Trong Vị Dật hiên, Quan Bắc đem những lời Sở cô nương vừa nói kể lại cho Dung Đình nghe không sót một chữ.
Trong thư phòng, thiếu niên ngồi trên ghế gỗ đỏ, tay còn cầm sổ sách, gương mặt rõ ràng mang vẻ nghiêm túc, nhưng một chân vẫn gác lên ghế với dáng vẻ cà lơ phất phơ.
Nghe Quan Bắc nói xong, hắn hơi ngẩng đầu, khẽ cười: “Được, lui ra đi.”
Quan Bắc không hiểu ra sao, cứ ngẩn người vâng dạ rồi lui xuống.
Dung Đình lại cúi đầu chấm lướt trên sổ sách, không nghĩ tới chuyện ở An Hỉ đường nữa.
Nhưng lúc này tại An Hỉ đường, bầu không khí lại một lần nữa trở nên căng thẳng.
Trần Tử Tâm không dám ngỗ nghịch ý ngoại tổ mẫu, đành miễn cưỡng đi ra sảnh ngoài, liếc mắt liền thấy được vị lang quân tốt mà ngoại tổ mẫu tìm cho mình.
Nghe nói là công tử nhà bộ hạ của đại cữu phụ, Trần Tử Tâm nhìn qua thì thấy hắn quả thực có dung mạo khôi ngô, đáng tiếc nếu so với nhị ca ca, thì tóm lại vẫn còn kém xa một chút.
Nàng gượng gạo ngồi xuống, lão thái thái vốn đã ưng ý Liễu công tử này, huống hồ đương gia chủ mẫu Liễu gia lại là người hiền hòa, Liễu đại nhân lại là bộ hạ của Dung Chính Huyên, bà thầm nghĩ, Trần Tử Tâm gả qua đó hẳn sẽ không phải chịu ấm ức.
Liễu Dương thị từ lúc Trần Tử Tâm bước vào cửa đã nhìn chăm chú vào nàng, bà rốt cuộc cũng là người cai quản cả một bề hậu trạch, nữ nhi có tâm tư gì, bà liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu.
Vị Trần cô nương này, căn bản không hề có ý với nhi tử của bà.
Nhưng chỉ qua vỏn vẹn nửa nén hương, thái độ của Dương thị liền thay đổi ngoắt một trăm tám mươi độ, mới vừa rồi còn có chút ý kết thân, lúc này nói chuyện với lão thái thái lại rào trước đón sau: “Trần cô nương tài mạo phẩm hạnh như vậy, lão thái thái cớ gì phải nhọc lòng, để hôm khác ta cũng sẽ lưu tâm nhiều hơn, xem xét giúp lão thái thái.”
Khóe miệng lão thái thái hơi xệ xuống, biết chuyện này không thành, uống xong chén trà liền tiễn khách ra về. Liễu tiểu công tử tựa hồ thật sự ưng ý Trần Tử Tâm, ngoái đầu lại nhìn nàng, nhưng liền bị Dương thị túm tay áo kéo đi.
Tề ma ma sững người, nhưng không dám chậm trễ, lập tức vào phòng gọi Sở Ngu.
Trần Tử Tâm không muốn bị Sở Ngu chê cười, đợi đến khi Sở Ngu tới nơi, nét mặt của nàng đã trở lại bình thường như mọi ngày.
“Ngoại tổ mẫu.” Nàng bước về phía lão thái thái, khi đi ngang qua Trần Tử Tâm, chợt thấy nàng ta đang nắm chặt tay thành quyền, ban nãy hẳn là đã cãi vã không vui với lão thái thái.
Lão thái thái cất giọng nặng nề: “Con ngồi xuống, ở một bên nghe xem tỷ tỷ con tính toán thế nào, ghi tạc vào lòng, sau này tuyệt đối không được giống như nó!”
Sở Ngu không dám đáp lời, sợ đắc tội lão thái thái, cũng sợ lỡ lời làm Trần Tử Tâm không vui, nên chỉ gật đầu an an phận phận ngồi xuống.
Trần Tử Tâm thực sự nhịn không nổi nữa, ngước đôi mắt rơm rớm lệ: “Ngoại tổ mẫu, con không muốn gả cho Liễu công tử gì hết, con chỉ muốn ở bên hầu hạ người, con không gả đâu......”
Lão thái thái lạnh lùng hừ một tiếng: “Con đâu phải là muốn hầu hạ cái thân già này, ta đã sớm nhắc nhở con rồi, đừng tơ tưởng đến Vị Dật hiên, đừng tơ tưởng đến Vị Dật hiên! Cớ sao con vẫn không chịu nghe lời cơ chứ!”
Bàn tay đang bưng chén trà nóng của Sở Ngu hơi khựng lại, nàng bất động thanh sắc ngước mắt lên, rồi lại nhàn nhạt rũ mi xuống. Những lời này không chỉ nói cho Trần Tử Tâm nghe, mà còn cố tình nói cho cả nàng nghe.
Là muốn nàng ghi tạc vào trong lòng, cho dù hai năm nữa nàng trưởng thành, bàn chuyện cưới xin, cũng không được phép đánh chủ ý lên người Dung Đình.
Sở Ngu nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, môi răng chạm vào vành chén, nhịn không được khẽ nhếch khóe môi. Nghĩ tới đúng là nực cười, sao ai cũng coi Dung Đình như miếng bánh ngọt thơm ngon, cho rằng ngay cả nàng cũng nảy sinh tâm tư cơ chứ?
Nghĩ vậy, Sở Ngu chỉ cảm thấy sau này vẫn nên tránh xa Dung Đình ra một chút thì hơn, đỡ để người ta lại hiểu lầm.
Trần Tử Tâm hít một ngụm khí lạnh: “Ngoại tổ mẫu, có phải người cảm thấy Tâm nhi không xứng với nhị ca ca......”
Sở Ngu theo bản năng cũng nhìn về phía lão thái thái, nàng thực sự rất tò mò, tại sao lão thái thái cứ nhất quyết không cho Trần Tử Tâm gả cho Dung Đình, thân càng thêm thân, chẳng phải là càng tốt sao?
Lão thái thái nặng nề thở dài, nhất thời không đáp. Tề ma ma thực sự nhìn không lọt mắt nữa, nhịn không được lên tiếng: “Cô nương, người lớn lên dưới sự chở che của lão thái thái, người và Sở cô nương đối với lão thái thái tựa như lòng bàn tay và mu bàn tay, lão thái thái làm sao có thể cảm thấy người không xứng chứ?”
Trần Tử Tâm khóc lóc thảm thiết: “Vậy rốt cuộc cớ sao ngoại tổ mẫu không thành toàn cho con và nhị ca ca, ngoại tổ mẫu, Tâm nhi cầu xin người, người giúp Tâm nhi với!”
Lão thái thái mang vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Trần Tử Tâm, liên tục lắc đầu: “Chưa nói đến việc Dung Đình có tâm ý với con hay không, cho dù là có đi nữa! Con gả qua đó, làm sao biết được cái thằng tiểu tử khốn kiếp kia đối xử tốt với con đến mức nào? Nếu ngày sau chịu ấm ức, con ngay cả nhà đẻ cũng chẳng có mà về! Khi đó con muốn cái thân già này làm chủ cho con ra sao đây!”
Trần Tử Tâm sững sờ, Sở Ngu cũng ngẩn ra.
Lão thái thái quả là đã hao tâm tổn trí, Sở Ngu thực chất lại rất tán đồng những lời này, nếu Trần Tử Tâm gả ra ngoài, bị ức hiếp còn có người đứng ra làm chủ, chứ nếu gả luôn trong phủ, tới lúc đó e là An Hỉ đường này cũng nháo đến chẳng được yên bình.
“Sở nha đầu, con thấy lời ngoại tổ mẫu nói có lý không?”
Sở Ngu giật mình hoàn hồn, khẽ gật đầu: “Ngoại tổ mẫu là vì muốn tốt cho con và Trần tỷ tỷ, người đương nhiên sẽ không hại chúng con.”
Trần Tử Tâm ngừng khóc thút thít, cắn chặt răng, dốc hết can đảm, Sở Ngu vừa dứt lời nàng liền đứng dậy quỳ phịch xuống: “Con biết ngoại tổ mẫu là muốn tốt cho con, nhưng ngoại tổ mẫu, cõi lòng Tâm nhi khổ sở lắm, con không sợ, không sợ nhị ca ca đối xử không tốt với con, nếu ngày sau thật sự không tốt, thì con cũng cam chịu!”
Sở Ngu mím môi, nhìn thấy sắc mặt lão thái thái đã càng thêm khó coi.
Nàng khẽ buông tiếng thở dài, An Hỉ đường này e là còn phải náo loạn một phen.
Trần Tử Tâm gục đầu xuống: “Chỉ cần có thể gả cho nhị ca ca, dẫu là làm thiếp, con cũng...”
“Câm miệng!” Lão thái thái vung tay áo, một chén trà nhỏ bị quăng xuống đất, vỡ vụn thành mảnh sứ văng tung tóe đến bên chân Sở Ngu. Nàng nghiêng người né tránh, cảm thấy mình chuyến này tới đúng là chịu oan uổng.
Nhưng nàng thực sự thấy kinh ngạc, Trần Tử Tâm ngày thường thoạt nhìn đoan trang nhút nhát, không ngờ lại dám thốt ra những lời như vậy.
Làm thiếp, lão thái thái nuôi nấng nàng bấy lâu nay, sao có thể để nàng đi làm thiếp cơ chứ, đây chẳng phải là đang vả vào mặt lão thái thái sao.
Trần Tử Tâm quỳ trên mặt đất, từng tiếng khóc nấc lên, còn lão thái thái ngồi phía trên thì thiếu điều nghẹn khí thở không nổi, vuốt ngực vuốt lưng mãi hồi lâu mới bình tĩnh lại.
Cuối cùng lão thái thái cũng cảm thấy quá mức mất mặt, bèn đuổi cả Sở Ngu cùng Trần Tử Tâm lui ra ngoài. Trần Tử Tâm vẫn không chịu đi, hôm nay lời lẽ đã nói đến nước này, không cho nàng một câu trả lời dứt khoát làm sao nàng chịu rời đi.
Sở Ngu nào dám nán lại lâu, sợ nghe phải chuyện gì không nên nghe, về sau Trần Tử Tâm bình tâm lại sẽ đi ghi hận mình.
Từ sau lần trước lão thái thái cho Hồ thị nếm mùi cay đắng, Kim Ấu cũng dần thoát khỏi nỗi bi thương mất mẹ, bệnh cũng đã khỏi hẳn.
Nàng bưng cho Sở Ngu một chén canh trứng, mới rồi ở ngoài sảnh loáng thoáng nghe lọt tai vài câu, bèn tò mò hỏi: “Cô nương, người nói xem lão thái thái liệu có tác hợp cho Trần cô nương cùng nhị công tử không?”
Sở Ngu cúi đầu khuấy khuấy chiếc thìa, mỉm cười nhẹ: “Sẽ.”
Lão thái thái thực sự xót thương Trần Tử Tâm, quả quyết sẽ không nhìn nàng ấm ức như vậy, biết đâu dăm ba hôm nữa liền gọi Dung Đình tới An Hỉ đường thỉnh an.
...
Kinh thành đổ mưa hai ngày liền, thêm phần tiên sinh dạy học trong nhà có việc nên phải hoãn học vài ngày, hai hôm nay Sở Ngu cửa lớn không ra cổng trong không bước, nhàn rỗi tới phát hoảng.
Kim Ấu cứ chốc chốc lại thấy cô nương nhà mình đứng bên song cửa, dáo dác ngó mong về hướng con đường mòn kia, sau đó lại thất vọng mà buông tiếng thở dài.
“Cô nương, người đang nhìn gì vậy ạ?”
Hai tay Sở Ngu tỳ lên bệ cửa sổ, dính đầy một tay nước mưa: “Ta đang xem thử, An Hỉ đường sao mãi vẫn chưa có người tới.”
Dung Đình sao vẫn chưa tới, lão thái thái giữ được bình tĩnh kỹ thật.
Chợt, một bóng áo trắng lướt qua.
Quan Bắc đi bên cạnh che ô cho Dung Đình, miệng vẫn luôn lẩm bẩm: “Công tử, sao lão thái thái bỗng nhiên gọi ngài tới vấn an, thường ngày bà ấy đâu có muốn gặp ngài.”
Dung Đình ngước mắt lên, liếc một cái liền thoáng thấy vị tiểu cô nương đang tỳ người trên bệ cửa sổ.
Tầm mắt hắn thoáng khựng lại, rồi rất nhanh đã thu về.
Bước vào trong phòng, hơi ẩm ướt dính trên người hắn mới tan đi, rốt cuộc cũng có thêm chút hơi ấm.
Lần trước sau khi hắn và lão thái thái xảy ra tranh chấp, hai người liền chẳng nói chuyện với nhau thêm câu nào. Nay lão thái thái ngước mắt nhìn thấy hắn, những lời muốn nói trong lòng tức khắc lại chẳng biết phải mở miệng từ đâu.
Thấy Dung Đình không mở lời trước, lão thái thái nhíu mày, cuối cùng vẫn cất giọng dạo đầu: “Sở nha đầu đã kể lại với ta cả rồi, con có lòng như vậy, tổ mẫu cũng thấy an tâm, chuyện này cứ thế cho qua đi.”
Khóe mắt Dung Đình khẽ cong lên, đoán chừng cũng biết lão thái thái đang nói chuyện gì. Mặc dù nha đầu kia đi nói hươu nói vượn, nhưng Dung Đình cũng chẳng buồn phủ nhận, mượn cớ leo xuống thang luôn.
“Được.” Hắn bâng quơ mỉm cười.
Trong phòng lại chìm vào yên lặng, lão thái thái hiếm khi có lúc khó xử như vậy. Dung Đình cũng chẳng vội vã, thong dong ngồi tựa sang một bên, thi thoảng nhấp vài ngụm trà.
“Con năm nay cũng đã mười tám, là lúc nên cưới vợ sinh con, sớm ngày vì Dung gia ta mà nối dõi tông đường.”
Lão thái thái hơi ngừng lời, lần trước cũng chính bởi muốn bàn chuyện cưới xin cho Dung Đình mà mới sinh ra tranh chấp...
Bà khép hờ hai mắt, thôi vậy, Trần nha đầu dẫu sao cũng là một tay bà nuôi lớn, chuyện này bà không lên tiếng thì còn ai nói đây?
“Con đã không ưng cô nương Lý gia kia, tổ mẫu cũng chẳng biết rốt cuộc con phải lòng cô nương nhà nào, con thử nói với tổ mẫu nghe xem?”
Dung Đình quả thực cúi đầu cân nhắc một phen, nhắc đến mấy tiểu thư nhà quan lại ở kinh thành, hắn quả thật đã chạm mặt không ít, nhưng để nói tới chữ thích, thì đúng là chẳng có ai.
Tuy nhiên nếu nói đến người quen biết nhất, thì hẳn phải là Khâu Thường Thấm mới phải.
Nha đầu Khâu Thường Thấm kia suốt ngày bám riết theo Khâu Trường Quyết, hệt như một cái đuôi nhỏ có vứt cũng chẳng ném đi đâu được. Dung Đình biết, nàng ta còn rất coi trọng hắn.
Dẫu vậy Dung Đình cũng biết, lão thái thái không ưa nổi vị đại tiểu thư tính nết kiêu ngạo, ngang tàng như Khâu Thường Thấm.
“Nếu tổ mẫu thực sự nóng lòng, ngài xem xem, cô nương Khâu gia kia, Khâu Thường Thấm, thấy thế nào?”
Lão thái thái quả nhiên vừa nghe liền biến sắc, nhíu chặt hàng mày: “Thế thì không được, kiểu nữ tử điêu ngoa như vậy, Dung gia ta chẳng hầu hạ nổi đâu.”
Dung Đình nhún vai: “Chậc, vậy biết làm thế nào cho phải đây, trong lòng tôn nhi cũng chẳng vừa mắt ai khác.”
Lão thái thái cuống lên: “Con thực sự thích cô nương Khâu gia kia sao?”
Dung Đình nhếch khóe môi, mang vẻ cực kỳ hiểu chuyện đáp: “Nếu tổ mẫu đã không vừa ý, tôn nhi cũng không phải không lấy không được. Chỉ là trong lòng đang sầu muộn, e rằng phải mất hai ba năm mới bình ổn trở lại, chuyện cưới xin cứ tạm gác lại đó đã.”
Lão thái thái: “......”
“Con thấy, Trần nha đầu thế nào?” Lão thái thái hỏi thử một tiếng, gắt gao nhìn chằm chằm sắc mặt Dung Đình.
Nụ cười trên môi Dung Đình hơi khựng lại, dẫu vậy vẫn duy trì ý cười đáp lời lão thái thái: “Mắt nhìn người của tôn nhi vốn chẳng được tốt, ngài bảo tôn nhi xem, tôn nhi cũng chẳng nhìn ra được cái danh đường gì đâu.”
Lão thái thái: “......”
Được, bà coi như đã hiểu rồi.
Cái này rõ ràng là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, uổng phí công sức!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

