“Không sạch sẽ?”
Tim A Quân lập tức treo lơ lửng.
Anh vội vàng hỏi tiếp: “Bác ơi, không sạch kiểu gì vậy? Nói cho cháu nghe với.”
Kỳ lạ là bác bảo vệ dường như không muốn nhắc tới, chỉ nói: “Chuyển đi, đừng ở đó nữa.”
Hỏi thêm cũng chẳng hỏi ra được nguyên nhân, A Quân bất đắc dĩ phải rời đi. Nhìn phản ứng của bác bảo vệ, đây không giống kiểu cố ý hù người khác.
Hơn nữa, bác bảo vệ không phải là một người ít nói, bình thường còn rất thích trò chuyện với mọi người.
Thế mà lần này lại cứ im lặng không chịu nói.
Lạ thật.
A Quân không định bỏ qua chuyện này. Ở đơn vị có chị Trần, một người vô cùng nhiều chuyện, nhưng chỉ cần nói chuyện với chị ấy, không chừng có thể hỏi được.
Mua ít trái cây và bánh kẹo, A Quân đặt hy vọng vào chị Trần.
Chị Trần là nhân viên lâu năm trong đơn vị, đã làm việc ở đơn vị gần hai mươi năm rồi. Rạp chiếu phim cũ bị bỏ hoang cách đây không quá mười năm, cho nên chắc chắn chị Trần biết được chút gì đó.
Quả thật, chị Trần chẳng giấu được chuyện gì.
Vài câu đã mở được máy hát của chị ấy.
Hơn mười năm trước, rạp chiếu phim cũ còn chưa bị bỏ hoang. Lúc đó, nơi náo nhiệt nhất trong đơn vị chính là chỗ đó.
Tan ca, cho dù không chiếu phim, rất nhiều người vẫn thích tụ tập trong sân ở trước rạp chiếu phim cũ. Có người chơi cờ, có người tám chuyện, trẻ con cũng ra đó chơi, gần như là nơi náo nhiệt nhất đơn vị.
Người phụ trách chiếu phim tên là Tiểu Trương của đơn vị, một chàng trai hơn hai mươi tuổi, tính tình thật thà, chỉ là hơi chất phác.
Chuyện yêu đương thì càng vụng về, giới thiệu cho cậu ấy mấy người mà đều không thành. Không phải vì gia đình Tiểu Trương không tốt, chỉ là cậu ấy quá ngốc.
Có một đêm.
Có ngời tốt bụng giới thiệu đối tượng cho Tiểu Trương, hẹn gặp ở rạp chiếu phim cũ. Nhưng cô gái đến muộn, trời tối mới đến. Dáng vẻ của cô gái rất xinh đẹp, lại dịu dàng, rất hợp với tính cách của Tiểu Trương.
Người giới thiệu thấy hai người hợp nhau thì cũng rất vui, thậm chí còn tự mình rời đi trước, nói là để cho hai người có không gian riêng.
Nhưng chuyện đáng sợ đã xảy ra.
Ngày hôm sau, có người phát hiện Tiểu Trương và cô gái kia đã chết ở rạp chiếu phim cũ.
Cả hai người đều chết ở phía sau rạp chiếu phim cũ. Sau rạp chiếu phim cũ là một con mương.
Ngày xưa mà, kiểu môi trường giống như rạp chiếu phim cũ thì có con mương cũng bình thường.
Nhưng điều kỳ lạ là cả hai đều chết trong con mương đó. Lúc ấy cảnh sát cũng tới, điều tra hiện trường mà cũng không phát hiện điều gì bất thường.
Nói cách khác, không tìm thấy dấu vết của người thứ ba khả nghi nào.
Phía sau rạp chiếu phim cũ rất ít người lui tới, trẻ con chơi đùa cũng không dám đến, bởi vì phía sau là đồi trọc.
Nghe nói trước đây nơi này từng bị quân Nhật chiếm đóng. Trong đồi trọc chết nhiều người, đều bị quân Nhật giết, hơn nữa còn không ít. Cho nên nơi đó trở thành nơi kiêng kỵ rất lớn.
Cũng chính vì thế, dấu vết hiện trường lại càng dễ điều tra hơn.
Chỉ có dấu chân của Tiểu Trương và cô gái kia để lại.
Vụ án cho đến giờ vẫn không có kết luận.
Sau khi nói xong, chị Trần lộ ra vẻ mặt căng thẳng, nói thầm: “Nói chứ ông trưởng phòng cũng tệ thật, biết rõ nơi đó không sạch mà còn để cậu qua ở.”
Lúc này A Quân hận đến mức muốn ăn tươi nuốt sống trưởng phòng.
“Nhưng mà cũng hết cách rồi, hiện tại trong đơn vị thật sự không còn phòng trống, cả nhà cậu mà đi thuê nhà sống cũng sống không nổi đâu!”
Chị Trần đã nói đúng tâm tư của A Quân.
Tiền lương của anh và vợ đều rất thấp, bởi vì mới vào chưa lâu, vẫn xem như công nhân tạm thời.
Con cái còn phải đi học, tốn tiền.
Thuê nhà thật sự vượt quá khả năng.
Không biết chị Trần có bênh cho trưởng phòng hay không, nhưng quả thực chị nói đúng sự thật.
Chị Trần đột nhiên nhìn A Quân nói: “Không thì cậu tìm cao nhân xem thử?”
Tìm cao nhân?
Như vậy chẳng phải vẫn tốn tiền sao?
Chị Trần đột nhiên nhớ ra gì đó, nói thầm: “Tìm cô Mã đi, hình như bà ấy biết chút ít về mấy thứ này.”
Cô Mã?
Nhân viên cũ đã nghỉ hưu của đơn vị, năm nay cũng gần bảy mươi tuổi.
Nhưng thân thể rất khỏe mạnh, bình thường cũng thích bày biện mấy thứ kỳ quái.
Cuối cùng chị Trần còn tốt bụng dặn dò: “Nếu thật sự không được, vậy thì đừng ở nữa, tính cách khác đi.”
Cô Mã sống trong căn nhà cũ của đơn vị. Bây giờ xem như người cô độc, bà có một người con trai nhưng đã định cư ở nước ngoài.
Con trai rất hiếu thảo, vài lần muốn đón cô Mã qua đó, nhưng đều bị từ chối. Theo lời bà, lá rụng về cội, bà sẽ không đi đến nơi khác.
A Quân mua ít đồ tới biếu.
Mới vừa mở cửa, cô Mã đã nhìn chằm chằm A Quân cả buổi, rồi mới tránh sang một bên nói: “Vào đi.”
Đúng là hơi lập dị thật, lúc bị nhìn chằm chằm làm A Quân căng thẳng muốn chết.
Cô Mã gần bảy mươi tuổi, tuy thân thể khỏe mạnh nhưng trên mặt đầy nếp nhăn, còn đôi mắt thì sáng ngời rất có thần thái.
Làm cho da đầu người ta tê dại.
Bước vào nhà, A Quân lập tức rơi vào sợ hãi.
Khắp nơi toàn những món đồ kỳ quái, cộng thêm căn nhà này vốn dĩ nằm hướng âm, ít nắng, âm u, nên làm cho người ta lạnh cả sống lưng.
Có một cái ghế gỗ, A Quân ngồi xuống, nhưng rõ ràng có cảm giác như ngồi trên đống lửa. Cô Mã lại nhìn chằm chằm vào A Quân thêm lúc nữa rồi lẩm bẩm: “Chuyện rạp chiếu phim cũ đúng không?”
A Quân lập tức gật đầu nói: “Đúng, chuyện ở rạp chiếu phim cũ.”
Cô Mã nhíu mày “ừ” một tiếng, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm A Quân, giống như đang nhìn cái gì đó?
A Quân cũng không dám hỏi lung tung, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi chờ cô Mã mở miệng.
Khoảng chừng vài phút.
Cô Mã mở miệng hỏi: “Chuyện của ai?”
Lúc ấy A Quân sửng sốt một chút, nhưng sau khi tỉnh táo lại lập tức đáp: “Con trai tôi, Tiểu Đinh.”
Trẻ con sao!
Cô Mã tự lẩm bẩm một câu. Sau đó lại giống như đang bấm ngón tay tính toán thứ gì đó.
Trước kia A Quân không tin mấy chuyện này, nên cũng không nhìn ra được gì.
“Nói cụ thể đi.”
A Quân lập tức kể lại chuyện xảy ra vào buổi tối hôm đó.
Đứa nhỏ một mình chạy đến phòng chiếu phim cười ngốc nghếch rồi nhìn lên sân khấu, nhưng sân khấu trống trơn.
Còn nói có bạn gì đó?
Thế nhưng lại không thấy có người nào.
Còn có tiếng mèo hoang kêu.
Tóm lại những gì anh biết đều kể hết. Cuối cùng còn không quên căng thẳng hỏi: “Cô Mã, có phải rạp chiếu phim cũ không sạch sẽ? Gặp phải thứ gì rồi à?”
Cô Mã không trả lời, chỉ thu dọn vài thứ rồi nói: “Đi, qua đó xem một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
