Sau khi nhà họ Quảng bị kiện, người trong thôn thấy Trương Phóng Viễn lại bắt đầu nhiệt tình trở lại. Hễ gặp hắn là họ lại chủ động chào hỏi, thậm chí còn không tiếc lời tán dương chuyện hắn ra tay bắt tên tặc nhân, còn những lời ra tiếng vào trước đây thì tuyệt nhiên không ai nhắc tới một chữ.
Trương Phóng Viễn cũng lười đáp lại. Ngược lại là đại bá của hắn, sau khi xong xuôi vụ kiện tụng, thế mà lại phá lệ bảo Tứ bá xách một miếng sườn lợn qua cho hắn, ý bảo để đáp tạ chuyện hắn đã giúp tìm lại đồ bị mất.
Hắn cũng chẳng khách sáo, cứ thế nhận lấy. Hơn nữa còn nói thẳng với Tứ bá rằng sau này muốn đáp tạ thì cứ để đại bá tự mình tới, Tứ bá đừng có làm người hòa giải mãi, chỉ tổ chiều hư ông ta.
Qua hai ngày sau, hắn lên thành một chuyến.
"Măng mùa đông thượng hạng đây, măng mùa đông tươi mới đây!"
"Vỏ mỏng măng to, bán rẻ đây!"
Trương Phóng Viễn khoanh tay đứng dưới quán trà bên cạnh Tây Thị, đưa mắt nhìn Hứa Hòa đang rao hàng giữa chợ phiên. Tên nhóc này ở trong thôn chẳng nói chẳng rằng được hai câu, cứ lầm lũi chỉ biết làm việc, thế mà lúc bán đồ lại chẳng hề rụt rè, mời chào khách khứa cũng rất nhanh nhẹn. Chẳng mấy chốc đã có một phụ nhân đi chợ, tay xách giỏ, uốn éo thắt lưng đi tới nghe ngóng.
"Loại còn nguyên vỏ năm văn tiền một cân."
Phụ nhân hỏi: "Vậy loại đã bóc vỏ thì sao?"
Hứa Hòa cầm cái cân, nhỏ giọng nói với phụ nhân: "Bóc vỏ rồi bán đắt lắm, phu nhân chẳng thà mua cả vỏ. Nếu ngại mang về nhà bóc phiền phức, ta sẽ bóc giúp ngài ngay tại đây rồi mới mang về, chẳng phải vừa bớt việc lại vừa tiết kiệm được chút tiền sao."
"Tiểu ca nhi ngươi xem chừng cũng thật thà đấy." Phụ nhân nghe vậy thì cười hì hì, ngồi xổm xuống nhặt măng xem thử. Những búp măng tròn lẳn, lớp vỏ ngoài màu sắc vẫn còn tươi tắn, không giống loại đã đào lên từ lâu. Bà ta nhặt bốn búp măng nặng chừng một cân: "Lấy những búp này đi."
Hứa Hòa vội vàng đặt lên cân: "Bốn cân sáu lượng, tính rẻ cho phu nhân, chỉ lấy hai mươi hai văn thôi."
Phụ nhân rất hài lòng, móc tiền từ bên hông ra trả. Hứa Hòa thoăn thoắt bóc vỏ măng. Cậu dùng dao rạch một đường dứt khoát trên búp măng mập mạp, hai tay tước mạnh sang hai bên, cắt bỏ phần đầu măng cứng nhắc. Một mùi hương thanh khiết tỏa ra, lõi măng mùa đông hoàn chỉnh đã hiện ra trước mắt.
Lõi măng vàng nhạt, phụ nhân dùng móng tay bấm nhẹ một cái, giòn rôm rốp.
"Hầm gà hay ninh móng giò thì nước ngọt măng giòn, chẳng khác gì ăn rau xuân cả."
Phụ nhân cười tủm tỉm đưa tiền: "Mùa đông là cứ thích nhất cái món này."
Người xung quanh thấy măng cắt ra quả thực tươi non, ai nấy đều chọn lấy hai búp. Măng mùa đông đắt hơn hẳn rau cỏ thông thường, mua một hai búp trông thì to, thực ra bóc lớp vỏ ngoài đi cũng chẳng còn lại bao nhiêu, nhưng người ta không dùng làm món chính mà chủ yếu để nấu cùng thịt, một hai búp là đủ cho một nồi canh thịt thơm ngon rồi.
Hứa Hòa bận rộn vừa thu tiền, vừa giới thiệu, vừa bóc vỏ, mọi việc đều rành mạch phân minh. Bán chưa được bao lâu, đầu bếp của một tửu lầu đi ra thu mua, nghe ngóng giá măng xong liền thương lượng với Hứa Hòa, trả bốn văn một cân không cần bóc vỏ để mua hết chỗ còn lại, tổng cộng chừng ba mươi cân.
Chỗ măng mùa đông này hình thức thực sự rất tốt, rất dễ tiêu thụ. Hứa Hòa cảm thấy sẽ dễ bán, nhưng không ngờ lại bán hết nhanh đến vậy. Cậu thu dọn đồ đạc, ngẩng đầu nhìn Trương Phóng Viễn đang đứng đợi đằng xa, lại nhìn quanh quất bốn phía, thấy không có gương mặt quen thuộc nào mới tiến lại gần.
"Tổng cộng bán được hai trăm hai mươi văn."
Trương Phóng Viễn rủ mắt, cười nhìn cậu.
"Ngươi có nghe ta nói không đấy?"
"Thường ngày ít lời như vậy, có phải vì lúc ở trên thành rao hàng đã nói sạch vốn rồi không?"
Hứa Hòa lườm hắn một cái: "Làm ăn buôn bán mà cứ trưng cái bộ mặt lầm lì ra thì ai thèm mua đồ nữa chứ."
"Ngươi cũng biết rõ là ở trong thôn ngươi cứ hay trưng cái bộ mặt đó ra cơ đấy."
"Sao ngươi nói nhiều thế hả!"
Trương Phóng Viễn nhe hai hàm răng trắng ởn ra cười: "Được rồi, được rồi, đừng giận, ta không nói nữa là được chứ gì."
Hứa Hòa chẳng buồn để ý tới hắn, tự mình đếm lấy một nửa số tiền, lại đưa thêm cho Trương Phóng Viễn sáu mươi lăm văn nữa, bản thân chỉ giữ lại bốn mươi lăm văn: "Sòng phẳng rồi nhé."
Dù cậu cảm thấy số tiền lần này kiếm được Trương Phóng Viễn nên chiếm phần lớn, nhưng tính kỹ lại, ngoài việc không trực tiếp đào măng, cậu cũng bỏ ra không ít công sức, từ việc cung cấp gùi và cuốc, tự mình xử lý vỏ măng, rồi hôm nay lại cất công rao bán, tiền này cậu nhận cũng là lẽ đương nhiên.
Trương Phóng Viễn nhận lấy tiền: "Vẫn là bán măng mùa đông kiếm tiền nhanh thật, ta làm thịt một con lợn cũng chỉ được có hai mươi lăm văn tiền."
Hứa Hòa nói: "Măng mùa đông mỗi năm chỉ có một vụ, có phải nghề làm ăn lâu dài được đâu."
"Cũng đúng." Trương Phóng Viễn hỏi: "Tiếp theo ngươi định đi đâu?"
Hứa Hòa nghe vậy thì mím môi, quay đầu đi chỗ khác, có vẻ như không muốn cho hắn biết mình định làm gì, cứ thế lẳng lặng gùi cái gùi không đi về phía trước. Trương Phóng Viễn rảo bước theo sau: "Lần trước măng ngươi mang về nhà đã ăn chưa?"
"Ừm."
"Nấu thế nào?"
"Hầm với thịt hun khói."
Trương Phóng Viễn mường tượng ra hương vị đó: "Ngươi nấu thì chắc chắn là ngon rồi."
Hứa Hòa nghe vậy khựng bước chân lại, hồ nghi liếc nhìn Trương Phóng Viễn một cái: "Sao ngươi biết?"
"Ta chính là biết đấy, nhị tỷ của ngươi có biết nấu nướng gì đâu, thực ra ngày thường đều là ngươi làm cả. Thế mà cái bà nương thiên vị nhà ngươi lại cứ làm như thể đều là do tỷ tỷ ngươi làm không bằng."
Hứa Hòa không hề cảm thấy nhẹ lòng hay bớt uất ức khi có người biết được sự thật, ngược lại trong lòng còn đầy lo lắng: "Ngươi đừng có đi khắp nơi nói bậy bạ."
Trương Phóng Viễn nhìn cậu đang cảnh cáo mình, chân mày hơi nhíu lại, trong lòng thầm thở dài một tiếng: "Ta có phải mấy bà tám miệng rộng trong thôn đâu mà sợ."
Trương Phóng Viễn đi tới chợ thịt, trực tiếp tìm người quản lý sạp hàng ở đây.
"Phát tài gì chứ, vẫn như cũ thôi."
Trương Phóng Viễn không muốn nói nhiều chuyện của mình, vào thẳng vấn đề: "Lần này ta tới tìm ngươi là muốn thuê một sạp hàng."
Gã nọ nghe vậy thì khá kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: "Trương ca không theo Tần thiếu gia làm việc nữa sao?"
Trương Phóng Viễn lắc đầu. Tần thiếu gia mà gã nhắc tới tên là Tần Trung, là kẻ cầm đầu lúc hắn còn lăn lộn trong thành trước kia. Hắn vốn dĩ đánh đấm giỏi, làm việc lại nhanh gọn, cơ duyên trùng hợp đầu quân dưới trướng Tần Trung không bao lâu đã được chú ý. Người ngoài đều nghĩ Tần Trung rất trọng dụng hắn, còn để hắn dẫn theo mấy huynh đệ, trông cũng rất có mặt mũi.
Ngày trước Trương Phóng Viễn cũng rất hăng hái, cứ ngỡ đi theo đúng người thì sẽ có tiền đồ xán lạn, chẳng ngại bán mạng làm việc cho Tần Trung, kết quả sau đó lại bị người ta đem ra làm bia đỡ đạn, phải ngồi tù mục xương.
"Làm chút buôn bán đứng đắn thôi."
Gã nọ biết tính Trương Phóng Viễn hung hăng, không dám tọc mạch chuyện riêng của hắn, chỉ nói: "Tiểu nhân chỉ quản lý sạp ở chợ thịt thôi, Trương ca cứ chọn sạp nào hợp ý mà dùng."
Trương Phóng Viễn đáp: "Để cho ta một sạp ra hồn là được, ta sẽ trả theo giá thị trường."
"Trương ca nói vậy là khách khí quá rồi. Ngài muốn sạp để làm ăn thì lấy tiền nong gì chứ, chợ thịt này còn chẳng phải trông cậy vào việc ngài trông nom sao."
Trương Phóng Viễn nghe vậy cũng có chút bất đắc dĩ. Trước đây hắn lăn lộn quá danh tiếng, giờ tìm người quen, người ta lại cứ ngỡ hắn đến để tác oai tác quái. Hắn nhấn mạnh: "Hiện tại ta không còn theo Tần Trung nữa, chỉ muốn làm chút buôn bán nhỏ đứng đắn để nuôi gia đình."
Gã nọ khẽ động tâm tư, thấy tốt thì thu lại ngay: "Trương ca nhìn xa trông rộng, làm ăn chắc chắn vẫn tốt hơn, đâm đâm giết giết mãi cũng mệt mỏi. Vậy ngài cứ trả nửa giá thị trường là được, chúng ta đều là người quen cả, coi như cho đệ đệ đây một cơ hội để lấy lòng huynh."
Trương Phóng Viễn không nói gì thêm, rút ra một trăm hai mươi văn đưa cho gã.
Sạp ở chợ thịt mỗi tháng tám mươi văn, trả tiền theo quý, hắn theo ý gã mà trả nửa giá. Gã nọ thấy vậy thì cười hì hì thu tiền, chắp tay nói: "Chúc Trương ca buôn bán hanh thông."
Trương Phóng Viễn vỗ vỗ vai gã: "Lần sau mời ngươi uống rượu."
"Được, được."
Trương Phóng Viễn cùng gã đi quanh chợ thịt một vòng, chọn lấy một sạp rồi định ngày, xong xuôi mới trở về.
Ngày tháng trôi qua thật nhanh, gần đến ngày cuối năm, trong thôn thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng pháo nổ lẹt đẹt. Sắp Tết rồi, lũ trẻ trong thôn đều dùng tiền dành dụm được lên thành mua pháo hoa về chơi, hương vị Tết mỗi lúc một đậm đà.
Hôm Tết nhỏ, trời lất phất một trận tuyết mỏng. Các hộ gia đình trong thôn đã bắt đầu dán chữ Phúc và câu đối, những mái nhà tranh, vách đất xám xịt cũng thêm được một nét đỏ tươi vui mừng. Trương Phóng Viễn vác mấy khúc gỗ mới chặt trên núi, đi ngang qua đường lớn trong thôn. Từ xa hắn đã thấy Hứa Thiều Xuân mặc một chiếc áo khoác đỏ rực, như một đóa hoa kiều diễm nở rộ giữa thôn Kê Cửu, và cũng nở rộ trong lòng đám nam nhân trong thôn.
Rất nhiều thanh niên muốn tiến lên bắt chuyện, nhưng trong đôi mắt sáng ngời của Hứa nhị cô nương lúc này chỉ chứa đựng hình bóng của Phí thư sinh vừa từ trên thành trở về nghỉ lễ. Hai người họ như vừa kết bạn cùng nhau từ trên thành về, vừa đi vừa nói cười vui vẻ. Thư sinh thanh tú, cô nương kiều diễm, đúng thật là một cặp trai tài gái sắc.
Trương Phóng Viễn không nán lại xem náo nhiệt lâu, hắn sải bước chân lớn đi thẳng về nhà. Ngày Tết, nhà nhà trong thôn dã đều rộn ràng vui vẻ, nhưng nhà họ Trương lại quạnh quẽ đìu hiu, so với ngày thường cũng chẳng khác là bao, không ngửi thấy chút phong vị ngày Tết nào.
Hắn ngồi xoạc chân dưới mái hiên, bắt đầu gọt đẽo những khúc gỗ. Những ngày này hắn ra sức làm thêm giờ, chiếc xe đẩy tay tự chế đã thành hình, giờ chỉ cần bào cho phẳng phịu rồi phết thêm lớp dầu bóng thì vẻ ngoài cũng chẳng kém cạnh gì loại xe bán ở các xưởng trong thành. Sau khi lắp xong bánh xe, hắn kéo thử một vòng quanh sân, thấy xe chạy trơn tru không hề kẹt, hoàn toàn có thể dùng tốt.
Dẫu việc tự chế này có tốn thời gian và công sức một chút, nhưng lại tiết kiệm được một khoản tiền mua xe mới. Trương Phóng Viễn cười hớn hở, rất mặt dày mà tự cảm thấy bản thân mình ngày càng biết vun vén tính toán làm ăn.
"Một mình ngồi đấy mà cười ngớ ngẩn cái gì thế?"
Trương Phóng Viễn đặt xe đẩy xuống, nhìn thấy Tứ bá đang xách một cái giỏ tiến vào.
"Bá nương ngươi vừa luộc cái tai lợn, ta mang sang cho ngươi nhắm rượu, làm một chén."
"Được ạ." Trương Phóng Viễn kéo xe đẩy vào trong nhà, lau dọn bàn ghế. Trương Thế Thành điềm nhiên ngồi xuống, từ trong giỏ bưng ra một đĩa tai lợn, tuy không có mấy miếng thịt nhưng vẫn kèm theo ít lạc rang.
"Tết nhất đến nơi rồi, trong nhà vẫn nên có bàn tay người quán xuyến mới ngăn nắp được, quan trọng nhất là cho nó có không khí náo nhiệt." Trương Thế Thành ngẩng đầu nhìn quanh gian nhà, tuy cũng có dấu vết dọn dẹp nhưng chắc chắn là không thể bằng được nhà ông có thê tử thu vén chu toàn.
Nói đến đây, ông liền đi thẳng vào chủ đề chính: "Trước đó mấy cái miệng thối nhà họ Quảng ở trong thôn bôi nhọ thanh danh của ngươi, giờ chúng nó đã bị tống vào nha môn, nghe đâu cả nhà cũng đã dọn đi rồi. Mọi người đều biết ngươi bị oan, chẳng ai còn nhắc lại chuyện cũ nữa."
Trương Phóng Viễn ném hai hạt lạc vào miệng: "Vâng."
Người trong thôn thấy hắn đều đã chủ động chào hỏi, mấy ngày trước còn có người nhờ hắn giết mổ gia súc, hắn biết rõ tình hình đã có chuyển biến tốt.
"Ý của bá nương ngươi là thừa dịp năm mới, nhà nào nhà nấy đều đang có chuyện vui, để bà mối đến cửa dạm hỏi, biết đâu lại thành chuyện."
Trương Phóng Viễn nghe vậy thì chân mày khẽ chau lại.
Trương Thế Thành chăm chú quan sát thần sắc của hắn, thấy hắn như vậy thì càng tin chắc vào suy đoán trong lòng mình. Không đợi hắn mở miệng, ông đã nói tiếp: "Ta đã bảo với bá nương ngươi rồi, chuyện này không cần vội, ngươi đã có tính toán riêng."
Nội tâm Trương Phóng Viễn nảy sinh sự kháng cự làm mai một cách không tự chủ. Hắn cũng không biết vì sao lại thế, rõ ràng trước đó chính hắn là người muốn tìm một mối hôn sự. Nghe Tứ bá bảo mình đã có tính toán, hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh hỏi: "Tính toán? Con thì có tính toán gì được cơ chứ?"
Trương Thế Thành nghiêng đầu nhìn hắn, vẻ mặt có chút "hận sắt không thành thép": "Ngươi nói chuyện với lão út nhà họ Hứa mà miệng cười muốn tận mang tai, ta nhìn còn thấy phát ngượng, thế mà còn bảo không có tính toán à?"
Trương Phóng Viễn nghe vậy liền lục lọi trong trí nhớ xem mình qua lại với Hứa Hòa khi nào mà bị Tứ bá phát hiện. Nghĩ mãi không ra, nhưng dù sao đây cũng là người thân cận của mình nên hắn không truy cứu nữa, chỉ có chút kinh ngạc hỏi: "Thật sự lộ liễu đến thế ạ?"
"Đáng lẽ ngươi nên dắt theo cái gương ở thắt lưng, để lần sau tự mình nhìn xem cái bộ dạng không đáng tiền kia của ngươi ra sao."
Trương Phóng Viễn xoa xoa chóp mũi, nhất thời không biết đáp lời thế nào.
"Ta ngẫm kỹ lại thì thấy lão út nhà họ Hứa tuy không thông minh xinh đẹp bằng tỷ tỷ hắn, tính tình cũng lầm lì, nhưng được cái thật thà chịu khó, chắc chắn là người biết quán xuyến việc nhà, cùng nhau sống qua ngày rất tốt."
"Cậu ấy chỗ nào không thông minh chứ? Chẳng có mấy tiểu ca nhi lanh lợi được như cậu ấy đâu!" Trương Phóng Viễn vừa nghe Tứ bá bảo Hứa Hòa không tốt là đã vội vàng mở miệng phản bác ngay.
"Ái chà chà." Trương Thế Thành nhíu mày tặc lưỡi: "Bát tự còn chưa thấy đâu mà ngươi đã hộ người ta kỹ thế rồi, còn bảo là không có ý đồ gì đi. Nghe ta nói hết đã!"
Trương Phóng Viễn hớp một ngụm rượu: "Nói nói nói, Tứ bá ngài nói đi."
"Ta thấy phẩm hạnh của Hòa ca nhi rất được..."
"Cái đó là đương nhiên!" Trước kia chính cậu ấy đã đứng ra nói đỡ cho hắn mà.
"Cái thằng ranh này, ngươi có để ta nói nữa không hả!"
"Tứ bá nói đi, Tứ bá nói đi!"
Trương Thế Thành lườm Trương Phóng Viễn một cái: "Hòa ca nhi phẩm hạnh tốt, cũng coi như lớn lên dưới mắt chúng ta. Thực ra là vì có Hứa Thiều Xuân ở đó nên mới làm lu mờ cậu ấy thôi, chứ đặt vào nhà khác thì cậu ấy cũng là một tiểu ca nhi cực tốt rồi. Quan trọng nhất là cái tên cao xác mà đầu óc toàn sắt vụn như ngươi lại vừa ý người ta. Đã như vậy thì nên chuẩn bị sớm đi."
"Hứa Thiều Xuân đã quá tuổi cập kê hơn một năm rồi, nhà họ Hứa dù có cưng chiều con bé đó đến mấy thì cũng chẳng giữ mãi trong nhà được. Chờ nàng ta gả đi rồi chắc chắn sẽ đến lượt lão út, tuổi tác hai đứa cũng chẳng chênh lệch là bao, đến lúc đó bị người khác rước mất thì tiếc lắm."
Lòng Trương Phóng Viễn thắt lại. Hắn nhớ kiếp trước Hứa Hòa bị gả đi tận xứ khác, khi ấy trước lúc thành thân người còn bỏ trốn, kết quả bị bắt trở về, chuyện này từng xôn xao một thời, hắn vẫn còn chút ấn tượng mờ nhạt.
"Nương tử nhà họ Hứa thiên vị nhị tỷ của cậu ấy, nếu con nhờ bà mối sang nhà họ Hứa dạm hỏi, chẳng phải là vượt mặt tỷ tỷ cậu ấy sao? Cha nương thiên vị của cậu ấy làm sao mà thấy dễ chịu cho được? Họ mà muốn từ chối lời cầu thân của con thì quá dễ dàng."
Trương Thế Thành lên tiếng: "Ngươi nghĩ chu đáo đấy, lời này bá nương ngươi cũng từng nói rồi. Vì thế ta mới tìm ngươi để bàn bạc."
"Ngươi thích Hòa ca nhi thì cũng đừng có im lìm như thóc thế, phải học theo đám trai trẻ trong thôn kìa. Nhìn trúng Hứa Thiều Xuân là hôm nay đưa đồ ăn, ngày mai tặng trang sức, thậm chí có kẻ còn mặt dày đến tận cửa giúp làm việc đồng áng. Ngươi có đối tốt với người ta thì người ta mới biết được tâm tư của ngươi chứ. Cứ qua lại thường xuyên như thế, đôi bên đều nảy sinh tình ý thì chẳng phải là làm một công đôi việc sao?"
Trương Phóng Viễn nhìn Trương Thế Thành, có chút nhịn không được mà bật cười.
Hắn vừa ngẩng đầu lên đã bị ăn ngay một cú vào trán: "Chỉ biết cười thôi, ngươi đã nhớ kỹ lời ta nói chưa?"
Trương Phóng Viễn liên tục gật đầu: "Nhớ rồi ạ, nghe Tứ bá nói một hồi mà cái đầu đầy sắt vụn của con như được khai sáng vậy."
"Cái thằng ranh này!"
Tác giả có lời muốn nói:
Trương Phóng Viễn: Tứ bá đúng là cũng có "nghề" đấy chứ chằng đùa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)