"Được thôi, tôi mua chuỗi xương rắn này."
Tống Mang nhặt chuỗi xương rắn dưới đất lên, sau đó rút năm tờ tiền âm phủ mệnh giá một ngàn đưa cho bà chủ quán trọ.
Bà chủ cười không khép được miệng: "Quý khách, cô đúng là vị khách hào phóng nhất mà tôi từng gặp. Xin hỏi cô có cần tôi dọn dẹp phòng giúp không?"
"Phiền bà rồi."
Bà chủ nhanh chóng dọn sạch vết máu và xương xẩu trong phòng, sau đó gắn lại cánh cửa đã bị đá văng rồi rời đi.
Tống Mang ngồi lại lên giường.
Lúc xem điện thoại, cô phát hiện kênh phát trực tiếp của mình đã nổi đình nổi đám trên mạng, bình luận chạy kín cả màn hình.
Không chỉ có các cao thủ trên diễn đàn theo dõi, mà rất nhiều người bình thường vừa mới hoàn hồn sau tận thế cũng chú ý đến.
[Chủ phòng ơi, rốt cuộc cô nhận được bao nhiêu phúc ấm tổ tiên vậy, sao năm ngàn tiền âm phủ mà cũng lấy ra được nhẹ nhàng thế?]
[Gã đàn ông vừa nãy chết rồi, vậy thẻ quỷ của gã bị chủ phòng hấp thu rồi hả?]
[Không ngờ nhanh thế mà đã chỉ còn lại ba người. Lần tới Xà Nữ đến, chủ phòng đưa chuỗi xương rắn cho ả là có thể rời khỏi phó bản này rồi nhỉ?]
Tống Mang liếc nhìn nội dung bình luận, không trả lời bất cứ câu hỏi nào mà tắt thẳng sóng trực tiếp để nghỉ ngơi.
Chẳng mấy chốc đã sang ngày thứ hai.
Lúc hai người chơi còn lại ngủ dậy, trong lòng vẫn hơi lo sợ hôm nay sẽ bị Bạch gia đem đi làm mồi cho Xà Nữ. Kết quả là họ xuống lầu hồi lâu cũng chẳng thấy tăm hơi Bạch gia đâu.
Tống Mang đang ngồi bấm điện thoại chơi game ở chiếc bàn ngoài đại sảnh quán trọ. Hai người kia chú ý tới cô.
"Tống Mang, Bạch gia đâu rồi?" Có người lên tiếng hỏi.
"Chết rồi." Tống Mang hờ hững đáp, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, lực chú ý đều dồn cả vào trò chơi trên điện thoại.
Hai người nọ tưởng cô đang chơi game offline nên cũng không nghĩ ngợi nhiều, trong đầu lúc này chỉ tràn ngập chuyện Bạch gia đã chết.
"Sao Bạch gia lại chết được?"
"Gã là người mạnh nhất trong số chúng ta. Gã chết rồi, chúng ta phải làm sao đây!"
"Haiz, gã chết rồi thì ít ra hôm nay cũng không có ai bắt chúng ta đi cho Xà Nữ ăn, thôi mau tranh thủ đi tìm đồ đi!"
Hai người chuẩn bị bước tới bàn bạc với Tống Mang.
Ai ngờ phía Tống Mang bỗng buông ra một câu: "Mẹ kiếp sao cậu feed dữ vậy, mới sáu phút đầu đã cúng năm mạng, cậu đi giao hàng ở đây đấy à? MVP bên kia là bố vợ cậu hay sao mà hiến mạng lắm thế!"
Vẻ mặt hai người nọ cứng đờ, căng thẳng đưa mắt nhìn nhau.
"Cô ấy đang chửi chúng ta à?"
Kết quả là ngay giây tiếp theo, trong điện thoại của Tống Mang truyền ra một giọng nam đầy bực tức: "Mình tốt xấu gì cũng là dân đi rừng top server, cậu còn chẳng có huy hiệu top server nào, lấy tư cách gì mà la lối ở đây!
Nếu không phải ngoài cửa phòng ông đây đang có con quỷ liên tục gõ cửa, làm ông đây sợ gần chết, thì sao ông đây có thể đánh gà thế này chứ hu hu hu!"
Nói đến đây, người nọ liền bật khóc nức nở.
Tống Mang ngẫm nghĩ rồi nói: "Đừng khóc nữa, chỉ là một con quỷ thôi mà, có gì đâu mà phải khóc. Cậu đánh đàng hoàng cho tôi, phát huy đúng thực lực top server của cậu ra. Thắng thì tôi chuyển cho cậu một ngàn tiền âm phủ."
Tiếng khóc của đầu dây bên kia nghẹn lại: "Hả?"
Tống Mang: "Thắng trận tôi cho cậu một ngàn tiền âm phủ, nghe không hiểu à? Cậu cầm một ngàn tiền này, đưa cho con quỷ bên ngoài một trăm là nó đi ngay. Nếu một trăm không đủ thì cho nó hai trăm."
"Chị ơi, thật không?"
"Bớt nói nhảm đi, mau tập trung đánh."
"Chị ơi, chị lấy bùa đỏ không?"
"Tôi là pháp sư…"
"Thế chị ăn bùa xanh không?"
"…"
Chẳng bao lâu sau, điện thoại Tống Mang vang lên âm thanh báo chiến thắng. Vẻ mặt hai người chơi bên cạnh cô lúc này hoàn toàn đờ đẫn.
Ngân Điệp đang cầm một chiếc điện thoại khác để phát sóng trực tiếp.
Khán giả trong kênh nhìn thấy Tống Mang dùng APP Quỷ dị chuyển một ngàn tiền âm phủ vào tài khoản ngân hàng của tên đi rừng kia, tất cả đều không kiềm chế nổi nữa.
[? Không đùa chứ người anh em, cậu cứ thế lấy được một ngàn tiền âm phủ nhẹ nhàng vậy sao? Sao tôi không có số hên như thế!]
[Chủ phòng này nhiều tiền thật, chả trách lại không thèm để mắt tới giường ngủ của Tê Phong! Có thể cho tôi gặp cô ấy trong game được không, tôi cũng có huy hiệu top server!]
[Đây là trò gì thế? Bây giờ tôi đi học chơi còn kịp không? Tôi bán mạng trong phó bản cả ngày trời mới kiếm được hai trăm tiền âm phủ! Tên này đánh một ván game đã có một ngàn, tôi ghen tị chết mất!]
[Chị ơi! Nhìn em này, em có mấy cái huy hiệu top server lận, trước tận thế em còn là game thủ chuyên nghiệp nữa!]
Tống Mang đánh xong một ván game, liếc xem bình luận trong kênh phát trực tiếp thì thấy mấy tài khoản chính thức của tuyển thủ chuyên nghiệp đang liên tục spam.
Hiện tại vẫn còn rất lâu nữa Xà Nữ mới xuất hiện, Tống Mang suy nghĩ một lát rồi nói: "Cần tìm bốn người chơi cùng chuyên nghiệp ở bốn vị trí khác nhau, thắng một ván cho một ngàn. Lúc nhắn tin riêng cho tôi nhớ gửi kèm bảng xếp hạng top server để tôi xem."
Cô liếc nhìn phần tin nhắn riêng rồi bổ sung: "Không phải top server thì đừng nhắn, tôi không thích người chơi dở. Ai đẹp trai, giọng hay, có cơ bụng tám múi sẽ được ưu tiên. Không được gửi ảnh mạng cho tôi, nếu để tôi phát hiện ra là ảnh mạng thì chặn thẳng tay."
[Chị ơi, em có giọng cún con, trước tận thế vừa tập được cơ bụng tám múi. Em có mấy huy hiệu top server nhưng chưa từng đấu giải chuyên nghiệp, chị xem xét em được không?]
[Top 1 server với năm tướng đi rừng, tuyển thủ chuyên nghiệp đã giải nghệ, không cần nói nhiều, bao thắng, như vậy được không?]
[Tôi cũng có huy hiệu top server, chờ tôi tìm chỗ an toàn rồi gửi ảnh tự chụp cho cô xem, nhớ chừa cho tôi một slot nhé!]
[Mẹ kiếp! Tôi ghét mấy người biết chơi game các người!]
[Thắng một ván cho tận một ngàn! Không dám tưởng tượng bọn họ chơi game với phú bà cả ngày thì kiếm được bao nhiêu nữa, tôi ghen tị đến đỏ cả mắt rồi! Tôi muốn biến thành quỷ dị để cắn chết tất cả các người!]
[Cái tay vô dụng này, ai bảo mày không biết chơi game, không kiếm được tiền to! Bây giờ mau tập tành đi hu hu hu!]
Thời gian một ngày trong phó bản trôi qua không giống bên ngoài. Tống Mang tìm người chơi cùng đánh được bảy tám ván thì phó bản đã hết một ngày.
Xà Nữ sắp đến, Tống Mang quyết định ngừng chơi game. Những người cày rank cùng cô, người ít nhất kiếm được hai ngàn, người nhiều nhất bỏ túi hẳn một vạn tiền âm phủ.
Người kiếm được nhiều tiền nhất là người có kỹ năng giỏi nhất, vốn là tuyển thủ chuyên nghiệp đã giải nghệ, ván nào cũng gánh team nên Tống Mang thưởng thêm cho anh ta hai ngàn.
Sau khi Tống Mang nghỉ chơi, người này còn đăng một tấm ảnh chụp màn hình giao dịch chuyển khoản thành công lên mạng để cảm ơn cô.
Thương Ảnh V: [Cảm ơn đại lão Hủy Diệt đã mời, chúc ngài mỗi ngày đều vui vẻ. Lần sau muốn đánh game tiếp thì cứ nhắn cho tôi! Nếu không bị kẹt trong phó bản, tôi nhất định sẽ trả lời ngay lập tức! @Bận Rộn Huỷ Diệt Thế Giới]
Trước thời tận thế, Thương Ảnh vốn là một streamer chơi game thiên về kỹ năng cực kỳ nổi tiếng trên mạng, tài khoản có đến hàng chục triệu người theo dõi.
Việc anh ta dùng tài khoản chính chủ đăng dòng trạng thái này đã gây ra một cơn chấn động lớn trên toàn mạng lưới.
Tài khoản mạng xã hội và tài khoản diễn đàn quỷ dị mà Tống Mang vừa đăng ký tăng lượng người hâm mộ với tốc độ kinh hồn bạt vía, lượng khán giả tràn vào kênh phát trực tiếp cũng ngày một đông.
[Tới hóng phú bà đây, nghe nói phú bà còn có thể dùng điện thoại di động trong phó bản à? Điện thoại của cô ấy mua ở đâu thế?]
[Hóng cùng! Tôi cũng muốn có một cái điện thoại dùng được trong phó bản quá, chị gái phú bà có thể chia sẻ chút bí quyết mua loại điện thoại này được không?]
[Thật sự giàu đến mức khiến người ta ghen tị! Có khi nào lát nữa cô ấy ném cho Xà Nữ một vạn tiền âm phủ rồi cứ thế nhởn nhơ qua ải không nhỉ?]
Cánh cửa lớn của quán trọ lại một lần nữa bị Xà Nữ tông thủng một lỗ hổng to. Nửa thân trên của ả chui vào, đôi đồng tử dọc lạnh lẽo, khát máu nhìn chằm chằm vào những người còn lại.
"Thứ ta cần đâu!"
Bà chủ quán trọ và Tiểu Nha ôm chặt lấy nhau với vẻ mặt "sợ hãi", bà chủ thúc giục Tống Mang: "Quý khách, cô còn ngẩn ra đó làm gì! Mau đưa món đồ Xà Nữ cần cho ả ta đi!"
Tống Mang lấy chuỗi xương rắn ra, hướng về phía Xà Nữ lên tiếng: "Thứ cô cần là cái này sao?"
"Không tồi, chính là nó."
Xà Nữ đưa ra lời khẳng định.
Thế nhưng, luồng khí tức toát ra từ người Xà Nữ lại càng thêm khủng khiếp, đôi đồng tử dọc màu xanh lục lạnh lẽo dần chuyển sang một màu đỏ rực như máu.
Tống Mang nhìn thấy một tia điên loạn loé lên trong đôi mắt ả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

