"Chu Ngọc Thành, nếu anh vẫn không tin, em nghe nói hiện nay ở nước ngoài có một loại kỹ thuật xét nghiệm gọi là DNA, có thể kiểm tra huyết thống! Anh cứ việc đưa con trai đi xét nghiệm! Ôn Nghênh này cây ngay không sợ chết đứng!"
Lời đã nói đến nước này, bằng chứng lại rành rành ngay trên mặt đứa trẻ, Chu Ngọc Thành nhìn cô thật sâu rồi tạm thời đè nén sự nghi ngờ trong lòng xuống, trầm giọng nói: "Không cần đâu."
Vị ân nhân cứu mạng Tô Uyển Thanh kia quả nhiên người cũng như tên, dịu dàng và chăm chỉ, thấy vậy liền đi theo vào bếp.
"Bác gái, để cháu giúp bác một tay ạ."
Mẹ Chu vội vàng từ chối: "Ôi chao, đồng chí Tô, thế sao được! Cháu là khách, sao có thể để cháu động tay động chân chứ!"
Tô Uyển Thanh lại mỉm cười đầy ý tứ: "Không sao đâu bác, ở nhà cháu cũng làm quen rồi nên không ngồi yên được. Giúp được bác cháu mới thấy vui."
Cô ta vừa nói vừa không màng đến sự khách sáo của mẹ Chu, mà đã xắn tay áo lên tự nhiên đón lấy mớ rau trên tay dì Lưu rồi bắt đầu nhặt.
Ôn Nghênh ngồi từ xa nhìn cảnh tượng bận rộn hài hòa trong bếp, trong lòng cười khẩy một tiếng: Đúng là hiền thục thật đấy. Cô chẳng có hứng thú đi góp vui, có sức lực đó thì thà nghỉ ngơi thêm một chút còn hơn.
Cô cúi đầu nhìn vào lòng mình, thằng bé đang ôm bình sữa uống ừng ực ngon lành, bàn chân nhỏ xíu còn đung đưa qua lại, hoàn toàn không biết mình vừa trải qua một trận "phong ba" liên quan đến thân thế như thế nào.
Ôn Nghênh nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt mềm mại của con trai, trong lòng thầm tính toán.
Chu Ngọc Thành mất trí nhớ trở về, lại còn dẫn theo nữ chính "hàng thật giá đúng", biến số trong tương lai quá lớn. Cô không phải là người tốt bụng xả thân vì người khác, đã tốn bao tâm tư mới bám được vào cây đại thụ nhà họ Chu này, cô chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tay.
Cô cúi đầu hôn lên trán con trai, ánh mắt trở nên kiên định.
Cục cưng à, yên tâm đi, mẹ nhất định sẽ giành lấy tương lai tốt đẹp nhất cho con, hai mẹ con mình nhất định phải sống sung sướng! Nghĩ vậy, cô lại lười biếng rúc sâu vào ghế sofa, đúng là nằm vẫn thoải mái hơn.
Đến giờ cơm, bố Chu và Chu Ngọc Thành kẻ trước người sau bước ra từ thư phòng. Trong phòng khách, đứa bé đang ôm bình sữa chơi đùa, liếc mắt một cái đã nhìn thấy người đàn ông cao lớn xa lạ nhưng lại có chút quen thuộc kia.
Thằng bé giãy giụa trượt xuống khỏi lòng Ôn Nghênh, bước đôi chân ngắn cũn cỡn đầy thịt, lẫm chẫm đi về phía Chu Ngọc Thành.
Chu Ngọc Thành khựng lại, cúi đầu nhìn sinh vật bé nhỏ còn chưa cao bằng chân mình, nhất thời có chút luống cuống. Anh đứng chôn chân tại chỗ không biết nên phản ứng thế nào.
Tiểu Bảo lại chẳng quan tâm, lao thẳng tới ôm chặt lấy bắp chân anh rồi ngẩng khuôn mặt trắng nõn lên, đôi mắt to tròn đen láy không chớp nhìn anh đầy mong chờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



