A Quân đặt tiêu đề cho bài đăng này rất bắt mắt.
“Bà ấy chết rồi.”
Lập tức khơi dậy sự hiếu kỳ của tôi, thì ra là như vậy.
Liên tiếp vài ngày gió êm sóng lặng, A Quân cho rằng cô Mã thật sự có bản lĩnh. Sự kỳ lạ của rạp chiếu phim cũ xem như đã được giải quyết ổn thỏa.
Ngày hôm đó, anh dẫn vợ con chuẩn bị đến cảm ơn cô Mã. Dù sao bà giúp chuyện này mà chẳng nhận một xu.
Làm người phải có lòng biết ơn.
Khi đến tòa nhà cũ mà cô Mã sống thì đã là hai giờ chiều. A Quân còn cố mua rất nhiều đồ, chuyến này cũng tốn không ít tiền, nhưng đáng giá.
Chỉ là vừa đi đến dưới lầu, đã nhìn thấy vòng hoa trắng được đặt bên ngoài cửa căn nhà của cô Mã.
Có người chết?
Linh cảm chẳng lành lập tức dâng lên. Khi A Quân đến trước cửa nhà cô Mã, anh ngây ngẩn cả người.
Người chết vậy mà là cô Mã, còn đã chết được một ngày. Bây giờ con trai đã từ nơi khác vội vã đến.
Lúc đó A Quân thực sự không biết phải làm gì.
Anh đặt đồ xuống, rồi cùng vợ con cực kỳ cung kính cúi đầu trước cô Mã.
Ngay lúc chuẩn bị rời đi, con trai cô Mã bỗng đưa cho anh một bức thư, rồi giải thích: “Đây là thư mẹ tôi viết trước khi chết, để lại cho anh, chúng tôi đều chưa xem.”
Phong bì được dán kín.
Trên đó viết tên mình.
Con trai bà không phải kiểu người gây chuyện vô lý, cậu ấy biết cô Mã từng đến rạp chiếu phim cũ giúp đỡ, nhưng cô Mã chết trên giường nhà mình.
Kết luận là nhồi máu cơ tim.
Nhưng hình như cô Mã chưa từng có bệnh này.
A Quân dẫn vợ con rời đi. Trên đường trở về, A Quân mở bức thư ra. Nội dung của bức thư rất ngắn gọn. Trong bài viết, A Quân chỉ miêu tả sơ qua.
Ý của cô Mã rất rõ ràng. Bà muốn giúp, hơn nữa còn thật sự đã giúp, nhưng lần giúp đỡ này lại không tốt.
Có thứ gì đó đã bám theo bà, bà biết mình có thể đã làm cho tình trạng xấu hơn, bây giờ vấn đề của rạp chiếu phim cũ nghiêm trọng hơn rồi.
Cuối cùng còn có nhắc nhở A Quân, chuyện này không trốn thoát, chỉ có thể giải quyết. Còn giải quyết thế nào, cô Mã cũng không nói rõ.
Ý của bà chính là sớm muộn gì A Quân cũng sẽ hiểu, hiện tại rạp chiếu phim cũ tuyệt đối không được để trống.
Cho dù có xảy ra chuyện gì, cũng phải có người ở đó. Chỉ cần có một người ở đó, vấn đề còn có thể giải quyết, nếu không sẽ hoàn toàn tiêu đời.
Sau khi đọc thư xong, trong lòng A Quân trực tiếp luống cuống. Vợ muốn xem, nhưng A Quân sợ vợ lo lắng nên dứt khoát cất thư đi.
Cái chết của cô Mã tuyệt đối có vấn đề.
Sao có chuyện trùng hợp như vậy, hơn nữa cô Mã còn dự cảm được trước được chuyện bất thường?
Biện pháp giải quyết cuối cùng của cô Mã đúng là chửi ầm lên.
Mấy ngày nay, ở rạp chiếu phim cũ gió êm sóng lặng, chẳng lẽ là vì cô Mã bị nó theo dõi?
Cô Mã chết rồi? Vậy kế tiếp là đến lượt mình?
A Quân không dám để vợ con ở lại rạp chiếu phim cũ nữa, nên ép họ đến nhà bạn ở tạm.
Còn bản thân anh vẫn chọn ở lại.
Nội dung kế tiếp chính là chuyện lạ đáng sợ mà A Quân đã trải qua trong đêm đầu tiên. Điều này cũng làm cho anh ý thức được, chuyện rạp chiếu phim cũ không phải là chết hai người đơn giản như vậy.
Cái chết của hai nam nữ trẻ tuổi khi đi xem mắt vào năm đó, rất có thể cũng là vì trong rạp chiếu phim cũ đã trêu chọc thứ gì đó.
Đêm xuống.
Chín giờ tối.
Khắp nơi đều yên tĩnh.
Không biết vì sao, đêm nay vô cùng im lặng. Nhưng A Quân luôn cảm thấy đây là dấu hiệu nguy hiểm đang đến rất gần.
Anh không ngủ được nên pha sẵn cà phê.
Là vì anh không dám ngủ.
Lúc ngủ là lúc con người yếu nhất, anh không muốn chết một cách lặng lẽ mơ hồ như thế. Cái chết của cô Mã khiến anh chấn động rất lớn.
Cứ mười phút trôi qua, anh lại nhìn đồng hồ một lần. Anh nhớ rất rõ, lần cuối cùng nhìn đồng hồ là đúng mười giờ đêm.
Tiếng mèo hoang kêu lại vọng vào.
A Quân lập tức nắm lấy cây gậy bên cạnh, cây gậy gỗ này là thứ mà anh đã chuẩn bị trước. Mặc dù anh biết tác dụng của nó không lớn, nhưng giúp anh có thêm can đảm.
Nhưng mà chuyện kế tiếp khiến anh hoàn toàn chìm vào nỗi kinh hoàng tột độ.
Tiếng mèo hoang vang lên không ngừng.
Anh nói không ngừng nghĩa là không hề gián đoạn, kéo dài liên tục. Rõ ràng, âm thanh mèo hoang kêu không thể như vậy.
Khi âm thanh kinh khủng này dừng lại, A Quân hoảng loạn nhìn đồng hồ đeo tay.
10 giờ 20 phút tối.
Có nghĩa là tiếng mèo hoang vang lên liên tục hai mươi phút không gián đoạn?
A Quân hiểu, điều này không đúng, âm thanh này e rằng hoàn toàn không phải là tiếng mèo hoang kêu.
Mà là một âm thanh khác.
Vậy thì? Âm thanh này nghe như là tiếng khóc thút thít và tiếng gào khóc của một đứa bé.
Không phải mèo hoang? Vậy là…
Lúc đó A Quân thở cũng khó khăn. Anh nói, nỗi sợ hãi của anh đã đạt đến cực hạn, gần như sụp đổ.
Nhưng đó chưa phải là kết thúc.
Lúc này, hình như A Quân như có hơi ngập ngừng. Vì vậy, đoạn nội dung phía sau của bài viết rõ ràng không phải bài được đăng lúc trước, mà là sau hơn một tiếng đồng hồ.
Không ai biết tại sao.
Sau đó A Quân lại tiếp tục đăng bài. Nội dung càng đáng sợ hơn.
A Quân nói, thứ mà anh gặp tiếp theo chính là chuyện kinh khủng nhất đời mình.
Sau khi âm thanh giống như tiếng mèo hoang kêu ấy biến mất, thời gian yên tĩnh chỉ khoảng gần năm phút.
Điều này cũng làm cho anh thở phào một hơi, nhưng anh không dám bước ra khỏi phòng.
Sau đó, anh nghe thấy tiếng hát tuồng.
Ban đầu anh còn tưởng mình bị ảo giác, nhưng xung quanh quá yên tĩnh! Cho nên đối với anh mà nói, tiếng hát tuồng này nghe được rất rõ ràng.
Là kịch Hoàng Mai, mặc dù không hiểu nhưng anh vẫn nhận ra đó là kịch Hoàng Mai, nhưng không nghe ra là khúc gì.
Cuối cùng, A Quân đoán âm thanh này phát ra từ phòng chiếu phim.
Nhưng vào lúc đó, trong hoàn cảnh ấy, tiếng hát tuồng giống như một khẩu súng đang nhắm thẳng vào đầu A Quân.
A Quân tự kể rằng lúc ấy anh xụi lơ, quỳ trên mặt đất.
Đầu óc trống rỗng.
Không ai cười nhạo anh.
Bởi vì với một người bình thường, gặp phải tình cảnh như vậy có lẽ còn không bằng A Quân.
Tiếng hát tuồng đứt quãng nhưng vẫn kéo dài mãi đến tận mười hai giờ đêm.
Sau khi tiếng hát tuồng biến mất, rạp chiếu phim cũ lại khôi phục sự yên tĩnh như chết.
Nhưng A Quân thì đã gần như sụp đổ rồi!
Điều bất lực nhất là anh không dám chạy trốn. Hơn nữa, anh cực kỳ tin lời cô Mã nói là đúng. Phải ở lại đây, nếu không bản thân xảy ra chuyện, thì vợ con cũng sẽ gặp nạn.
Trách nhiệm của một người đàn ông, tôi vô cùng khâm phục. Bởi vì tôi không chắc mình có làm được như anh ấy hay không.
Tiếp theo đây, dựa theo miêu tả của A Quân, đây là đoạn kinh khủng nhất.
Tiếng bước chân.
Tiếng bước chân rất rõ ràng.
Nó vang xuống từ tầng hai.
Thậm chí có lúc nghe như nó đang phát ra ngay trên đỉnh đầu mình.
Tiếng giày da, âm thanh này chỉ cần nghe là biết.
Cánh cửa lớn của rạp chiếu phim cũ đã bị khóa trái, hoàn toàn không thể có ai vào được.
Vậy những tiếng bước chân đó là gì?
Hơn nữa còn là ở lầu hai, mà theo luật không thành văn của rạp chiếu phim cũ, dường như tất cả mọi người đều biết, đó chính là không nên lên lầu hai.
Vậy thì sao? Có gì ở tầng hai?
Tôi sắp phát điên rồi.
Đây là câu nói cuối cùng trong bài viết của A Quân.
Khi đọc tới đây, trái tim đang rục rịch của tôi lại rung lên một lần nữa.
Thật sự có nơi đáng sợ như vậy sao? Tôi quyết định phải tìm hiểu đến cùng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



