Nhà họ Triệu không chăm lo nổi cho người con dâu này.
Bùi Đạc gật đầu: “Ừ.”
Khương Ninh Tuệ nghiêng người nhường đường: “Bùi công tử, công tử mau vào đi, ta đi xới cơm cho công tử.”
Bùi Đạc liếc nhìn chóp mũi bị lạnh đến ửng đỏ của nữ nhân: “Không vội, chờ Triệu huynh về đã.”
Khương Ninh Tuệ vâng dạ đáp lời.
Căn bếp vì vừa mới nấu nướng xong nên hãy còn đôi chút hơi ấm.
Khương Ninh Tuệ ngồi trước cửa bếp, hơ hơ hai bàn tay trước ngọn lửa. Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài sân, nàng nghiêng đầu nhìn qua cánh cửa hé mở, thấy Bùi Đạc vừa múc hai thùng nước từ dưới giếng xách vào, nàng vội vàng chạy ra mở cửa: “Bùi công tử, mấy việc này cứ để ta làm là được rồi, công tử đừng động tay vào.”
Người ta vừa trả tiền ăn, lại từng giúp đỡ nàng, sao có thể để hắn làm mấy việc nặng nhọc này cơ chứ.
Bùi Đạc đổ hai thùng nước vào chum, mặt nước gợn sóng phản chiếu hàng lông mi dài rủ xuống của nam tử: “Cũng không phải việc gì nặng nhọc, không sao đâu.”
Khương Ninh Tuệ không xen tay vào được, đành đứng trân trân trước cửa bếp.
Nàng mím môi, nói: “Bùi công tử, sáng mai ta phải về thôn Tây Bình lấy chăn bông dày và quần áo mặc mùa đông, công tử có cần mang gì thì cứ bảo ta, ta sẽ mang lên giúp công tử luôn.”
Bùi Đạc đặt thùng nước xuống, vóc dáng cao ngất oai phong của hắn khiến căn bếp vốn dĩ chẳng rộng rãi gì nay lại càng thêm chật chội.
Hắn hỏi: “Ngày mai tẩu tẩu tính về bằng cách nào?”
Khương Ninh Tuệ: “Đi bộ về, đi hơn nửa ngày là tới nơi rồi. Chỉ có điều bữa trưa không nấu cơm cho hai người được, công tử và phu quân cứ ăn tạm một bữa ở học đường, ta sẽ cố gắng quay lại trước lúc trời tối.”
Bùi Đạc không nói gì, chỉ rũ mắt liếc nhìn hai bắp chân thon thả lấp ló dưới vạt váy của nữ nhân.
Ngày hôm đó, sắc trắng ngần ấy đã xẹt qua trước mắt hắn. Nam tử nhấc mí mắt, đôi con ngươi đen thẫm tĩnh mịch dừng trên vóc dáng mỏng manh gầy guộc của Khương Ninh Tuệ: “Sáng mai ta sẽ đưa cho tẩu một phong thư, phiền tẩu giao tận tay phụ thân ta, người đọc xong tự khắc sẽ biết ta cần những gì.”
Khương Ninh Tuệ mỉm cười nhàn nhạt: “Vâng.”
Một lúc sau thì Triệu Tri Học về tới nơi. Vừa vào cửa hắn ta đã xoa xoa hai cánh tay, miệng càu nhàu hôm nay lạnh quá, quay đầu lại thấy Bùi Đạc chỉ mặc độc một chiếc áo bào màu xanh đen mỏng manh, hắn ta thoáng ngớ người: “Bùi đệ, ngươi ăn mặc phong phanh thế này không thấy lạnh sao?”
Nghe Triệu Tri Học nói vậy, Khương Ninh Tuệ cũng chú ý tới.
Bùi công tử quả thực vẫn mặc chiếc áo bào mỏng, nhưng trên người hắn tuyệt nhiên không thấy dấu hiệu run rẩy vì rét, trái lại vẫn ung dung điềm nhiên như ngày thường.
Bùi Đạc cầm đũa lên, điềm đạm đáp: “Không lạnh.”
Triệu Tri Học cười ha ha: “Cũng phải, sao ta lại quên mất ngươi giống phụ thân ngươi, trong người lúc nào cũng hừng hực hỏa khí, từ nhỏ đã không sợ lạnh, giữa ngày đông giá rét theo phụ thân ngươi lên núi đi săn mà cũng chẳng thấy xi nhê gì.”
Khương Ninh Tuệ vô cùng kinh ngạc.
Nàng không ngờ trên đời này lại có người không sợ lạnh.
Khương Ninh Tuệ vô cùng ngưỡng mộ, giá như nàng cũng có được thể chất này thì chẳng phải sợ mùa đông giá buốt nữa.
Nhà nghèo, phụ mẫu có cái gì ngon cái gì tốt cũng dành phần đệ đệ, bao nhiêu công to việc nặng đều trút hết lên đầu nàng.
Xuân hạ thu thì chẳng sao, nhưng cứ đến mùa đông lại trở thành cơn ác mộng của Khương Ninh Tuệ. Trong nhà không có than, chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đốt củi, củi do một tay nàng đi nhặt, nhưng đến lúc hơ lửa sưởi ấm thì lại chẳng có phần nàng.
Năm nào cũng vậy, cứ độ đông về là tay chân nàng lại mọc đầy mụn nước vì buốt giá.
Ăn xong bữa tối, Khương Ninh Tuệ rửa mặt mũi tay chân rồi cùng phu quân chui vào trong lớp chăn lạnh lẽo.
Triệu Tri Học dẫu sao cũng là nam nhân, thân thể có sẵn dương khí. Hắn ta ôm Khương Ninh Tuệ vào lòng, dùng hơi ấm từ cơ thể mình sưởi ấm cho nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

