Đúng lúc này, cao nhân lại gọi điện thoại cho tôi. Câu đầu tiên của cao nhân chính là: “Cúng đi.”
Cúng?
Cao nhân không nói gì thêm, mà gửi cho tôi một tin nhắn, trong đó là cách làm cụ thể.
Cúng quỷ ư? Đó không phải chuyện tốt lành gì.
Tôi cũng từng nghe người ta nói về việc nuôi tiểu quỷ. Tuy hình thức có vẻ không giống với những gì cao nhân nói, nhưng thật ra cũng không khác bao nhiêu.
Cúng nghĩa là, trước khi mọi chuyện được giải quyết, có lẽ cô gái sẽ không tìm chúng tôi để đòi mạng.
Ngày hôm đó, tôi và A Quân vẫn đi dạo trong khu dân cư. Suốt cả ngày chỉ nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu.
Tối đến, chúng tôi trở về nhà, những thứ đã chuẩn bị cũng được lấy ra. Còn việc cụ thể bày như thế nào thì xin thứ lỗi, tôi không thể nói ra.
Bởi vì trong tin nhắn của cao nhân đã giải thích, phương pháp này không được truyền ra ngoài.
Mỗi người có một cách khác nhau. Nên tôi không thể viết thẳng ra tại đây, nhưng có thể nói những thứ cần dùng.
Nhắc nhở trước: sắp xếp đồ cúng cũng có quy tắc, cho nên đừng tùy tiện thử lung tung. Bởi vì sai một bước, có thể bạn sẽ phải trả một cái giá không ngờ tới.
Đồ cúng gồm: ba cây nến trắng, một nén nhang dài, một chiếc đèn lồng giấy màu trắng, ba chiếc đũa, một chiếc gương.
Tôi làm theo chỉ dẫn của cao nhân, lần lượt bày hết mọi thứ.
Tuy A Quân chẳng hiểu gì, nhưng sau khi bị tôi đánh, anh ta ngoan ngoãn hẳn.
Đêm nay, cả tôi và A Quân đều không đi tiểu đêm.
Cách của cao nhân quả nhiên linh nghiệm.
Sáng hôm sau, lúc thức dậy, A Quân có chút kích động, hơn nữa lúc ánh mắt nhìn tôi đầy thán phục.
Tôi nhìn lại những món đồ, rõ ràng đã có chút thay đổi. Cụ thể thay đổi ra sao thì tôi không tiện nói thẳng.
Tôi lập tức quay sang hỏi A Quân: “Anh có động vào không?”
A Quân rất nghiêm túc lắc đầu liên tục ngay lập tức, nhìn dáng vẻ của anh ta không giống đang nói dối.
Bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng trong lòng sợ muốn chết, nên chắc chắn anh ta không dám động vào.
Cho nên, đêm qua cô gái đã đến.
Cao nhân nói không sai, cô ấy đã hoàn toàn bám lấy chúng tôi.
Sau khi ăn sáng, tôi cố gắng suy nghĩ. Mỗi lần cô gái xuất hiện hình như đều ở gần cổng vòm, không lần nào xuất hiện ở nơi khác. Cho nên rất có khả năng là cô gái được chôn quanh khu vực cổng vòm.
Hơn nữa cổng vòm được xây từ thời nhà Thanh, trải qua bao năm cải tạo, nơi đó vẫn luôn được giữ nguyên hoàn hảo.
Càng không thể tùy tiện khởi công quanh cổng vòm.
Tôi nói ý nghĩ này cho A Quân nghe, A Quân lập tức gật đầu đồng ý. Thế là tôi và A Quân lại đến ban quản lý khu dân cư.
Ngoài bà Lý, vẫn không ai dám đến gần.
Lần này trông bà Lý cũng có chút kỳ lạ.
Tôi nói thẳng: “Bà Lý, cháu tìm được cách rồi, phải đào hài cốt của cô gái lên.”
Bà Lý chớp mắt nhìn tôi chằm chằm, nhưng không nói gì.
Tôi nói tiếp: “Gần cổng vòm có chôn hài cốt của cô gái.”
Bà Lý vẫn không nói gì, nhưng ánh mắt có hơi kỳ quái.
Nói chung, nhìn mà tôi thấy sợ hãi trong lòng, âm u.
Tôi không vội vàng nói thêm, mà sau khi nói xong chỉ chờ bà Lý đáp lại. Dù sao cũng không thể tùy tiện đào đất, lại gần cổng vòm nữa, ít nhiều gì cũng cần phải được phê duyệt, không thể tự ý quyết định.
Một lúc sau, bà Lý hỏi ngược lại: “Các cháu không biết sao?”
Tôi và A Quân nhìn nhau, vẻ mặt mờ mịt.
A Quân căng thẳng hỏi: “Biết gì ạ?”
Bà Lý nhíu mày nói: “Lại có người chết rồi.”
Lại có người chết?
Tôi sợ đến mức hít mạnh một hơi lạnh, kinh ngạc hỏi: “Vẫn là ở trong khu dân cư? Gần cổng vòm?”
Sắc mặt bà Lý nặng nề gật đầu.
“Là cô ấy.” Tôi vô thức nói thầm một câu.
“Sáng sớm đã có người tới mang thi thể đi rồi, là đàn ông.” Bà Lý nói, mặt không biểu cảm.
Lại có người chết.
Tại sao lại đúng vào đêm hôm qua?
Hôm qua chính là ngày đầu tiên tôi làm theo lời cao nhân để cúng, cũng là lần đầu tiên.
Trùng hợp đúng lúc này có người chết?
Chẳng lẽ đêm qua cô gái định giết tôi và A Quân, nhưng vì chúng tôi đã cúng nên không giết?
Sau đó lại chọn giết người khác?
Điều chắc chắn là người đàn ông kia nhất định cũng đã nhìn thấy cô gái.
Còn về việc đã làm gì? Không ai biết.
Tôi lập tức nhìn bà Lý, hỏi: “Bà có quen người đã chết không?”
Bà Lý cau mày đáp: “Hơn bốn mươi tuổi, sống độc thân.”
Tôi gật đầu.
Bà Lý nói tiếp: “Người không xấu, bình thường thật thà, ít bạn bè, lại chẳng có kẻ thù.”
Thật thà? Chuyện này nhìn vào bản thân A Quân rồi có thể sẽ phải định nghĩa lại một lần nữa.
Lúc này bà Lý lại hỏi: “Đào đất?”
“Vâng, như vậy mới giải quyết phiền phức này triệt để được, nếu không thì…” Tôi cố ý muốn nói lại thôi.
Đôi khi, dọa nhẹ một chút lại thu được kết quả bất ngờ. Nhất là giờ lại có người chết, mức độ nguy hiểm của chuyện này quá lớn.
Cho dù việc đào đất gây ra không ít phiền phức, cuối cùng họ cũng khó mà từ chối.
Bà Lý do dự một lúc rồi nói: “Thế này đi, các cháu chờ tin, tôi báo lên trên ngay, chắc không vấn đề gì.”
Tôi và A Quân rời khỏi ban quản lý khu dân cư.
Cả buổi sáng chúng tôi ngồi trong sân chờ tin tức. Có thể thấy mọi người trong ban quản lý khu dân cư đều đang bận rộn.
Chắc đều đang bận rộn cho chuyện này.
Ý của bà Lý là như vậy, hơn nữa bà Lý biết nhiều nhất, cũng không ai dám nghi ngờ bà.
Dù sao cũng đã có thêm một người chết, không thể xem thường.
Lúc hai giờ chiều.
Bà Lý xuất hiện.
Bà bước thẳng đến, lập tức nói: “Có thể đào đất, các cháu tự tìm người, nhưng đào xong phải lấp lại ngay, cũng đừng gây ồn ào quá lớn!”
Tôi và A Quân lập tức kích động, gật đầu liên tục.
Khoảng nửa tiếng sau, A Quân tìm được công nhân. Dù sao cổng vòm cũng là di tích, cho nên không thể phá hỏng.
Nếu cô gái chết vào thời Dân Quốc, thì lúc đó cổng vòm chắc chắn đã tồn tại.
Đất dưới cổng vòm khá cứng. Thời đó người ta chôn xác không thể dùng máy móc cỡ lớn. Cho nên chắc chắn họ sẽ tìm chỗ có đất mềm hơn.
Gần cổng vòm, vị trí đất tương đối mềm. Hơn nữa, phạm vi không vượt quá năm mét.
Tôi đã nói điều này cho nhóm công nhân đến đây. Họ tự khắc biết cách kiểm tra địa chất.
Không lâu sau, họ đã xác định được, khoanh vùng ra ba khu vực.
Hoàn toàn phù hợp với những gì tôi đã nói, sau đó nhóm công nhân bắt đầu thi công.
Bởi vì tính chất đặc biệt của cổng vòm, cho nên những người này làm việc cũng vô cùng cẩn thận. Vì thế tiến độ tương đối chậm, cũng không dám sử dụng máy móc đào đất cỡ lớn.
Tôi và A Quân luôn đứng canh ở đó. Tuy rằng không trực tiếp tham gia, nhưng xem như cũng có tham dự trong suốt toàn bộ quá trình.
Trong lúc này, không ai dám tới gần, giống như đều biết chúng tôi đang làm gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



