Trời vẫn chưa tối.
A Quân và cô Mã trở lại rạp chiếu phim cũ.
Sợ thật sự sẽ xảy ra chuyện gì đó, nên A Quân để vợ dẫn con sang nhà bạn ở nhờ hai ngày.
Sau khi cô Mã bước vào căn nhà cũ của rạp chiếu phim, lập tức thắp hương, quay về bốn hướng đông, nam, tây, bắc, mỗi hướng đều bái ba cái.
A Quân nói lúc đó cô Mã không nói gì, cũng không yêu cầu anh làm gì cả.
Cô Mã đi một vòng quanh rạp chiếu phim cũ, nhưng lại không hề lên lầu hai.
Thật ra nhà A Quân cũng chẳng ai dám lên lầu hai. Chính là có cảm giác không muốn đi, cũng không dám đi.
Cuối cùng, cô Mã quay lại phòng chiếu phi, rồi ngồi xuống đúng chỗ mà đứa trẻ từng ngồi.
Ánh mắt nhìn chằm chằm lên sân khấu.
Tuy trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng lúc này A Quân đã sợ đến run rẩy.
Không bật đèn.
Mặc dù là ban ngày, nhưng phòng chiếu phim vẫn có chút tối tăm. Không biết là do bản thân quá căng thẳng mà tưởng tượng bậy bạ, hay thật sự như vậy. Nhưng lúc ấy A Quân luôn cảm thấy nơi này rất lạnh lẽo.
Anh run lên mấy cái liên tục.
Cô Mã cứ ngồi đó cho đến khi trời tối.
A Quân tính rồi, ít nhất đã ngồi gần ba tiếng không hề nhúc nhích.
Đúng là lợi hại.
Một bà lão gần bảy chục tuổi lại có thể ngồi bất động lâu như vậy. Bản thân anh còn chẳng làm nổi. Vì trong khoảng thời gian đó, anh đã ra ngoài hai lần.
Trời tối hẳn.
Cô Mã đột nhiên đứng lên.
Hành động bất thình lình làm A Quân sợ tới mức suýt chút nữa hét lên. Cô Mã không coi ai ra gì, bước lên sân khấu rồi đốt một cây nến.
Không giải thích gì với ai.
Sau khi thắp xong, bà lại ngồi xuống chiếc ghế kia. Sau đó vẫn nhìn chằm chằm lên sân khấu.
A Quân hoàn toàn không hiểu bà đang làm gì, cũng không dám hỏi.
Tất cả đều quái dị.
Lúc ấy A Quân thật sự cảm giác quanh mình có thứ gì đó không sạch sẽ mà anh lại không nhìn thấy được.
Có lẽ cô Mã nhìn thấy, chỉ là không nói ra mà thôi.
Không biết cô Mã lại ngồi bao lâu.
A Quân nhìn đồng hồ, đã tám giờ rưỡi tối.
Muộn rồi.
Hiện tại, xung quanh yên tĩnh như chết.
Trong bóng tối, anh thật sự thấy sống không bằng chết.
Đúng lúc này!
Ngọn nến trên sân khấu đột ngột tắt phụt.
A Quân không nhịn được hét lên một tiếng, nhưng sau đó lập tức ngậm miệng lại. Trong bóng tối, anh nhìn thấy cô Mã lao nhanh lên sân khấu.
Động tác đó, hoàn toàn không giống một bà cụ có thể làm được.
A Quân nhớ rõ, khi ấy anh thật sự suýt chút nữa quay đầu bỏ chạy.
Cô Mã lại thắp nến lên, nhưng lần này bà không lập tức đi xuống sân khấu, mà ngồi xuống bên cạnh ngọn nến.
Hình ảnh này, đến giờ A Quân vẫn nhớ rất rõ.
Kỳ quái, thật sự quá kỳ quái.
Một bà cụ ngồi xuống bên cạnh cây nến, dưới ánh nến chập chờn, khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà hiện ra vô cùng âm trầm dữ tợn.
Đôi mắt nhìn chằm chằm vào cây nến, trông chẳng khác gì người già lẫn trí nhớ đang nghịch nến chơi, nhưng lại càng thêm quái dị.
Ngọn nến lại tắt.
Bây giờ A Quân căng thẳng đến mức gần như nghẹt thở. Cô Mã cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần.
Lần cuối cùng, bà không thắp nến nữa mà nhanh chóng đi ra ngoài. A Quân đương nhiên không dám ở lại chỗ này, cũng vội chạy theo.
Lúc cô Mã đi ra khỏi phòng chiếu phim thì đột nhiên lại dừng bước, dọa A Quân sợ tới mức không dám nhúc nhích.
Cô Mã nhìn cánh cửa phòng chiếu phim đã đóng kín suốt mấy phút, rồi mới tiếp tục đi về phía trước.
Cô Mã đi thẳng ra khỏi căn nhà của rạp chiếu phim cũ, A Quân cũng đi theo ra ngoài.
Cô Mã đứng trong sân, đờ người ra một lúc, cũng không biết rốt cuộc bà muốn làm gì?
Tóm lại, trạng thái và hành động hiện tại của cô Mã trông chẳng khác gì một người già có tinh thần không được bình thường.
Lúc này A Quân thật sự sợ hãi.
Cô Mã đột nhiên bước nhanh hơn đến phía sau căn nhà của rạp chiếu phim cũ.
Sau đó đứng ở bên cạnh con mương.
Lại định làm gì nữa?
A Quân không dám chậm trễ, chỉ có thể kiên trì đi theo.
Nhưng đứng ở nơi này vào ngay lúc này, nhất là sau khi biết chuyện chết người năm xưa ở rạp chiếu phim cũ, A Quân thật sự rất hoảng sợ.
“Muốn làm gì hả!” Cô Mã đột nhiên quát lớn.
Dọa A Quân suýt chút nữa tê liệt ngã quỵ xuống đất. Anh theo bản năng muốn trả lời, nhưng lại nhận ra cô Mã không phải đang hỏi mình.
Bởi vì ánh mắt bà đang nhìn thẳng về phía đồi trọc, thỉnh thoảng lại liếc xuống con mương dưới chân.
“Không thù không oán, không nên trêu chọc người khác.” Cô Mã lại quát lên.
Bây giờ A Quân đã ướt đẫm mồ hôi.
“Oan có đầu, nợ có chủ, cảnh cáo các người không nên làm bậy!”
Cô Mã chửi xong câu đó, rồi xoay người rời đi. Cô Mã đi thẳng tới cửa sân, sau đó mới nhìn sang A Quân.
Hiện tại A Quân đã chẳng biết phải hỏi gì, những hành động và phản ứng của cô Mã đã khiến anh mất hết hồn vía.
Cô Mã không lập tức nói chuyện, mà là như có điều suy nghĩ nhìn về phía sau A Quân.
Chẳng lẽ bà thật sự nhìn thấy thứ gì đó?
A Quân không dám quay đầu.
Một lát sau, cô Mã mới lên tiếng: “Không sao nữa rồi.” Sau đó chậm rãi bước từng bước.
Không sao nữa? Cô Mã nói vậy nghĩa là đã giải quyết xong?
Mặc dù trong lòng vẫn còn sợ, nhưng A Quân vẫn xoay người quay lại căn nhà của rạp chiếu phim cũ.
Sau đó trở về phòng mình, nhưng anh không dám mở cửa, chỉ cuộn người trên giường chờ trời sáng.
Đêm nay thật sự gió êm sóng lặng, thậm chí cũng không có tiếng mèo hoang kêu.
Sáng sớm ngày hôm sau, A Quân bò dậy khỏi giường, đi vào trong sân. Lúc này anh thật sự tin cô Mã có bản lĩnh.
Chuyện ở rạp rạp chiếu phim cũ thật sự được bà giải quyết. A Quân nhớ rõ, khi đó cả người anh thật sự thoải mái, những lời nói đáng sợ kia cũng đều vứt ra sau đầu.
Ba ngày sau đó.
A Quân không cho vợ con về, một mình ở lại căn nhà của rạp chiếu phim cũ. Mọi thứ vẫn gió êm sóng lặng, không xảy ra điều gì bất thường, cả tiếng mèo hoang kêu cũng không còn.
Lúc này anh mới hoàn toàn tin rằng chuyện lạ sẽ không xảy ra nữa.
Cô Mã thật sự là người có bản lĩnh.
Đúng như câu nói, người không thể nhìn vẻ bề ngoài.
Tối hôm đó, anh đón vợ con về., cũng là một đêm bình yên vô sự.
Vợ cũng rất vui. Vì họ phải đối mặt với một vấn đề thực tế, đó chính là tiền thuê nhà không đủ, thật sự không thuê nổi.
Nên chỉ có thể ở lại đây.
Các bạn à, có phải các bạn nghĩ chuyện đến đây là hết rồi đúng không?
Bài viết đầu tiên của A Quân nói nhiều như vậy, tôi cũng tưởng rằng sự việc đã kết thúc, chỉ là anh ấy đặt tiêu đề hơi cố ý thu hút sự chú ý của mọi người mà thôi.
Nhưng ngay sau đó, A Quân đăng thêm một bài mới.
Nội dung bài này, đủ để khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải chấn động tận đáy lòng.
Sau khi đọc xong, tôi lập tức muốn liên lạc với A Quân.
Hơn nữa tôi muốn tận mắt chứng kiến xem chuyện này rốt cuộc là thật hay giả? Thật sự quỷ quái như vậy sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


