Cô gái xuất hiện.
Đây vốn là điều tôi và A Quân nghĩ đến, vậy mà cả người vẫn toát mồ hôi.
Tôi và A Quân liếc nhau một cái, rồi lấy hết can đảm cùng quay lại.
Nhìn thấy cô ấy rồi.
Đèn đường rất sán, kể từ khi xảy ra chuyện kỳ lạ, còn có người chết, tất cả đèn đường trong khu dân cư đều được bật hết.
Tôi và A Quân nhìn rõ mặt cô gái. Nhưng chúng tôi đều biết, nó không giúp ích được gì, vì chẳng bao lâu nữa chúng tôi vẫn sẽ quên mất vẻ ngoài của cô ấy.
A Quân kiên trì tiến lên một bước nói: “Tôi biết cô đang tìm đường, chúng tôi đang giúp cô! Làm ơn đừng gấp.”
Tôi rất khâm phục sự dũng cảm của A Quân, vì thế cũng lập tức phụ hoạ: “Đúng vậy, chúng tôi đang nghĩ cách giúp cô.”
Cố gắng thể hiện ý tốt, đây là điều duy nhất mà tôi và A Quân có thể làm lúc này.
“Cho chúng tôi chút thời gian được không?” Đây là lần đầu tiên A Quân chủ động hỏi ngược lại cô gái.
Tôi hồi hộp đến mức thở không nổi. Dù sao đây cũng là đang thương lượng với một nữ quỷ mà?
Nếu thật sự chọc giận nữ quỷ, tôi và A Quân chắc chắn sẽ gánh tai họa không nổi mất. Mặc dù A Quân lớn gan rất đáng khen, nhưng sau khi nói xong cũng run lẩy bẩy.
Cô gái vẫn nhìn chằm chằm vào tôi và A Quân, nhưng không nói gì, cũng không biến mất.
Tôi và A Quân đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích. Lúc này mà nhát gan tè ra quần cũng không mất mặt lắm đâu.
Tôi có thể đứng yên, không ngồi bệt xuống đất hay quay đầu bỏ chạy đã là giỏi lắm rồi.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng cô gái quay người rời đi.
Tôi cũng không nói rõ được là rời đi, hay là từ từ biến mất.
Dù sao thì lúc ấy, tôi với A Quân cũng quay người bỏ chạy trong hoảng loạn.
Về đến nhà A Quân, cả hai chúng tôi vẫn còn sợ hãi trong lòng, chẳng thể nào bình tĩnh lại ngay được.
Một lúc sau, A Quân nhìn tôi hỏi: “Cô ấy đồng ý? Hay là không đồng ý?”
Tôi cũng muốn trả lời lắm, nhưng lại không biết phải trả lời thế nào, cuối cùng chỉ lắc đầu, rồi lại gật đầu, lí nhí nói: “Không biết.”
“Không được, phải mau chóng tìm ra bộ hài cốt, nếu không sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.” A Quân lẩm bẩm một câu rồi đi thẳng vào phòng ngủ của mình.
Tôi nhìn là biết anh ta đang cố tỏ ra bình tĩnh mạnh mẽ. Mặt anh ta tái nhợt, môi cũng trắng bệch. Lúc nói chuyện còn không ngừng run rẩy.
Tôi vào nhà vệ sinh một chuyến, nhìn thấy mình trong gương mới phát hiện bản thân cũng chẳng khá hơn A Quân là bao.
Rửa mặt xong, tôi cũng lập tức đi vào phòng bên cạnh. Trốn trong chăn, tôi không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Mọi người ơi, các bạn có biết bị ma quấn lấy là cảm giác như thế nào không?
Tôi có thể nói rõ ràng cho các bạn biết, thật sự có thể hù chết người.
Rạng sáng.
Tôi bị một luồng hơi lạnh làm cho tỉnh giấc, nhưng tôi nhớ rất rõ, tôi đã đóng cửa sổ rồi, không thể nào bị gió thổi mở ra được.
Tôi mơ màng mở mắt, theo phản xạ nhìn điện thoại bên gối, 3 giờ sáng.
Xoay người xuống giường định đi vệ sinh, nhưng khi tôi vừa xoay người, tôi sợ đến mức suýt chút nữa hét toáng lên.
Đúng vậy, ngay ở vị trí cửa phòng. Tôi thấy rõ cô gái đó.
Mặt u ám lạnh lẽo, vì tôi không kéo rèm cửa sổ, ánh trăng chiếu lên mặt cô ấy, nên càng thêm âm trầm dữ tợn bất thường.
Tôi lập tức dụi mắt, đến khi mở ra thì cô ấy đã biến mất.
Tôi còn chẳng kịp nghĩ gì, lập tức mở cửa xông ra ngoài.
Nhưng khi thấy tivi trong phòng khách đang bật, âm thanh nhỏ xíu, còn có một người đang ngồi trên sô pha, tôi vẫn không nhịn được mà hét lên: “A…”
Một tiếng hét trực tiếp dọa cho A Quân bật thẳng dậy.
Vẻ mặt anh ta hoảng loạn, quay đầu nhìn sang.
Là anh ta.
Tôi lập tức oán giận nói: “Anh làm cái gì vậy? Nửa đêm nửa hôm không ngủ lại ngồi đây hù người khác à?”
Mặt A Quân u ám nhìn tôi nói: “Không dám ngủ.”
Không dám ngủ?
Tôi nuốt nước miếng đi qua.
A Quân nói: “Tôi sợ bật tivi to quá lại làm ồn cậu.”
“Cảm ơn anh nhiều nha!” Tôi lẩm bẩm mỉa mai một câu. Sau đó chợt nhận ra điều gì đó, căng thẳng hỏi: “Không dám ngủ? Anh cũng thấy cô ấy rồi?”
A Quân hoảng sợ quay đầu nhìn tôi nói: “Cô gái!”
“Đứng ở cửa?”
A Quân khẩn trương gật đầu.
Tôi lập tức kinh ngạc nói: “Xong rồi xong rồi, lần này thật sự bị bám theo rồi.”
Tôi và A Quân ngồi cả mấy phút không ai nói câu nào, nhưng tiếng thở của cả hai đều rất nặng.
“Cậu nói xem, vì sao cô gái kia lại đi theo?” A Quân nhìn tôi, phá tan sự im lặng.
Tôi lắc đầu, đầu óc tôi bây giờ cũng trống rỗng. Nhưng tôi biết, nhất định có chuyện rồi.
Lời nói của A Quân rõ ràng đã tạo ra một ít ảnh hưởng.
“Người anh em, tôi sắp sụp đổ rồi!”
Tôi ngẩn người, bởi vì đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy A Quân nói như vậy.
Mà lúc nói câu đó, trông anh ta vẫn còn rất bình tĩnh.
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy có chút gì đó kỳ quái âm u.
“Không được, phải nhanh lên một chút!” A Quân lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Bị nhập rồi? Hay đây là biểu hiện do căng thẳng và sợ hãi mà thành?
Tôi và A Quân đều không ngủ nữa. Trời vừa sáng, tôi và anh ta lập tức rời khỏi nhà.
Anh ta hoàn toàn không có tâm trạng đi làm, hơn nữa trạng thái tinh thần rất không ổn. Nhưng ý thức vẫn tỉnh táo, tôi biết là anh ta quá sợ hãi.
Thật ra ngoài đời kiểu người như vậy không ít. Bề ngoài, lúc nào trông cũng có vẻ cực kỳ bình tĩnh, tỉnh táo. Cho người khác cảm giác chân thật giả dối.
Nhưng thật ra trong lòng thì hoảng loạn hơn ai hết.
Mà dạng người như vậy một khi bùng phát thì cực kỳ đáng sợ.
Trước tiên, đi lòng vòng trong khu dân cư. Sau đó A Quân bắt đầu gọi điện thoại tìm người.
Lúc này không thể cuống lên được.
Tôi cũng là người có chút kinh nghiệm.
Tôi cản anh ta lại.
Anh ta lập tức gào lên với tôi: “Cậu làm gì vậy? Cậu muốn chết à?”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta nổi giận với tôi như vậy.
Nhưng mà!
Anh ta điên rồi, nhưng tôi không thể điên theo. Nếu tôi phát điên với anh ta, thì chúng tôi sẽ chết chắc.
Dạng người này đúng là phải chỉnh mới được.
Lúc này, nói thật là tôi đã chẳng còn thiện cảm với anh ta như trước. Bởi vì bộ dáng của anh ta rất khó chịu.
Diễn đạt bằng ngôn ngữ chính là, không thể nhận ra phẩm chất đạo đức của anh ta lúc đó.
Nhưng mà, bản thân tôi thì có khá hơn đâu, tôi cũng sợ đến mức run rẩy.
Tôi gọi điện thoại cho cao nhân mà tôi quen biết lúc trước.
Hy vọng của tôi.
Điện thoại được kết nối.
Tôi lập tức kể hết chuyện mình gặp phải cho cao nhân. Cao nhân ở đầu bên kia im lặng rất lâu không nói gì.
Tôi cũng không dám tùy tiện truy hỏi.
Ông ấy là cao nhân thật sự, không phải loại thầy lang lừa đảo.
Phải gần hai phút sau, cao nhân mới lên tiếng: “Cách nghĩ của cậu là đúng.”
Cao nhân công nhận phương pháp của tôi, nhưng ngay sau đó cao nhân lại nói thêm: “Nhưng lần này các cậu thật sự rước phiền phức vào người rồi.”
Tôi sợ đến mức suýt làm rơi điện thoại xuống đất.
“Sư phụ, ý ngài là gì ạ? Tôi không hiểu lắm?” Tôi run rẩy hỏi.
Cao nhân im lặng một lúc rồi mới nói: “Cậu không nên nói chuyện với cô ấy, hiểu không?”
Tôi căng thẳng đến mức gần như nghẹt thở.
Cao nhân nói tiếp: “Quỷ quấn người, chỉ cần cậu nói chuyện, tức là đã hứa hẹn với cô ấy, hiểu không? Trước khi chưa thực hiện xong, cô ấy sẽ luôn quấn lấy các cậu. Hơn nữa, âm dương cách biệt có lý riêng, nếu người sống lâu dài bên cạnh một hồn ma, cậu tự nghĩ hậu quả thế nào đi.”
Cao nhân cúp máy.
Rõ ràng, nếu muốn giải quyết thì không phải không có cách, đó chính là phải thực hiện lời hứa.
Tôi nhìn A Quân, anh ta nói đúng.
Thật sự cần phải nhanh lên!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


