Bố Chu đứng bên cạnh thấy vậy thì mềm lòng, cười vỗ mạnh vào lưng con trai một cái: "Ngẩn người ra đó làm gì? Con trai tìm đến tận nơi rồi, còn không mau bế thằng bé lên!"
Lúc này Chu Ngọc Thành mới như bừng tỉnh, anh có chút vụng về cúi người xuống, động tác cứng nhắc bế cục bột nhỏ mềm mại kia lên. Tư thế của anh rất gượng gạo, cánh tay căng cứng cứ như đang ôm một món đồ dễ vỡ vậy.
Đột nhiên được nhấc bổng lên cao khiến tầm nhìn thay đổi, Tiểu Bảo chẳng những không sợ mà còn cảm thấy mới lạ thú vị, miệng phát ra tiếng cười "khanh khách" giòn tan, cánh tay nhỏ bé còn vui vẻ vẫy vẫy.
Bố Chu đứng bên cạnh nhìn mà tim như muốn tan chảy, vẻ mặt đầy sự yêu thương: "Ôi chao, Tiểu Bảo của ông, sao mà đáng yêu thế này!"
Ông chỉ vào Chu Ngọc Thành, kiên nhẫn dạy: "Tiểu Bảo, nhìn xem, đây là bố, gọi bố đi con."
Tiểu Bảo chớp chớp đôi mắt to, nhìn ông nội rồi lại nhìn khuôn mặt điển trai nhưng có chút nghiêm túc đang bế mình trước mắt, cái miệng nhỏ mấp máy vài cái, sau đó phát ra những âm tiết ngọng nghịu mềm mại: "Bố... Bố..."
Giọng nói non nớt của trẻ thơ dường như mang theo một ma lực kỳ lạ.
Ôn Nghênh cảm nhận rõ ràng rằng khí thế "người lạ chớ lại gần" tỏa ra từ người Chu Ngọc Thành dường như đã lặng lẽ dịu đi đôi chút, những đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt anh cũng trở nên mềm mại hơn.
Bố Chu lại không hài lòng lắm với phản ứng của con trai, trách móc: "Con nó gọi rồi, con cũng phải ừ một tiếng chứ!"
"Chu Kim Việt." Bố Chu cười đáp, còn cố ý nói thêm: "Là do Nghênh Nghênh đặt đấy, con bé bảo ngụ ý là “vượt qua hôm nay, ngày càng tốt đẹp”."
Đột nhiên bị nhắc tên, Ôn Nghênh nghe lời giải thích này thì suýt chút nữa sặc nước bọt, trên mặt thoáng qua vẻ chột dạ. Có trời mới biết, lúc đó cô chợt nảy ra cái tên này thuần túy là vì lý do đơn giản và thô thiển: "Hôm nay xuyên không đến đây thì đã có mày".
Cách giải thích cao siêu này, Bố Chu đúng là khéo lấp liếm giúp cô quá!
Trên bàn ăn, bầu không khí trở nên kì lạ.
Mẹ Chu liên tục gắp thức ăn cho Chu Ngọc Thành và Tô Uyển Thanh, lời nói tràn đầy sự biết ơn. Đang trò chuyện, mẹ Chu ân cần hỏi về dự định sau này của Tô Uyển Thanh.
Tô Uyển Thanh đặt đũa xuống, vành mắt hơi ửng đỏ.
"Bác à, không giấu gì bác... Cháu, cháu lần này lên thành phố cũng là bước đường cùng rồi. Bố mẹ cháu ở quê định gả cháu cho gã mổ lợn làng bên để lấy sính lễ, lấy tiền cưới vợ cho em trai... Cháu không chịu nên đành bỏ trốn, muốn xem thử có thể tìm việc trên thành phố để tự nuôi sống bản thân hay không."
Cô ta kể lể một cách đáng thương, mẹ Chu vừa nghe xong, lòng thương cảm lập tức dâng trào, xót xa nắm lấy tay cô ta.
"Ôi chao, đứa trẻ ngoan, cháu khổ quá. Đừng sợ, cháu cứ yên tâm ở lại đây với bác! Muốn ở bao lâu thì ở! Chuyện công việc càng không phải lo, để bác trai sắp xếp cho cháu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



