Vóc dáng Bùi phụ cao lớn vạm vỡ, từ thái dương có một vết sẹo kéo dài cắt ngang mắt trái kéo đến tận sống mũi.
Tướng mạo Bùi phụ vốn dĩ rất tuấn lãng, nhưng vết sẹo trên mặt đã che đi ít nhiều vẻ oai hùng, tăng thêm vài phần lạnh lùng tàn nhẫn, lúc không cười trông vô cùng đáng sợ.
“Là Đạc ca nhi về đấy à?”
Bùi phụ bổ chiếc rìu găm chặt vào khúc gỗ rồi bước tới. Tạ thị ở trong nhà nghe thấy tiếng trượng phu liền vén rèm bước ra: “Hôm nay đâu phải ngày nghỉ, sao Đạc ca nhi lại về thế?”
Bùi phụ: “Ta cũng không biết.”
Hai phu thê bước ra ngoài, vừa vặn bắt gặp Khương Ninh Tuệ đang bước xuống từ trên xe ngựa.
Khương Ninh Tuệ nhìn Bùi phụ, bị vết sẹo đáng sợ trên mặt hắn ta dọa cho hoảng sợ vội vàng ngoảnh mặt đi, dời tầm mắt sang Tạ thị đứng bên cạnh. Tạ thị mặc bộ váy áo màu hoa thông, tôn lên dung mạo vốn dĩ đã vô cùng thanh nhã, xinh đẹp nay lại càng thêm đoạt hồn người.
“Là Tuệ Tuệ à.”
Thấy Khương Ninh Tuệ, nét dịu dàng trên mặt Tạ thị lại càng đậm hơn.
Bùi phụ bật cười: “Ta còn tưởng Đạc ca nhi về cơ đấy.”
Cũng chẳng trách hai người họ nhận nhầm, bởi người có thể ngồi xe ngựa về thôn Tây Bình này, ngoài Bùi Đạc ra thì chẳng thể tìm ra người thứ hai.
Hai phu thê liếc nhìn Khương Ninh Tuệ, không ai lắm miệng hỏi nàng sao lại đi xe ngựa về, nhưng cả hai đều ngầm hiểu ý mà liếc nhìn sang nhà họ Triệu sát vách. Ngộ nhỡ để phu thê họ Triệu biết chuyện, người con dâu nhà họ Triệu này e là khó tránh khỏi một trận mắng mỏ.
Khương Ninh Tuệ rút phong thư từ trong tay áo ra đưa cho Bùi phụ: “Bùi bá phụ, lần này con về là để lấy quần áo mùa đông và chăn bông. Chiếc xe ngựa này là do Bùi công tử thuê, công tử bảo đồ đạc nhờ con xách theo hơi nhiều nên mới thuê xe. Bùi công tử dặn con giao phong thư này cho bá phụ, nói bá phụ đọc xong sẽ biết công tử cần những gì.”
Bùi phụ ở bên cạnh bóc thư đọc xong, hàng lông mày nhướng lên, hỏi: “Tuệ Tuệ, Đạc ca nhi sống chung với hai đứa sao?”
Khương Ninh Tuệ gật đầu: “Vâng, phu quân bảo học đường không có chỗ ăn ở nên đã bàn bạc với Bùi công tử thuê chung một sân viện nhỏ ở gần học đường ạ.”
Bùi phụ gật đầu: “Được rồi, Tuệ Tuệ, khi nào con định đi?”
Khương Ninh Tuệ: “Trễ nhất là cuối giờ Tỵ con sẽ đi, vừa vặn cuối giờ Ngọ về tới nhà để kịp làm cơm trưa cho phu quân và Bùi công tử.”
Bùi phụ: “Được, bá phụ biết rồi.”
Bùi phụ vào nhà sắp xếp đồ đạc Bùi Đạc cần mang theo, Tạ thị mỉm cười hỏi: “Tuệ Tuệ, con lo cơm nước ngày ba bữa cho cả Đạc ca nhi nữa sao? Vậy thằng bé có đóng tiền ăn cho hai đứa không? Đừng để hai đứa phải chịu thiệt đấy.”
Khương Ninh Tuệ vội vàng đáp: “Bùi công tử có đưa tiền rồi ạ.”
Trò chuyện với Tạ thị thêm đôi câu, Khương Ninh Tuệ xoay người trở về nhà họ Triệu. Triệu phụ đang ngồi nấu trà trong gian nhà chính, Khương Ninh Tuệ ngoan ngoãn gọi một tiếng phụ thân, Triệu phụ chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi cứ thế giữ bộ mặt lạnh tanh tiếp tục pha trà.
Khương Ninh Tuệ gả vào nhà họ Triệu được bốn tháng, nàng đã sớm quen với bộ dạng này của công công.
Nàng mím môi bước ra ngoài, đụng mặt Lý thị từ trong phòng đi ra.
Lý thị vừa sáp lại là hỏi ngay chuyện của Triệu Tri Học, mở miệng ngậm miệng đều là Học ca nhi, xem hắn ta có bị lạnh không, có bị đói không, hoàn toàn chẳng buồn hỏi han xem Khương Ninh Tuệ sống thế nào.
Từ nhỏ đến lớn, Khương Ninh Tuệ đã quá quen với cảm giác chẳng được ai quan tâm đoái hoài. Nàng mỉm cười kể lại rành mạch mọi chuyện lớn nhỏ của Triệu Tri Học trong hơn một tháng qua, bao gồm cả việc nàng tiêu số tiền bốn mươi văn kia vào những đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)