, Trần Tử Tâm do dự một lát, lại cáo ốm không đi.
Lão thái thái biết lúc này nàng ta ngại ngùng không dám gặp Dung Đình, nên cũng không miễn cưỡng, lại sai Sở Ngu đi một chuyến.
Sở Ngu chậm chạp bước đi, Kim Ấu đang che ô cho nàng: “Cô nương, lão thái thái sai nha hoàn đi cũng như nhau cả thôi, sao lại còn bắt cô nương đi một chuyến cơ chứ.”
Đang giữa mùa hạ, mặt trời chói chang, Sở Ngu giơ tay lau mồ hôi: “Gọi hạ nhân đi một chuyến, e là ngay cả cửa Vị Dật hiên còn không vào được, ngoại tổ mẫu là muốn bảo ta xem thử Đình ca ca đang làm cái gì, mấy tháng nay bận rộn cũng chẳng thấy bóng người đâu.”
Đáng tiếc, Sở Ngu đội nắng đến một chuyến này, lại vồ hụt rồi.
Quan Bắc do do dự dự nói: “Sở cô nương, công tử nhà ta ngài ấy, ngài ấy không có ở trong phòng.”
Sở Ngu cũng không nghĩ nhiều, chỉ gật đầu đem lời của lão thái thái truyền lại cho Quan Bắc, sau đó liền định rời đi.
Quan Bắc ở phía sau gấp đến mức dậm chân bành bạch, rốt cuộc vẫn không nhịn được gọi Sở Ngu lại: “Cô nương, ngài và công tử nhà ta còn có thể nói chuyện được vài câu, hay là ngài khuyên nhủ ngài ấy đi, đừng chạy đến chỗ của Quỳnh Nương nữa...”
Quỳnh Nương sao?
Sở Ngu nhíu mày, nàng ta vẫn chưa đi sao?
Quan Bắc sốt ruột: “Sở cô nương, nếu như ngài không đi khuyên, e là đêm Trung thu ngày mai công tử cũng không định hồi phủ đâu!”
Sở Ngu: “...”
Việc đó thì có liên quan gì tới nàng?
“Đến lúc đó nếu lão thái thái mà biết được, e là lại phải tức giận...”
Sở Ngu: “...”
Thời gian cạn hai nén hương, xe ngựa dừng lại ở ngõ Lộc Hà.
Sở Ngu nhìn rõ hai chữ Lộ trạch chói lọi này xong, thình lình hít vào một hơi, thần sắc phức tạp nói: “Ngươi nói là, Đình ca ca sắp xếp cho Quỳnh Nương ở nơi này sao?”
Quan Bắc do dự một lát, thực ra cũng không phải là công tử sắp xếp, mà là Quỳnh Nương tự mình một hai đòi tới chỗ này, lúc đó công tử không rảnh rỗi để ý tới nàng ta mà thôi.
Trong lòng Sở Ngu càng cảm thấy hoang đường, Dung Đình một nam tử chưa cưới vợ, lại đi nuôi ngoại thất trước?
Chuyện này chẳng phải còn khốn nạn hơn cả Dung Vân Tiên sao?
Nếu thật sự để lão thái thái biết được, e là bà sẽ tức giận đến ngất xỉu mất.
Quỳnh Nương biết có người tới, bước nhanh tới đón, thấy là người của Dung gia, chân mày nàng ta mang theo ý cười, cũng coi như là cung kính.
“Các ngươi tới tìm Dung công tử sao? Ngài ấy vẫn chưa về đâu.” Đôi ngọc thủ thon dài của Quỳnh Nương rót cho Sở Ngu một ly trà, ánh mắt Sở Ngu dừng lại trên tay nàng ta, ngay sau đó mới chậm rãi thu về.
Quả thực chưa từng làm qua việc nặng nhọc bẩn thỉu nào, hẳn là ở Lộ trạch nàng ta cũng được cung phụng hầu hạ tận răng.
Cũng phải, một người đẹp nhường này đặt trong sân, Dung Đình lại đang đúng độ tuổi huyết khí phương cương, sao có thể không động lòng cho được.
Sở Ngu nói: “Ta đến để thay ngoại tổ mẫu truyền lời, ngày mai là Trung thu, Dung gia có gia yến, ngoại tổ mẫu bảo Đình ca ca về nhà một chuyến.”
Quỳnh Nương mỉm cười đồng ý, chỉ nói: “Lời này ta sẽ thay Sở cô nương truyền lại, nhưng công tử có chịu về hay không, chuyện đó thì chưa chắc.”
Quỳnh Nương hiện giờ tuổi tác đã gần hai mươi, theo cái nhìn của nàng ta, Sở Ngu chỉ là một nha đầu vắt mũi chưa sạch, cái gì mà tới thay lão thái thái truyền lời chứ, so với cái Trần nha đầu trong viện An Hỉ đường kia có khác gì nhau đâu.
Tâm tư của tiểu cô nương, Quỳnh Nương nàng ta sao lại nhìn không thấu cơ chứ.
Chân mày Sở Ngu khẽ nhíu, đứng dậy liền định đi, nếu Dung Đình không có ở đây, nàng cũng không cần phải nán lại nữa.
Quan Bắc há miệng, rốt cuộc cũng không tiện để Sở cô nương và một xướng kỹ ngồi chung trong một căn phòng, liền cũng đi theo nàng ra ngoài.
Ai ngờ Quỳnh Nương ở phía sau đuổi theo, hơi thở gấp gáp gọi: “Muội muội.”
Cách xưng hô gần như lấy lòng này của nàng ta ngược lại khiến khóe miệng Sở Ngu cứng đờ, nàng bất động thanh sắc giương mắt nhìn Quỳnh Nương, Quỳnh Nương e lệ cười với nàng: “Ta nghe nói, nhị phòng của Dung gia lén nuôi ngoại thất bên ngoài ư?”
Ánh mắt Sở Ngu dần lạnh đi, cũng không mở miệng trả lời lời của Quỳnh Nương.
Việc xấu trong nhà Dung gia có truyền ra ngoài đi chăng nữa, thì cũng không đến lượt một tên xướng kỹ được phép dò hỏi lung tung.
Quỳnh Nương hoàn toàn không chú ý tới lời nói này của mình có gì không phải, tiếp tục hỏi: “Hơn nữa, vị ngoại thất kia còn mang thai, cuối cùng lão thái thái thế mà lại cho nàng ta qua cửa sao?”
Sở Ngu khựng lại, hàm ý trong lời nói này của Quỳnh Nương...
Nàng chợt cười, sau khi hiểu ra liền nói: “Nhưng ngoại tổ mẫu kiên quyết sẽ không bao giờ cho nữ tử chốn lầu xanh bước qua cửa đâu.”
Thần sắc Quỳnh Nương cứng đờ, bị lời này của Sở Ngu làm cho bẽ mặt, chỉ cố gượng nói vẻ không để bụng: “Nha đầu nhà ngươi nói gì vậy, Dung công tử đã chuộc thân cho ta, ta liền được thoát khỏi tiện tịch, so với ngươi cũng có khác gì nhau đâu...”
Không đợi Sở Ngu lên tiếng, Quan Bắc nghe vậy liền sửng sốt, ngay sau đó nhíu mày mắng: “Sở cô nương của chúng ta được nuôi dưới gối lão thái thái, đó là tiểu thư khuê các, làm sao có thể giống với ngươi được?”
Trên mặt Quỳnh Nương xẹt qua một tia khó coi: “... Sở cô nương cũng chẳng qua chỉ là đến nương tựa Dung gia, thì có thể cao quý hơn được bao nhiêu chứ.”
Quỳnh Nương dứt lời, lại mỉm cười nói với Sở Ngu: “Ta không có ý nói xấu ngươi, ý ta là thân phận của con người, thực ra cũng chẳng có gì là sang hèn, người bần tiện mà leo lên được cành cao, thì cũng là bay lên cành cao hóa phượng hoàng, chưa chắc đã kém cạnh gì mấy vị danh môn quý nữ kia đâu, Sở cô nương thấy ta nói đúng không?”
Sở Ngu bình tĩnh nhìn Quỳnh Nương một lúc, Quỳnh Nương bị nàng nhìn đến mức trong lòng hoảng hốt, nửa ngày sau Sở Ngu mới cất lời: “Cành cao thì dễ gãy.”
Quỳnh Nương: “...”
Nha đầu này sao lại mềm cứng đều không ăn như vậy, thật không biết nhìn sắc mặt chút nào.
Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng động truyền đến, Quỳnh Nương vội vàng nở nụ cười, uốn éo người bước ra đón, nũng nịu nói: “Công tử đã về rồi.”
Dung Đình sắc mặt không được tốt cho lắm, trực tiếp đi lướt qua Quỳnh Nương bước vào sân, còn chưa kịp sai Lộ Lâm mang sổ sách vào, liền nhìn thấy tiểu cô nương đang đứng dưới trời nắng gắt.
Bước chân của hắn đột ngột chuyển hướng rồi dừng lại, ở phía bên kia Quan Bắc suýt nữa thì khóc lóc thảm thiết, hắn tính ra đã một tháng ròng rã chưa được gặp công tử rồi.
Quan Bắc vội vàng bước lên: “Công tử, Sở cô nương thay lão thái thái tới truyền lời, đã đợi ngài cả nửa ngày rồi.”
Dung Đình khẽ nhướng mày, ý bảo Sở Ngu nói.
Thần sắc Sở Ngu nhạt nhẽo, dường như có chút không vui, nhanh chóng đem lời của lão thái thái truyền đạt xong liền định rời đi.
Sở Ngu khựng lại bước chân, vẫn là có chút không đành lòng, bèn quay đầu do dự bước tới gần, ngước đầu lên nghiêm túc nói: “Đình ca ca, không phải là không thể nuôi ngoại thất, nhưng huynh còn chưa thành thân đâu.”
Thần sắc Dung Đình phức tạp, ánh mắt dừng lại trên đỉnh đầu tiểu cô nương.
Lại thấy Sở Ngu vô cùng đáng thương liếc nhìn hắn một cái: “Nếu để ngoại tổ mẫu và cữu cữu biết được...”
Chẳng phải là sẽ đánh gãy chân huynh sao.
Sở Ngu mím môi, không nói tiếp nữa.
Dung Đình sững sờ trong chớp mắt, ngẩng đầu liếc nhìn Quỳnh Nương cách đó không xa, ngay sau đó lạnh lùng liếc nhìn Quan Bắc: “Ngoại thất?”
Lưng Quan Bắc cứng đờ, há hốc miệng không dám đáp lời.
Quỳnh Nương thấy bầu không khí có vẻ không đúng lắm, sợ hai người Dung gia này khuyên Dung Đình vừa mới khó khăn lắm mới đến Lộ trạch nán lại đi mất, bèn uốn éo cái eo thon bước tới.
Dáng vẻ mềm nhũn như không có xương tựa vào sát bên người Dung Đình: “Công tử, ngài còn chưa dùng bữa phải không? Ta sẽ bảo nhà bếp hâm nóng đồ ăn, Quỳnh Nương bồi ngài cùng ăn.”
Dung Đình nhìn Sở Ngu, rút tay khỏi vòng ôm của Quỳnh Nương, cười lạnh một tiếng: “Lâm Sở Ngu, ngươi giỏi lắm a, dám vu oan cho ta cơ đấy?”
Sở Ngu nhíu mày, theo bản năng ngẩng đầu nhìn hắn.
“Vậy ngày mai huynh có hồi phủ không? Ngoại tổ mẫu sẽ đợi huynh đấy.”
“Về.”
Hắn dứt khoát đồng ý, Sở Ngu bấy giờ mới nhẹ nhõm thở phào một hơi.
Trước khi đi, Sở Ngu còn không yên tâm nói vớt: “Đình ca ca, huynh giấu người cho kỹ vào, ngàn vạn lần đừng để ngoại tổ mẫu biết được đó.”
Dung Đình: “...”
Mãi cho đến khi Sở Ngu đi rồi, Quỳnh Nương thấy thần sắc Dung Đình không được tốt, có chút sợ hãi, liền không dám dựa vào hắn nữa.
Ai ngờ Dung Đình quay đầu lại đánh giá cẩn thận nàng ta từ trên xuống dưới một lượt, một lát sau lên tiếng: “Lộ Lâm.”
Bỗng nhiên bị gọi tên, Lộ Lâm giật thót một cái, liền nghe thấy công tử nhà mình chậm rãi nói: “Người này là do ngươi dẫn về sao?”
Lộ Lâm có dự cảm không lành, không dám lên tiếng đáp lời.
Dung Đình tiếp tục gật đầu: “Được lắm, là do ngươi dẫn về.”
Lộ Lâm: “... Công tử, không phải ngài thích sao? Chúng ta qua một đợt nữa là trở về Giang Nam rồi, đến lúc đó ngài muốn dẫn theo Quỳnh Nương bên mình, cũng đâu có ai quản được ngài a.”
Dung Đình nhếch môi vẽ ra một nụ cười, trực tiếp làm cho Lộ Lâm nhìn đến ớn lạnh cả sống lưng.
“Ai thích?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
