Chính vì có sự hiện diện của Bùi Đạc nên hắn ta mới phải liều mạng học hành, ngày ngày chai mặt đi thỉnh giáo phu tử, chỉ sợ tương lai trên con đường khoa cử lại bị Bùi Đạc đè đầu cưỡi cổ thêm lần nữa.
Bùi Đạc nhấc mí mắt, liếc nhìn Triệu Tri Học bằng ánh mắt cực kỳ nhạt nhẽo.
Hắn ta chỉ để ý đến chuyện xe ngựa đắt tiền, nhưng chưa từng mảy may nghĩ xem liệu nương tử của mình có xách nổi ngần ấy đồ đạc không, dọc đường đi có bị gió sương làm cho lạnh cóng không.
Bùi Đạc: “Sắc trời không còn sớm nữa, chúng ta nên tới học đường thôi.”
Triệu Tri Học: “Đúng đúng đúng, nếu đến muộn lại bị phu tử phạt mất.”
Hắn ta dặn dò Khương Ninh Tuệ: “Tuệ Tuệ, nàng thay ta gửi lời hỏi thăm sức khỏe tới phụ mẫu nhé, ta tới học đường trước đây.”
Khương Ninh Tuệ mỉm cười: “Được.” Lại nói: “Phu quân, trưa nay chàng và Bùi công tử cứ về nhà ăn cơm, đi xe ngựa nhanh hơn đi bộ nhiều, ta có thể về tới nhà trước bữa trưa.”
Triệu Tri Học vẫy vẫy tay đáp: “Ta biết rồi.”
Khương Ninh Tuệ vào phòng thu dọn đồ đạc xong xuôi bước ra thì phu quân đã rời đi, chỉ có Bùi công tử vẫn đang đứng trong sân nói chuyện với người phu xe.
Bùi Đạc thấy Khương Ninh Tuệ, liền dặn phu xe: “Đánh xe vững tay một chút.”
Phu xe cười nói: “Bùi tiểu lang quân cứ yên tâm.”
Bùi Đạc quay sang nhìn Khương Ninh Tuệ, chất giọng trong trẻo có thêm vài phần gợn sóng khó lòng nắm bắt.
Hắn gọi nàng: “Tẩu tẩu.”
Khương Ninh Tuệ ngẩng đầu, chờ đợi câu nói tiếp theo của hắn.
***
Phu xe đang đợi bên ngoài, trong sân viện nhỏ chỉ còn lại Khương Ninh Tuệ và Bùi Đạc.
Cái bóng cao lớn của nam tử phủ xuống người Khương Ninh Tuệ, đem thân hình nhỏ bé của nàng cùng cái bóng hắt phía sau lưng nuốt chửng vào trong vệt đen ấy.
Mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt len lỏi vào chóp mũi Khương Ninh Tuệ, khiến nàng một lần nữa nhớ lại cảnh tượng ngượng ngùng lúc chạm mặt Bùi Đạc vào ngày đầu tiên tới đây.
Trái tim Khương Ninh Tuệ thót lên một nhịp, nàng rũ mắt lảng tránh đôi con ngươi đen thẫm của nam tử.
Bùi Đạc nói: “Phiền tẩu tẩu thay ta gửi lời hỏi thăm sức khỏe tới phụ mẫu ta.”
Khương Ninh Tuệ gật đầu như giã tỏi: “Ta nhớ rồi.”
Dứt lời, nàng xoay người vội vã bước lên xe ngựa.
Nhìn theo bóng lưng tựa như đang cuống cuồng bỏ chạy của người nọ, chân mày Bùi Đạc khẽ nhướng lên. Hắn lẳng lặng nhìn nàng chui tọt vào trong xe, nhìn tấm rèm xe dày cộm hạ xuống đung đưa vài nhịp.
Đôi mắt đen như mực của nam tử khẽ nheo lại trong chớp mắt.
Nàng dường như đang trốn tránh hắn.
Mùi hương tuyết tùng kia khiến nàng không ngừng nhớ lại cái ngày đầu tiên tới sân viện, cái cảnh tượng chạm mặt xấu hổ giữa nàng và Bùi Đạc.
Khương Ninh Tuệ hận không thể bổ đôi não mình ra, khoét bỏ đoạn ký ức làm nàng lúng túng thẹn thùng ấy đi cho nhẹ nợ.
Xe ngựa ra khỏi ngõ, hướng ra ngoại ô trấn Thanh Bình.
Khương Ninh Tuệ trấn tĩnh lại một lát mới bắt đầu đưa mắt đánh giá chiếc xe ngựa mình đang ngồi. Khoang xe rộng rãi sạch sẽ, cửa sổ được dán một lớp giấy, ánh sáng xuyên qua lớp giấy lọt vào trong, điểm thêm vài phần sáng sủa cho không gian bên trong xe.
Đây là lần đầu tiên từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ nàng được ngồi xe ngựa, quả thực là chuyện vừa lạ lẫm vừa mới mẻ.
Đi xe ngựa đúng là nhanh hơn đi bộ nhiều. Đoạn đường phải đi bộ hơn nửa ngày trời mà xe ngựa chỉ mất một canh giờ là tới nơi, lúc này mới chỉ là giờ Tỵ hai khắc.
Khương Ninh Tuệ chỉ đường cho phu xe đỗ lại trước cửa nhà họ Bùi.
Nhà họ Bùi và nhà họ Triệu nằm sát vách nhau. Lúc này cửa cổng hai nhà đều đang mở toang, Bùi phụ đang chẻ củi trong sân. Giữa ngày đông giá rét mà hắn ta chỉ mặc độc một chiếc áo ngoài mỏng manh, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
