Sau khi quét sạch những kẻ quấy rối khỏi xưởng dệt, Kim Lý bắt tay ngay vào việc cải tổ toàn diện guồng máy sản xuất. Cô hiểu rằng để quản lý một tập thể những người thợ thủ công vốn quen làm việc theo thói quen tự phát, giờ giấc vô tội vạ, cô cần một hệ thống quản trị rạch ròi, thưởng phạt minh định như cách các công ty Tây phương vận hành.
Khu đất xưởng rộng hơn nửa mẫu được cô chia thành ba khu vực biệt lập, có hàng rào gỗ ngăn cách rõ ràng: Khu dệt sợi, Khu nhuộm phơi và Khu dập búa. Mỗi khu vực đều có một người đứng đầu chịu trách nhiệm. Chú Năm Thợ Cả được cử làm Tổng quản kỹ thuật, chịu trách nhiệm tối cao về chất lượng nước nhuộm mặc nưa và nhịp búa dập lụa. Con Mận, sau một thời gian dài lanh lợi theo chân Kim Lý, được cô tin tưởng giao cho việc ghi chép số lượng tơ ra vào, quản lý kho giẻ lau, dầu hỏa – những thứ ngụy trang thiết yếu cho các chuyến hàng ngầm sau này của Nghiệp đoàn.
"Mọi người nghe cho rõ đây," Kim Lý đứng trên bục gỗ giữa nhà xưởng, đối diện với hơn hai mươi người thợ dệt vừa được tuyển dụng lại và một số thợ mới trong xóm. "Xưởng lụa họ Huỳnh từ nay làm việc theo năng suất và kỷ luật. Ai đi làm đúng giờ, dệt khéo, dập búa đều tay, mỗi tháng ngoài tiền lương cố định năm đồng bạc Đông Dương, tôi sẽ thưởng thêm một cắc cho mỗi thước lụa đạt loại một. Ngược lại, ai làm ẩu, để lụa bị nổ sợi, xước màng do lười dập búa, tôi sẽ trừ thẳng vào tiền công không vị nể."
"Thưa ông Hội đồng và các bác trong họ," Kim Lý đứng thẳng, cung kính cúi đầu rồi cất giọng rành rọt trước toàn thể hội đồng, "Tía con tuổi già sức yếu, vừa qua một trận thập tử nhất sinh. Anh cả Cảnh thì ham mê bài bạc, nợ nần chồng chất, suýt chút nữa đã khiến sản nghiệp tổ tiên gầy dựng tiêu tan vào tay chủ nợ bến tàu. May mắn có con đứng ra gánh vác, dùng danh nghĩa cá nhân liên doanh với Nghiệp đoàn mới giữ lại được cái xưởng dệt này. Để gia đình được êm ấm, tránh việc nợ nần của anh cả làm ảnh hưởng đến thanh danh dòng họ và việc thờ tự tổ tiên, hôm nay con xin phép tía và các bác cho thực hiện việc phân gia, tách hộ minh bạch."
Dì Tư nghe thấy vậy thì bù vu lu loa lên, định giở thói ăn vạ: "Trời đất ơi! Các ông lớn coi con Ba nó mất dạy chưa! Nó cậy mình kiếm được chút tiền rồi định đuổi mẹ kế, đuổi anh trai trưởng ra đường chịu đói chịu rét! Ông Huỳnh ơi là ông Huỳnh, ông sống sao để con gái ông nó hành hạ tôi thế này!"
"Dì Tư, dì im miệng lại và nghe cho rõ đây," Kim Lý dứt khoát cắt ngang lời bà ta, ánh mắt lạnh lùng quét qua khiến dì Tư rùng mình câm bặt. Cô lật hai bản văn tự trên bàn ra: "Tôi không hề đuổi ai cả. Theo đúng đạo lý, căn nhà cổ và mảnh đất vườn của tổ tiên nhà họ Huỳnh này, trị giá khoảng tám trăm đồng bạc Đông Dương, tôi xin giao lại toàn bộ quyền sở hữu và sử dụng cho dì Tư và anh cả Cảnh. Mẹ con dì cứ tiếp tục ở lại căn nhà chính này để sinh sống và dưỡng già, không ai đuổi một bước."
Huỳnh Cảnh nghe thấy căn nhà gạch và mảnh đất vườn thuộc về mình thì mắt sáng rực lên, gã lật đật hỏi: "Mày nói thiệt không? Căn nhà này cho mẹ con tao thiệt hả? Vậy còn mày với tía thì sao?"
"Tôi và tía sẽ tự nguyện dọn ra ngoài," Kim Lý dõng dạc tuyên bố. "Tôi sẽ nhận phần tài sản còn lại là cái xưởng dệt hoang tàn, rách nát cùng với toàn bộ các khoản nợ phát sinh và trách nhiệm pháp lý liên doanh với bến Kênh Tẻ. Tôi và tía sẽ chuyển hẳn ra căn nhà kho bằng gỗ bên cạnh xưởng dệt để ở, tiện cho việc trông coi thợ thuyền thâu đêm. Từ nay về sau, hai bên có văn tự phân gia rõ ràng, tài sản ai nấy giữ, nợ nần ai nấy trả. Anh cả Cảnh có đi đánh bài thua nợ tiếp, chủ nợ cũng không có quyền tới xưởng lụa của tôi đòi tiền. Ngược lại, việc làm ăn của xưởng lụa cũng không dính dáng đến mẹ con dì."
Ông Hội đồng thẩm biện vuốt râu, gật đầu tán thưởng trầm trồ: "Cô Ba Lý xử sự như vậy là quá mực bao dung, vẹn cả đôi đường. Giao căn nhà gạch kiên cố cho mẹ kế và anh trai, tự mình ôm cái xưởng nợ nần ra ở nhà kho để phụng dưỡng cha già. Người trong xóm Kênh Tẻ này ai dám bảo cô Ba bất hiếu thì bước ra đây nói chuyện với ta!"
Dì Tư và Huỳnh Cảnh tuy trong lòng rất muốn cám ơn đống tơ lụa của xưởng, nhưng họ hiểu rõ cái xưởng đó hiện tại đang nằm dưới sự kiểm soát của gã trùm hung bạo Trần Thế Kiệt, họ có gan trời cũng không dám thò tay vào phá. Giờ tự nhiên được sở hữu trọn vẹn căn nhà gạch kiên cố và miếng đất vườn để ở hoặc bán lấy tiền ăn chơi mà không phải nuôi ông già bệnh tật, hai mẹ con mừng húm.
"Được! Nếu mày đã tự nguyện dọn đi phụng dưỡng tía mày, giao nhà cho anh cả mày thì tụi tao ký!" Dì Tư lật đật thúc cùi chỏ vào người Huỳnh Cảnh. Gã anh trai vội vàng lăn tay ấn dấu mực đỏ vào văn tự phân gia trước sự chứng kiến của các trưởng lão.
Cuộc phân gia kết thúc êm đẹp, hợp tình hợp lý về mặt luật pháp lẫn đạo lý người đời. Ngay trong đêm đó, Kim Lý cùng con Mận và chú Năm dọn dẹp đồ đạc của ông Cả Huỳnh, đưa ông rời khỏi căn nhà gạch đầy những toan tính ích kỷ, chuyển sang căn nhà kho gỗ được quét dọn sạch sẽ, ấm cúng ngay cạnh xưởng dệt. Dù chỗ ở mới có phần đơn sơ, nhưng Kim Lý cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm vô cùng. Từ nay, cô đã hoàn toàn thoát khỏi những xiềng xích gia đình rách nát để toàn tâm toàn ý bước vào thương trường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



