Khương Ninh Tuệ gối đầu lên cánh tay Triệu Tri Học, trong đáy mắt đong đầy sự dịu dàng như ánh trăng sao, nàng cười nói: “Phu quân đối xử với ta thật tốt.”
Triệu Tri Học ôm chặt lấy nàng, mỉm cười: “Nàng là nương tử của ta, ta không đối tốt với nàng thì đối tốt với ai?”
Trong lòng Khương Ninh Tuệ nửa mừng nửa lo.
Mừng vì gả được cho một người phu quân biết yêu thương nàng.
Lo vì mối hôn sự này là do phụ mẫu lừa gạt nhà họ Triệu mà có được.
Nếu như sau này lời nói dối bị vạch trần, phu quân liệu có còn đối xử với nàng như hiện tại không?
Khương Ninh Tuệ dùng sức ôm chặt lấy eo Triệu Tri Học, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào hõm cổ hắn ta, chất giọng mỏng manh mềm mại ánh lên niềm kỳ vọng tha thiết cùng sự run rẩy khó lòng nhận ra: “Phu quân, ta nguyện cầu con đường khoa cử của chàng thiềm cung chiết quế, bảng vàng đề tên, bình bộ thanh vân.”
Phàm là những sĩ tử dấn thân vào con đường khoa cử, có ai lại không thích nghe những lời cát tường thế này cơ chứ?
Triệu Tri Học cứ nằng nặc đòi Khương Ninh Tuệ lặp lại hết lần này tới lần khác.
Chất giọng mềm mại của nữ nhân vang vọng trong gian phòng nhỏ hẹp, đồng thời cũng lọt vào tai Bùi Đạc đang ngồi trước chiếc bàn dài ở phòng bên cạnh.
Đầu ngón tay nam tử miết nhẹ lên trang giấy, hàng mi mỏng khẽ nhấc lên ngắm nhìn nửa vầng trăng ngoài cửa sổ.
Thiềm cung chiết quế, bảng vàng đề tên, bình bộ thanh vân.
Kỳ vọng của nàng đối với phu quân nhà mình xem ra chẳng hề nhỏ chút nào.
Khương Ninh Tuệ bước ra khỏi bếp, liền thấy một người nam tử trẻ tuổi đẩy cửa bước vào, cất tiếng hỏi: “Bùi tiểu lang quân có sống ở đây không?”
Khương Ninh Tuệ ngẩn người: “Có, Bùi công tử sống ở đây.”
Vừa dứt lời, Bùi Đạc từ trong phòng bước ra. Hôm nay nam tử mặc một bộ áo bào màu lam ngọc thêu họa tiết vân mây, đôi mắt tuấn lãng điềm đạm liếc nhìn người nam tử trẻ tuổi đang đứng trong sân.
Người nọ trông thấy Bùi Đạc liền cung kính gọi một tiếng: “Bùi tiểu lang quân.”
Bùi Đạc gật đầu, khoan thai bước tới, đưa một phong thư cho Khương Ninh Tuệ: “Tẩu tẩu, đồ ta muốn mang theo khá nhiều, một mình tẩu không xách xuể đâu. Ta đã thuê một chiếc xe ngựa đưa tẩu về, phụ thân ta đọc thư tự khắc sẽ biết nên làm thế nào.”
Nam tử khựng lại một nhịp, lại bồi thêm một câu: “Làm phiền tẩu tẩu rồi.”
Khương Ninh Tuệ đỡ lấy phong thư, vội vã lắc đầu: “Không... không sao.”
Cả người nàng vẫn còn chìm trong cơn sửng sốt chưa tỉnh lại.
Nàng ngước nhìn chiếc xe ngựa đậu ngoài cổng viện, con ngựa lớn màu nâu sẫm đang chực chờ bên ngoài, móng ngựa không ngừng dậm cộc cộc tại chỗ, kéo theo phía sau là cỗ xe ngựa tối màu được che chắn kín bưng, phía trước còn treo một tấm rèm dày cộp màu đen sẫm.
Chiếc xe ngựa này thoạt nhìn là biết đắt tiền.
Khương Ninh Tuệ chẳng dám tưởng tượng thuê chiếc xe ngựa này phải tiêu tốn bao nhiêu bạc.
Nàng chỉ nghe phu quân bảo nhà họ Bùi là gia đình khá giả ở thôn Tây Bình, nhưng lại không hay biết rằng họ có thể xa hoa đến mức độ này. Nàng thầm nghĩ đồ đạc dẫu có nhiều thì thuê một chiếc xe bò cũng là tốt lắm rồi.
Triệu Tri Học nghe thấy động tĩnh bên ngoài liền từ trong nhà bước ra, cũng trông thấy chiếc xe ngựa đậu trước cửa.
Hắn ta sững sờ, quay đầu nhìn Bùi Đạc: “Bùi đệ, ngươi đúng là ra tay hào phóng thật, chỉ là về quê lấy chút đồ đạc thôi mà còn thuê hẳn một cỗ xe ngựa tốt thế này.”
Trong lòng Triệu Tri Học ít nhiều dâng lên nỗi ghen tị.
Bùi Đạc cho dù là gia cảnh hay xuất thân, mọi thứ đều tốt hơn hắn ta. Cùng là người thôn Tây Bình, cùng thi đỗ một khóa Tú tài, vậy mà Bùi Đạc luôn vượt trội hơn hắn ta về mọi mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



