Một tiếng nổ lớn vang lên.
Đao quỷ chém thẳng xuống giường làm chiếc giường nát vụn, dăm gỗ bay lả tả. May mà Tống Mang lộn vòng xuống đất né kịp.
Tống Mang ngồi xổm trên mặt đất, ngước nhìn về phía góc phòng nơi Tịch Ngọc đang đứng.
Người đàn ông mang vẻ đẹp lạnh lùng nhã nhặn, trên mặt không chút biểu cảm dư thừa nào, ánh mắt lại mang theo vài phần như đang xem kịch vui.
Cô mỉm cười: "Xem ra người hầu là anh không định bảo vệ tôi nhỉ?"
Anh ta đáp với giọng thờ ơ: "Nếu tôi cứu cô mà cô vẫn không có cách nào rời khỏi phó bản này, thế chẳng phải là thừa thãi sao?"
"Có lý."
Lúc này, đao quỷ của Bạch gia lại chém về phía Tống Mang. Cô lập tức rút dao phay vàng mã ra đỡ.
Keng!
Hai món vũ khí va vào nhau. Trên con dao phay vàng mã của Tống Mang xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Gã ta lại tiếp tục lao đến tấn công.
Tống Mang vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt hướng về phía sau Bạch gia, nhếch môi: "Đến rồi."
Bạch gia chợt nhận ra trong phòng xuất hiện thêm một luồng khí tức khác. Gã dừng tay, cau mày nhìn ra phía sau.
Từ cái lỗ thủng khổng lồ do gã chém lúc nãy, một bộ xương người chui ra. Chỉ chớp mắt, bộ xương ấy đã áp sát ngay cạnh Bạch gia.
"Cái quái gì thế này!"
Đao quỷ trong tay Bạch gia chém thẳng về phía bộ xương.
Bộ xương nghiêng đầu né đòn, sau đó lao tới ôm chặt lấy gã.
"Làm gì thế, buông tao ra!"
Gã vừa định giãy giụa thì bộ xương bất ngờ nhấc bổng gã lên, sau đó bắt đầu xoay vòng điên cuồng tại chỗ.
Tốc độ xoay quá nhanh, một người một xương ôm nhau trông hệt như một con quay lốc xoáy.
Bộ xương này còn tỏa ra sức mạnh gần bằng lệ quỷ khiến Bạch gia hoàn toàn không thể thoát thân, dĩ nhiên cũng chẳng rảnh tay mà dùng đao quỷ chống trả nữa.
Tống Mang kéo một chiếc ghế ra ngồi, đầy hứng thú quan sát cảnh tượng trước mắt: "Xem ra bà ta rất thích chơi với anh đấy."
Tiếng gào thét của Bạch gia vang lên: "Cái thứ này rốt cuộc là cái quái gì, mau buông tao ra! Á á á!"
Tống Mang lấy điện thoại vàng mã ra để phát trực tiếp.
Bên ngoài có không ít khán giả đang chờ xem kết quả của phó bản này. Cô vừa mở sóng, vô số người đã tràn vào.
Vừa vào kênh phát trực tiếp, họ liền thấy một gã đàn ông và một bộ xương đang ôm nhau xoay mòng mòng.
Bên cạnh còn vang lên tiếng nhạc.
"Ma lực của tình yêu xoay vòng vòng, nhớ em đến hoa nở trong tim ngày lẫn đêm, nhưng anh sợ tình yêu chỉ là thoáng qua, chớp mắt sẽ tan biến, anh phải từ từ phiêu lưu…"
Khán giả: ?
Tịch Ngọc: ?
[Hả? Đang làm cái gì vậy?]
[Tình huống gì đây? Ai mở nhạc thế? Cơ mà phải công nhận là hợp phết.]
[Người chơi này xoay nhanh thế không cần mạng nữa à? Định bay lên trời luôn sao?]
[Người trong phó bản này điên hết rồi, chắc thấy không qua ải được nên buông xuôi luôn đây mà!]
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, ngoài hành lang đã vang lên tiếng gầm thét của bà chủ quán trọ.
"Kẻ nào trộm xương cốt của ta!"
"Kẻ nào! Rốt cuộc là kẻ nào trộm xương cốt của ta, ta liều mạng với ngươi! Tên khốn kiếp nào!"
Bạch gia cũng nghe thấy tiếng rống này. Gã loáng thoáng nhận ra có gì đó không ổn, càng ra sức vùng vẫy muốn thoát khỏi bộ xương.
"Buông tao ra!"
Gã vung đao quỷ chém loạn xạ vào bộ xương.
Thế nhưng bộ xương buông gã ra rất nhanh, nhẹ nhàng né tránh đòn tấn công. Ngược lại, Bạch gia do bị xoay đến chóng mặt nên suýt thì ngã chúi xuống đất.
Ngay lúc gã định bò dậy, bộ xương lại lao đến ôm chầm lấy gã, trên thân xương cốt còn phát ra giọng nói quen thuộc của cặp quỷ dị sinh đôi.
"Chủ nhân, tiếp theo làm gì đây?"
Tống Mang xoa cằm suy nghĩ: "Khán giả vào xem ngày càng đông, vậy thì mời anh ta nhảy một điệu đi."
"Vâng ạ!"
Sau khi hai quỷ dị sinh đôi hợp thể, chúng nhập vào bộ xương, kéo tay Bạch gia rồi vừa xoay vòng vừa nhảy múa ngay tại chỗ.
Tống Mang dùng điện thoại đổi sang bài nhạc khác.
"Hóa ra em là một chú bướm say tình, bay mãi chẳng thoát khỏi thế giới phồn hoa, hóa ra em là một chú bướm say tình, lời thề non hẹn biển của anh đến sao mà hời hợt…"
Nhạc vừa vang lên không lâu, ngoài cửa đã truyền đến một tiếng rầm chát chúa. Bà chủ quán trọ xách đèn xông thẳng vào phòng.
Vừa bước qua cửa, bà ta liền thấy Bạch gia đang ôm xương cốt của mình nhảy múa, tức đến nổ đom đóm mắt.
"Thì ra là tên trộm nhà ngươi!"
Nghe giọng điệu giận dữ của bà chủ quán trọ, Bạch gia vội vàng giải thích: "Không, không phải tôi!"
Gã vừa dứt lời, quỷ dị bám trên bộ xương lập tức tan biến, sức kéo gã xoay vòng cũng biến mất theo.
Lạch cạch.
Bộ xương rơi rớt xuống mặt đất.
Bị bộ xương kéo xoay vòng quá nhiều, Bạch gia hoa mắt chóng mặt, lúc này cũng ngã nhào xuống sàn nhà.
"Hì hì, ngã rồi kìa."
"Tên này nhảy tệ quá, đúng là lãng phí tâm ý của chủ nhân."
"Chủ nhân nói phải đền bù cho bộ xương."
"Có lý, có lý, phải đền bù chứ."
"Đền bù thế nào đây?"
"Chủ nhân bảo hãy trao cho bà ấy một nụ hôn tình yêu!"
Bạch gia lảo đảo đầu óc, hệt như bị thứ gì đó ám lấy. Gã chỉ nghe thấy hai giọng nói không ngừng cười đùa bên tai, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng chúng đâu cả.
Bất thình lình.
Gã cảm thấy đỉnh đầu nặng trĩu.
Gã vừa định lồm cồm bò dậy thì Ngân Điệp đã giẫm một cước lên sau gáy, đè đầu gã chúi xuống, xui xẻo thế nào lại đập trúng bộ xương bên dưới.
Môi gã truyền đến cơn đau nhói. Gã định gào lên thì Ngân Diên đã ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu gã rồi ấn chặt vào đầu lâu của bộ xương, ép hai cái miệng cọ xát điên cuồng vào nhau.
Hai con quỷ dị bằng đồ giấy này vì một số nguyên nhân đặc thù nên những quỷ dị trong phó bản không thể nhìn thấy.
Do đó, trong mắt bà chủ quán trọ, cảnh tượng lúc này chính là Bạch gia đang đè lên xương cốt của bà ta, lại còn cưỡng hôn cuồng nhiệt.
"Á á!"
Bà chủ quán trọ gầm lên vô cùng giận dữ, lao thẳng tới tung một cú đá văng Bạch gia đi.
"Ngươi trộm xương cốt của ta thì thôi đi, lại còn dám làm vấy bẩn nó như vậy, ta liều mạng với ngươi!"
Rầm một tiếng.
Bạch gia bị đá văng ra xa. Thấy cơ thể cuối cùng cũng có thể cử động, gã khó nhọc bò dậy, cố gắng thanh minh.
"Không phải, tôi không làm! Tôi còn chẳng biết tại sao xương cốt của bà lại ở đây!"
Bà chủ quán trọ cẩn thận nhặt xương cốt của mình lên đặt sang một bên, sau đó phát hiện phần cổ tay của bộ xương đã trống trơn.
Quanh người bà ta lập tức tỏa ra lớp sương đen quỷ khí dày đặc. Đôi mắt hằn lên tia máu đỏ lừ, trừng trừng nhìn Bạch gia đầy căm phẫn.
"Chuỗi xương rắn của ta đâu? Ngươi còn dám trộm cả chuỗi xương rắn của ta, ngươi… đáng chết vạn lần!"
"Chuỗi xương rắn nào?" Bạch gia ngơ ngác.
Giọng nói thong thả của Tống Mang vang lên: "Chuỗi xương rắn? Lẽ nào có liên quan đến Xà Nữ? Bạch gia, có phải anh đã phát hiện ra manh mối quan trọng gì rồi không, sao không chia sẻ cho mọi người cùng biết vậy?"
Nghe vậy, khí tức trên người bà chủ quán trọ càng thêm đáng sợ. Đôi mắt đỏ ngầu, bà ta xách chiếc đèn tiến sát lại chỗ gã.
"Giao ra đây!" Bà ta thét lên đầy chói tai.
Bạch gia hoàn toàn không biết đó là xương cốt của bà chủ quán trọ, càng mù tịt về sự tồn tại của chuỗi xương rắn. Đối mặt với lời chất vấn lúc này, gã chỉ thấy tình ngay lý gian.
Gã vụt quay sang nhìn Tống Mang: "Bà chủ, tôi thật sự không biết món đồ đó. Chắc chắn là cô ta lấy!"
Lạch cạch.
Chuỗi xương rắn bất ngờ xuất hiện giữa không trung, sau đó rơi thẳng ra từ cạnh túi áo của Bạch gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)