Lý thị nghe xong khá hài lòng. Biết nàng lần này về lấy quần áo mùa đông và chăn bông, nàng ta bèn giục nàng mau chóng thu dọn, dọn xong thì về sớm, kẻo không kịp làm cơm trưa lại để Học ca nhi bị đói.
Khương Ninh Tuệ theo bà bà vào phòng, mẹ chồng nàng dâu dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, Lý thị xoay người đưa cho Khương Ninh Tuệ hai mươi văn tiền: “Trên người con còn mười văn, thêm hai mươi văn này nữa là đủ rồi. Mấy hôm trước phụ thân con và ta có mua chút than củi, lát nữa con gùi về. Than này đợi Học ca nhi đi học về hẵng đốt, ban ngày nó không ở nhà thì con đừng có đốt.”
Khương Ninh Tuệ cẩn thận cất hai mươi văn tiền đi, cúi mày rũ mắt đáp: “Con dâu nhớ rồi.”
Đồ đạc gom thành một bọc lớn, Lý thị thấy Khương Ninh Tuệ xách đồ ra ngoài, lúc này mới nhìn thấy chiếc xe ngựa đậu trước cửa.
Lý thị trợn tròn mắt, chẳng nói chẳng rằng đã định mở miệng mắng mỏ Khương Ninh Tuệ. Nhưng lời quở trách còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, đã thấy Tạ thị xách tay nải cười tươi bước ra, lên tiếng chào hỏi: “Kim Hoa tỷ.”
Tạ thị đặt tay nải lên xe ngựa, nói với Lý thị: “Đạc ca nhi nhà ta nhờ Tuệ Tuệ mang theo hơi nhiều đồ, nên mới thuê chiếc xe ngựa này để chở đồ lên trấn.”
Lý thị sững người, nàng ta đã bảo mà, với tính nết của Khương Ninh Tuệ, sao nàng dám vung tiền thuê xe ngựa được chứ. Chẳng qua lúc nãy nàng ta tức giận quá nên nhất thời quên mất Khương Ninh Tuệ làm gì có tiền mà thuê xe ngựa.
Lý thị cười nói: “Vậy hóa ra là Tuệ Tuệ nhà ta được thơm lây từ Đạc ca nhi nhà tỷ, không phải lội bộ về thôn rồi.”
Tạ thị: “Phải nói là Đạc ca nhi nhà ta được hưởng ké phúc của Tuệ Tuệ nhà tỷ mới đúng. Ta nghe Tuệ Tuệ kể, cơm nước trên học đường không được ngon, Đạc ca nhi nhờ phúc của Học ca nhi và Tuệ Tuệ nhà tỷ mới có được bữa cơm nóng sốt để ăn.”
Bùi phụ vác hai bao đồ lớn đi ra, Lý thị liếc nhìn, một bao là chăn đệm quần áo, bao còn lại vậy mà lại là một bao tải chứa đầy than củi.
Đúng là người so với người chỉ tổ tức chết.
Bùi phụ leo lên xe ngựa xếp gọn đồ đạc, lúc này mới nhảy xuống xe: “Tuệ Tuệ, đồ đạc của Đạc ca nhi xếp xong rồi đấy.”
Tạ thị mỉm cười nhìn Khương Ninh Tuệ: “Được rồi, thời gian gấp gáp, con cũng lên xe xuất phát đi thôi.”
Khương Ninh Tuệ gật đầu: “Vâng.”
Nàng lên tiếng chào bà bà, lại chào phu thê Bùi thị một tiếng, bấy giờ mới xoay người chui vào xe ngựa. Lúc tới khoang xe trống hoác, lúc về trong xe lại chất đầy đồ đạc, chớp mắt đã trở nên chật chội, bức bối.
Khương Ninh Tuệ thầm cảm thấy may mắn vì Bùi công tử đã thuê xe ngựa, bằng không sức của một mình nàng căn bản chẳng thể nào mang nổi ngần ấy thứ.
Nàng bảo phu xe cố gắng đi nhanh một chút, rốt cuộc cũng kịp tới ngoài cổng viện trước cuối giờ Ngọ.
Trùng hợp thay, phu quân và Bùi công tử cũng vừa về tới nơi.
Hai người phụ chuyển đồ đạc từ trên xe ngựa vào nhà, Triệu Tri Học nhìn thấy bao tải than củi đầy ắp nọ quả thực có chút kinh ngạc, lại liếc nhìn bao tải than nhỏ xíu của nhà mình, đúng là chẳng thể nào đem ra so sánh nổi.
Khương Ninh Tuệ vừa về tới nhà đã tất tả chạy vào bếp nấu bữa trưa.
Vì vội thời gian nên nàng định bụng làm mấy món đơn giản, thậm chí còn chẳng có thời gian đun nước nóng.
Nàng múc một gáo nước lạnh đổ vào chậu, rửa sạch rau cải rồi vớt lên thớt. Những ngón tay nhúng vào nước lạnh buốt cóng, nàng xoa xoa hai bàn tay cho bớt lạnh rồi lại tiếp tục thái rau.
Bùi Đạc đứng trước cửa bếp, nhìn dáng vẻ Khương Ninh Tuệ xoay ngang người về phía cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

