Khu vực đầu tiên được khoanh vùng đã đào xuống hơn hai mét, vẫn không phát hiện được gì.
Lúc này đã bắt đầu có người tan làm về nhà., thấy cảnh tượng như vậy, ai nấy cũng vội vã bước qua, không dám dừng lại ở chỗ này.
Trước đây vào giờ này, trong khu đều có trẻ con chạy nhảy nô đùa, còn bây giờ thì chẳng thấy đứa nào.
Dựa theo thời gian cùng với khả năng của mấy chục năm trước, độ sâu như vậy cũng đủ chứng minh là không có.
Nhóm công nhân lại bắt đầu đào đất ở khu vực thứ hai.
7 giờ 30 tối.
Đột nhiên có người hô lên một tiếng.
Tất cả mọi người lập tức vây quanh.
Thật sự có hài cốt.
Ở độ sâu khoảng hai mét, họ đã đào được xương trắng.
Tất cả công nhân đều bị sốc. Người công nhân đang đào dưới hố hoảng sợ đến mức vừa lăn vừa bò nhanh chóng leo lên.
Bà Lý cũng đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn lập tức gọi điện báo cảnh sát.
Rất nhanh sau đó, cảnh sát chạy tới.
Phần hài cốt dưới đất bị cảnh sát mang đi, khu vực quanh đó được phong tỏa và căng dây cảnh giới.
Cuối cùng, một nữ cảnh sát họ Triệu bắt đầu tiến hành hỏi thăm tôi và A Quân.
A Quân trông có vẻ vô cùng căng thẳng.
Nói thật thì tôi cũng hơi run. Mặc dù không phạm pháp, nhưng bị cảnh sát hỏi trực tiếp thì vẫn có chút chột dạ.
Dĩ nhiên, sau khi hỏi xong, mặc dù vẫn nghi ngờ chúng tôi nhưng họ chẳng tìm được điểm nào để bắt bẻ.
Nghi ngờ là điều chắc chắn, chuyện này tôi sớm đã đoán được.
Dù sao thì chuyện cô gái hỏi đường lúc nửa đêm?
Nữ quỷ mặc áo hoa ca rô?
Những thứ này nghe qua đúng là quá ly kỳ. Nhưng liên hệ đến hai người đã chết trước đó, nữ cảnh sát họ Triệu cũng sẽ không nghi ngờ đến mức như vậy.
Bởi vì cô ấy cũng đã từng gặp rất nhiều chuyện không thể giải thích được.
Cuối cùng tôi và A Quân không sao cả.
Hài cốt của cô gái đã bị mang đi.
Nhưng đó chưa phải là kết thúc.
Tôi lập tức gọi điện thoại cho cao nhân, báo lại toàn bộ những gì xảy ra ở nơi này, bao gồm cả việc hài cốt đã được đào lên.
Cao nhân chần chờ một lúc rồi nói: “Chưa xong đâu, hài cốt có bị mang đi cũng vô dụng, phải siêu độ.”
Siêu độ?
Giúp vong hồn rời khỏi nhân gian.
Tuy tôi chưa từng làm, nhưng đã thấy trên tivi. Chỉ là tôi chưa biết làm những thứ này.
Tôi lập tức nói bằng giọng cầu khẩn: “Sư phụ, ngài có thể đến giúp được không?”
Ai ngờ cao nhân lập tức từ chối, còn nói: “Chuyện này ai làm cũng không được, chỉ có các cậu tự làm thôi, hơn nữa tôi cũng…”
Cao nhân còn chưa nói xong, giống như có điều khó nói.
Sau đó ông nói: “Tôi gửi cách siêu độ cho cậu, đúng rồi, chín ngày sau, cậu dập đầu ba cái thật mạnh về phía nam của căn phòng. Làm vào buổi tối, nhớ đó.”
Cao nhân nói xong thì lập tức cúp máy.
Sau đó một tin nhắn gửi đến, trong đó là các bước siêu độ được ghi rất chi tiết, cùng với những thứ cần phải chuẩn bị.
Tôi và A Quân mua đủ đồ ở tiệm tang lễ rồi về nhà.
A Quân rất căng thẳng, nghe nói phải siêu độ cho cô gái, bây giờ anh ta có chút hoang mang. Tôi cũng chẳng có tâm trạng an ủi anh ta, dù sao tôi còn căng thẳng hơn cả anh ta, bởi vì người phải làm lễ siêu độ là tôi!
1 giờ sáng.
Khu dân cư đã chìm vào một khoảng lặng. Đèn đường sáng cũng chẳng giảm bớt không khí âm trầm nơi này.
Kéo rèm lại.
Tôi tự nhốt mình trong phòng ngủ, cũng là phòng của A Quân, theo đúng ý của cao nhân.
Những món dùng cho nghi thức siêu độ đã được chuẩn bị xong.
Ở đây phải nói rõ một chút, những thứ này đều do cao nhân dặn, chuyện như vậy không được truyền ra ngoài.
Nếu không, một khi có người tùy tiện bắt chước, sẽ vô cùng nguy hiểm.
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng.
Bắt đầu siêu độ.
Dưới ánh nến chập chờn, cả căn phòng trông có vẻ ma mị u ám.
Tôi nín thở, không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Cao nhân từng nói, không được dừng, không được chạy, không được trốn.
Ba điều cấm đó, tôi phải nhớ kỹ, chỉ cần sai một bước là thất bại. Cao nhân không nói cái giá của thất bại, nhưng tôi biết là cái gì.
Khi ánh nến hơi lung lay một chút, tim tôi như ngừng đập.
Cô gái đến rồi.
Nếu không, dưới tình huống không có gió, ánh nến không thể tự động lắc lư.
Thứ này không có bóng.
Trước đây tôi chỉ nghe kể, bây giờ thì tôi đã tận mắt nhìn thấy.
Cô gái đứng ngay cuối giường, trên tường không có bóng của cô ấy. Mặt của cô gái không chút thay đổi nhìn chằm chằm vào tôi.
Cao nhân nói trong tin nhắn rất rõ ràng, siêu độ, thì thứ đó nhất định sẽ xuất hiện.
Tôi tiếp tục, không dám dừng lại.
Lúc này, lời của cao nhân đối với tôi chính là thánh chỉ.
Cô gái bỗng biến mất. Ngay sau đó, toàn bộ khuôn mặt dán sát vào mặt tôi. Tôi không cảm nhận được hơi thở của cô ấy, nhưng cảm nhận được cái lạnh thấu xương.
Tôi suýt chút nữa đã kêu lên, sau đó chật vật chạy trốn.
Nhưng tôi không làm vậy.
Đối mặt với ham muốn sống sót, lòng can đảm của con người hình như có thể dâng lên vô hạn.
Bước cuối cùng của siêu độ tôi cũng đã làm xong. Khuôn mặt dán sát vào mặt tôi đột nhiên biến mất.
Sau đó lại xuất hiện ở cuối giường.
Không được thúc giục, chỉ có thể chờ.
Nếu cô gái không muốn đi, siêu độ thất bại thì cũng không còn cách nào khác.
Lúc này không ai có thể giúp được tôi.
Cao nhân cũng không thể.
Lời nhắc nhở cuối cùng của cao nhân chính là phải hết sức thể hiện ý tốt. Ý tốt này không phải qua lời nói, mà là thái độ trong lòng.
Tôi bình tĩnh nhìn cô gái. Tôi không có ý xấu, chỉ sợ hãi mà thôi.
Tôi cũng không biết đã trôi qua bao lâu.
Ngọn nến trên mặt đất đã tắt.
Khi tôi châm lại, cô gái đã không còn.
Trong tin nhắn đã nói: Nến tắt, hồn tan, siêu độ thành công.
Tình hình bây giờ y hệt như vậy. Tôi thở phào nhẹ nhõm, dứt khoát nằm xuống đất.
Sự lạnh lẽo trong phòng dường như cũng biến mất?
Một lát sau, tôi mở cửa bước ra ngoài.
A Quân lập tức hoảng sợ nhìn qua.
“Được rồi, tiễn đi rồi.”
Ngay tức khắc, A Quân như quả bóng xì hơi, cũng dứt khoát ngồi bệt xuống đất.
Đêm nay gió êm sóng lặng. Tôi và A Quân ngồi tới tận sáng.
Tôi chắc chắn chuyện này đã kết thúc. Tôi không dám tiếp tục ở lại nơi này, mà lập tức rời khỏi thành phố.
Đây là lần đầu tiên tôi thực sự nhìn thấy thứ đó. Hơn nữa cũng là lần đầu tiên tự mình giải quyết thứ đó.
Tôi phải mất rất lâu mới hoàn hồn.
Nhưng tôi nhớ rõ lời của cao nhân.
Chín ngày sau, dập đầu ba cái về phía nam, còn phải làm vào buổi tối.
Ngày hôm đó, tám giờ tối, tôi cung kính quỳ xuống trong phòng ngủ, quay mặt về hướng nam, dập mạnh đầu ba cái.
Sau đó lập tức gọi điện thoại cho cao nhân.
“Alo, sư phụ.”
“Anh là ai vậy?”
Giọng nói ở đầu dây bên kia nghe như là một người đàn ông trẻ.
Tôi rất bất ngờ, cũng rất ngạc nhiên. Sau đó tôi biết được một chuyện từ miệng người đàn ông.
Cao nhân đã mất rồi, mất ba ngày trước. Hôm nay là ngày thứ bảy trong 49 ngày của ông.
Lúc ấy, tôi sợ đến choáng váng. Tôi đột nhiên nhận ra, tôi vừa dập đầu với cao nhân.
Ngày thứ bảy trong 49 ngày, ban đêm hồn sẽ trở về!
Cao nhân vậy mà đã biết trước cái chết của mình từ sớm.
Người chết, duyên cũng dứt.
Ba lạy đó vừa là cảm ơn, cũng là kết thúc. Đây cũng xem như đã trả xong ân tình, từ nay không còn dây dưa gì nữa.
Chỉ là sau chuyện này, tôi có chút nghiện.
Nhất là việc cao nhân qua đời, khiến tôi càng muốn tìm hiểu những điều quái dị của thế giới này.
Tôi bắt đầu tìm kiếm bài viết trên mạng, cũng nhìn thấy một bài viết. Nói về một nhà hát kịch cũ, chính là rạp chiếu phim ngày xưa.
Tiêu đề bài viết là: Nhà hát kịch bị ma ám (rạp chiếu phim).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
