Bầu không khí hiện trường lập tức đông cứng lại.
Tống Mang che miệng, làm ra vẻ ngạc nhiên: "Ây da, cái gì đây? Trông giống vòng tay làm từ xương rắn nhỉ. Bạch gia, anh lấy thì lấy, sao không giấu cho kỹ chứ."
Tịch Ngọc: "…"
Khán giả: "…"
[Tôi thấy hết rồi, chính người hầu quỷ dị của cô gái này ném chuỗi hạt qua. Sao cái tên Bạch gia gì đó với NPC phó bản lại không thấy nhỉ?]
[Trời ơi, cô ả này bụng dạ đen tối thật, khéo còn đáng sợ hơn cả quỷ dị trong phó bản!]
Thấy thứ dưới chân mình, Bạch gia chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh buốt xông từ lòng bàn chân thẳng lên đỉnh đầu.
Ánh mắt bà chủ quán trọ nhìn gã đã không còn chút tức giận nào. Khóe môi bà ta vương một nụ cười, nhưng nụ cười ấy lại khiến gã sởn gai ốc.
"Quý khách, nói dối không phải thói quen tốt đâu. Phiền anh trả đồ lại cho tôi."
Bạch gia nhặt chuỗi xương rắn dưới đất lên xem. Gã phát hiện thứ này rất khớp với miêu tả về Xà Nữ, nhiều khả năng chính là món đồ ả ta cần.
Thảo nào bọn họ lục tung cả quán trọ cũng không tìm thấy đồ Xà Nữ cần, thì ra bà chủ đã giấu nhẹm đi!
Bây giờ gã nên trả lại thứ này cho bà chủ, hay là đem đi nộp cho Xà Nữ để qua ải?
Trong mắt Bạch gia xẹt qua tia do dự.
Một lát sau, dường như đã hạ quyết tâm, gã cắn răng cất chuỗi xương rắn đi.
Bạch gia phán đoán thực lực của Xà Nữ mạnh hơn bà chủ quán trọ, thế nên gã định giữ chuỗi xương rắn lại để qua ải.
Còn về phần bà chủ đang phẫn nộ kia.
Trước đó gã đã thăm dò thực lực của bà ta rồi. Chẳng qua chỉ là một con ác quỷ chưa đạt tới cấp lệ quỷ mà thôi. Đao quỷ trong tay gã dư sức đối phó.
"Quý khách, anh có ý gì đây?"
Ánh mắt bà chủ quán trọ càng lúc càng lạnh lẽo.
Bạch gia đáp thẳng gừng: "Không đưa được. Nếu bà muốn lấy lại thì tự lại đây mà lấy."
Gã lăm lăm đao quỷ trong tay, sẵn sàng phản công ngay khoảnh khắc bà chủ quán trọ lao tới.
Thế nhưng bà chủ lại bật cười, đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích.
"Chỉ là một chuỗi vòng tay thôi mà. Quý khách có nhu cầu thì cứ bỏ tiền ra mua, hà cớ gì phải dùng cái cách thiếu đạo đức như vậy?"
Bạch gia nheo mắt dò hỏi: "Ý bà là, có thể dùng tiền âm phủ để mua vật phẩm qua ải này?"
Bà chủ nhìn gã, nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn: "Đương nhiên. Ở cõi âm, thứ gì cũng có thể mua bằng tiền âm phủ, huống hồ đây chỉ là một chuỗi vòng tay."
Bạch gia: "Cần bao nhiêu tiền?"
Bà chủ: "Năm ngàn tiền âm phủ."
Bạch gia lập tức biến sắc: "Đắt thế! Bây giờ đào đâu ra người có ngần ấy tiền! Tôi thấy bà cố tình giấu chuỗi vòng này, không muốn cho người chơi qua ải thì có!"
Bà chủ mỉm cười: "Sao có thể chứ. Quý khách chỉ cần thanh toán năm ngàn tiền âm phủ, tôi sẽ không làm khó anh. Anh có thể đem thứ này trả cho Xà Nữ."
Câu trả lời của bà chủ khiến vô số người phải trầm ngâm suy nghĩ.
[Trả cho Xà Nữ? Ý bà ta là chuỗi xương rắn này vốn dĩ là đồ của Xà Nữ?]
[Lẽ nào thứ này mới là đồ Xà Nữ cần?]
Trên người Bạch gia làm gì có nhiều tiền âm phủ đến thế. Gã vô thức siết chặt đao quỷ: "Tôi không có nhiều tiền vậy đâu, không đưa cho bà được."
"Thế thì hết cách rồi."
Bà chủ tỏ vẻ tiếc nuối: "Anh không có tiền âm phủ, vậy thì anh chính là một tên trộm đáng xấu hổ, lại còn làm ra chuyện quá đáng như thế với xương cốt của tôi. Tôi không thể tha thứ cho anh."
"Hừ."
Đèn này được thắp bằng dầu thi thể, ngọn lửa bên trong mang màu xanh lục thẫm. Nắp đèn vừa mở, từng đốm lửa nhỏ màu xanh bay vọt ra ngoài, luồn lách vào cơ thể Bạch gia hệt như bầy rắn nước.
"Á!"
Cơ thể Bạch gia dừng bặt tại chỗ. Gã đau đớn gào lên đầy thảm thiết.
Da thịt trên mặt gã bong tróc từng mảng như rắn lột da, chẳng mấy chốc gã đã biến thành một người toàn máu.
Máu tươi nhỏ tong tong xuống đất, loang lổ khắp mặt sàn. Dưới lớp da thịt máu me nham nhở của Bạch gia sưng lên mấy khối u to cỡ nắm tay.
Những khối u này chạy loạn khắp cơ thể gã, hút cạn máu thịt với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.
Rầm một tiếng.
Người máu gục xuống sàn. Lát sau, tại vị trí đó chỉ còn trơ lại một bộ xương trắng khô khốc.
Vài luồng sáng màu xanh lục quấn quanh bộ xương, cắn nuốt sạch sẽ hồn phách của Bạch gia.
Khán giả hoàn toàn ngây ngốc.
Các quản lý cấp cao của khu an toàn đang theo dõi tiến độ phó bản này cũng lộ rõ vẻ nặng nề.
[Chết tiệt, đèn dầu của bà chủ quán trọ mạnh đến thế sao? Thứ bay ra từ trong đó rốt cuộc là cái gì vậy?]
[Nếu đoán không lầm, người chơi này sở hữu một thẻ quỷ có sức mạnh xấp xỉ cấp lệ quỷ. Thế mà khi đối mặt với chiếc đèn dầu, gã ta lại chẳng có lấy một chút sức chống cự nào?!]
[Phó bản này thực sự quá nguy hiểm. Xà Nữ bên ngoài đã mạnh từ cấp lệ quỷ trở lên, bà chủ quán trọ lại còn có bảo vật đáng sợ nhường này! Thậm chí còn kinh khủng hơn cả lệ quỷ! Nếu bà ta không chịu giao chuỗi xương rắn ra, ai dám cướp của bà ta chứ!]
[Vậy thì chỉ đành bỏ năm ngàn tiền âm phủ ra mua thôi. Nhưng bây giờ ai có nhiều tiền đến thế.]
[Tiền không phải là vấn đề, dù sao cũng có nhiều người nhận được sự ban phước của tổ tiên, vẫn có người lo liệu được khoản này. Vấn đề hiện tại là Tê Phong đánh giá đây là phó bản cửa tử, đưa tiền có thực sự tác dụng không?]
Bạch gia đã chết.
Chuỗi xương rắn rơi trên mặt đất, đao quỷ và thẻ quỷ vô chủ lơ lửng giữa không trung.
Tống Mang bước tới chạm vào thẻ quỷ đao quỷ, lập tức hấp thu tấm thẻ này.
"Quý khách, cô có muốn mua chuỗi xương rắn không?"
Giọng nói của bà chủ quán trọ vang lên.
Tống Mang cúi đầu nhìn chuỗi xương rắn nằm dưới đất, lại ngước nhìn bà chủ đang tươi cười.
Chỉ thấy chiếc đèn dầu trên tay bà ta tỏa ra ánh sáng vàng rực thần thánh. Những luồng sáng màu xanh lục quấn quanh hài cốt Bạch gia đồng loạt bay trở lại vào trong đèn.
Ngọn lửa thắp bằng dầu thi thể vẫn đang cháy. Những đốm sáng xanh lục lượn lờ quanh ngọn lửa, tựa như những con rắn nhỏ đang vờn quanh ánh sáng.
Bởi vì ngọn lửa mang màu xanh thẫm, nên ánh sáng của bầy rắn nhỏ này cũng có màu xanh lục, thoạt nhìn cứ ngỡ chúng hòa làm một thể.
Thế nhưng Tống Mang biết rất rõ, chúng không hề giống nhau.
Lửa xác chết, đèn dầu và luồng ánh sáng vàng rực vừa nãy mới là một thể, xuất phát từ sức mạnh của "Ngài".
Cô vô cùng quen thuộc với sức mạnh này.
"Ngài", là kẻ thao túng sự giáng lâm của quỷ dị, là quy tắc vận hành phó bản, đồng thời cũng là vị thần minh của thế giới mới.
"Quý khách, cô có muốn mua chuỗi xương rắn không?"
Bà chủ quán trọ lại lặp lại câu hỏi.
Tống Mang mỉm cười đáp: "Tôi mua chuỗi xương rắn này thì có thể qua ải, đúng chứ?"
Bà chủ lại nói: "Đây là món đồ Xà Nữ cần. Cô phải tự mình giao nó cho Xà Nữ thì mới biết được."
Câu nói này tuy mang tính chất huề vốn, nhưng lại càng củng cố thêm suy đoán trong lòng Tống Mang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



