Mẹ Chu thấy vậy thì vội vàng lau nước mắt bước lên hòa giải, bà kéo tay Chu Ngọc Thành nói:
"Ngọc Thành à, đây là Ôn Nghênh, vợ của con đấy! Sau khi con đi, may nhờ có con bé lưu lại hậu thế cho nhà họ Chu chúng ta, vất vả sinh ra đứa bé lại bầu bạn với hai thân già này..."
Bà nói rồi lại nghẹn ngào.
Tể Tể trong lòng dường như cảm nhận được bầu không khí, bèn vươn bàn tay nhỏ mềm mại ra, vụng về lau nước mắt trên mặt Ôn Nghênh, giọng nói non nớt bi bô: "Mẹ... không khóc..."
Ánh mắt Chu Ngọc Thành lướt qua đứa bé, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Ôn Nghênh, mày nhíu chặt lại.
Chu Ngọc Thành im lặng, ánh mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh của Ôn Nghênh, rõ ràng anh chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng tạm thời không truy hỏi thêm.
Đúng lúc này, Tô Uyển Thanh nãy giờ vẫn im lặng quan sát bỗng nhiên khẽ mở miệng: "Bác trai, bác gái, hai bác đừng trách cháu nhiều lời. Anh Ngọc Thành bây giờ không nhớ gì cả, đột nhiên lại có thêm vợ và con... Chuyện này, chuyện này dù sao cũng liên quan đến huyết thống, cũng không thể chỉ dựa vào lời nói một phía mà... Làm sao có thể chứng minh đứa bé này, chắc chắn là của anh Ngọc Thành chứ"
Lời này vừa thốt ra, phòng khách trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Ôn Nghênh và đứa bé.
Trong lòng Ôn Nghênh dâng lên cơn giận dữ, nhưng ngược lại cô bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường. Cô bế thốc đứa bé đang tò mò chớp đôi mắt to tròn lên cao, đưa thẳng đến trước mặt Chu Ngọc Thành, gần như áp sát vào mặt anh.
Tiếp đó, cô lại xoay người đứa bé lại để nó đối diện với bố mẹ Chu và Tô Uyển Thanh.
Thằng bé bị xoay đến mức chóng mặt, cái miệng nhỏ hơi há ra, khuôn mặt trắng trẻo non nớt kia. Từ lông mày, đôi mắt, cái mũi cho đến cái miệng, tất cả đều là bản sao thu nhỏ của Chu Ngọc Thành!
Chẳng cần bất kỳ lời nói nào để chứng minh, sức mạnh của huyết thống đã được thể hiện rõ ràng ngay lúc này. Mọi người nhìn hai khuôn mặt một lớn một nhỏ giống nhau như đúc, nhất thời đều nín lặng.
Ngay cả Tô Uyển Thanh, người vừa lên tiếng nghi ngờ thì sắc mặt cũng lập tức trắng bệch, không nói nên lời.
"Ái chà!" Phó quan Trương là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, cười ha hả nói: "Nhìn xem! Nhìn cái dáng vẻ này xem! Giống hệt Ngọc Thành hồi nhỏ như đúc từ một khuôn ra vậy! Thế này thì còn gì để nghi ngờ nữa? Trời sinh tướng cha con mà!"
Ôn Nghênh nhân cơ hội ôm con trai vào lòng, ngẩng cao đầu nhìn Chu Ngọc Thành, giọng điệu vừa pha chút tủi thân vì bị nghi ngờ, vừa có vẻ cứng rắn kiểu bất chấp tất cả:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



