“Roi không đánh trúng ngươi! Ngươi gào to thế làm gì?!”
Giữa trưa, ở hậu viện của Đoạn phủ, một tiếng gào rống chấn động trời cao.
Đỗ Tam Tư khóc không ra nước mắt, lắp bắp nói: “Ta cứ tưởng đánh trúng, ai biết Hàn Kiếm chỉ giả bộ ra tay, hơn nữa, ta muốn cứu ngươi mà……”
“Ta con moẹ nó cần ngươi cứu sao?!” Đoạn Tam Lang nhăn mặt lại, “Ta dám chắc hắn không dám giết người! Ngươi cho rằng cha ta bó tay ngồi nhìn sao!? Thể diện của bổn thiếu gia đều bị ngươi làm mất hết rồi!!”
Đỗ Tam Tư ấm ức, lúc roi rơi xuống, làm gì có ai không sợ chứ, nàng chỉ theo phản xạ có điều kiện gào lên một tiếng, nào ngờ Đoạn Tam Lang lại dứt khoát nhận thua?
Đỗ Tam Tư chớp mắt, hậm hực chui vào một góc ngồi.
Đoạn Tam Lang lườm nàng mười mấy giây, cuối cùng bực bội lau mặt, “…… Thật là phục ngươi, người chỉ có hai lượng thịt cũng muốn cứu người khác? Người khác còn chẳng dám bén mảng tới gần roi này, lần sau cút xa một chút cho bổn thiếu gia, đừng tới làm hỏng chuyện của ta!”
“Ôi.” Nào có lần sau nữa, lần này nàng sợ đến bạt hồn vía rồi.
Trong phòng khôi phục im lặng, mùi máu tươi thoang thoảng khó chịu.
Đoạn Tam Lang buông tay, bất giác nhìn nàng một cái, “Ê.”
“Cái gì?”
“…… Hôm nay ngươi không mở hàng à?”
Đỗ Tam Tư nhìn Đoạn Tam Lang tựa vào giường, nửa người thiếu niên được băng bó vải tẩm thuốc, cả cánh tay dường như không nhìn thấy làn da, ngay cả trên cổ cũng quấn một vòng, chỉ có gương mặt xinh đẹp trắng tinh kia được bảo vệ hoàn hảo.
Toàn bộ khuôn mặt tuyệt đẹp, kiêu ngạo vô cùng bắt mắt.
Ánh mắt Đỗ Tam Tư mơ hồ, nâng ly trà lạnh trong tay nói, “Ngày mai rồi tính, hôm nay ta hơi mệt mỏi.”
Ngày hôm qua thật sự nàng bị dọa hết mức, cần xác định thiếu niên không có nguy hiểm gì tới tính mạng thì nàng mới đi được.
Không phải nàng không tín nhiệm Đổng Thanh, mà nàng sợ thiếu niên cảm thấy bị lừa gạt, hôm nay lại gây chuyện với Đổng Thanh, thế không phải là chịu chết hay sao?
Trải qua chuyện đêm qua, Đỗ Tam Tư không thể không thừa nhận, giả thiết nhân vật trong tiểu thuyết không phải đã sụp đổ, hết thảy chỉ là chính mình phạm vào sai lầm, tầm mắt hạn hẹp mà thôi.
Đoạn Tam Lang nghiêng đầu dựa lên gối, lẳng lặng nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên cười khẩy, “Ngươi có phải cảm thấy ta chán sống rồi đúng hay không?”
“Đúng vậy.” Đỗ Tam Tư phản xạ có điều kiện gật đầu.
Đoạn Tam Lang: “……”
“Không đúng, không đúng,” khỉ thật, không cẩn thận chút là lỡ miệng, đón nhận ánh mắt hung ác nham hiểm của thiếu niên, Đỗ Tam Tư vội vàng sửa miệng, “Ý ta là, ta đương nhiên không nghĩ như vậy!”
Dường như như mỗi lần nàng lúng túng không lựa lời rồi lại bao biện đều khiến Đoạn Tam Lang nhận ra. Hắn vươn ngón tay ra, ngoéo một cái, “Ngươi lại đây.”
“Không.” Đỗ Tam Tư có cảm giác đi qua không có chuyện gì tốt.
“Ngươi dám không qua?” Đoạn Tam Lang trợn to mắt phượng, sắc bén dọa người.
Nhưng Đỗ Tam Tư lại phát hiện chính mình không sợ hãi chút nào, cũng không biết vì cái gì, nàng nghiễm nhiên cười hì hì chớp mắt nói: “Ngươi hiện tại không động đậy được, ta không qua đấy.”
Đoạn Tam Lang thở sâu, mới có một thời gian ngắn mà con thỏ con thích khóc lại dám chế giễu trước mặt hắn.
“Ngươi thật sự cho rằng ta không động đậy được nữa?” Đoạn Tam Lang cong môi, nếu không phải toàn thân chật vật, nụ cười này quả thực vô cùng sán lạn.
Chẳng qua toàn thân bị quấn băng vải, nên nhìn thế nào cũng có cảm giác buồn cười.
Đỗ Tam Tư nhịn cười, mặt ửng đỏ, “Đoạn đại nhân nói, nếu ngươi dám động đậy làm rách vết thương thì sẽ mời đám người Hàn Kiếm tới chăm sóc ngươi.”
Đoạn Tam Lang: “……”
Tin tức này khiến hắn nghẹt thở.
Đỗ Tam Tư dương dương tự đắc, vuốt mũi cười trộm, đúng lúc này, cửa mở ra.
Một bóng người mặc áo trắng đang tiêu sái bước vào, khóe môi treo nụ cười ôn nhuận tươi đẹp, thần thái cao sang, vừa tiến vào đã khiến người ta có cảm giác tôn quý, cả căn nhà như bừng sáng hẳn lên.
Đỗ Tam Tư không nhịn được muốn tán thưởng, nhưng điều kiện đầu tiên là người này không phải nam chính đã.
Vừa rồi Đỗ Tam Tư còn nói không tới gần, đột nhiên nàng đứng lên, ba bước thành hai bước, trực tiếp ngồi xuống mép giường, “Ta lại gần đây rồi, ngươi muốn nói gì?”
Đoạn Tam Lang sửng sốt, nghiêng cổ nhìn nàng, ánh mắt lập tức cảm thấy thú vị, lửa giận trong lòng tiêu tán, có cảm giác hết cách với nàng.
Hắn trợn mắt, trực tiếp quay đầu đi, động vào miệng vết thương, khóe miệng nhếch lên, “Ui da…… Bổn thiếu gia muốn ngủ, người không liên quan đừng tới quấy rầy!”
Đổng Thanh ngừng bước chân lại, cười nhạt nhìn hắn.
“Tối hôm qua mới gọi ta là biểu ca, hiện tại đã biến ta thành ‘ người không liên quan ’ rồi à?”
Đoạn Tam Lang vùi đầu vào gối, thực sự không muốn nói chuyện với hắn, nhưng vẫn phun ra hai chữ: “Quên rồi.”
“Ồ? Vậy sao,” Đổng Thanh tiếc nuối lắc đầu, “Ta vốn có tin tức của Trương Đại muốn nói cho ngươi, nếu ngươi không muốn nghe, vậy thì ta……”
“Từ từ!” Đoạn Tam Lang oán hận trừng mắt nhìn tấm màn gạc màu xanh tím trên giường, xoay đầu lại, lạnh mặt nói: “Nói.”
Đỗ Tam Tư tặc lưỡi, tính tình này của Đoạn Tam Lang thực sự là thèm ăn đánh đây mà, đã suýt chết ở từ đường, thế mà còn kiên cường như thế.
Ngộ nhỡ hắn biết thân phận thực sự của Đổng Thanh, không biết có thể duy trì bộ dáng như hiện tại hay không, chắc là… sẽ kiềm chế được phần nào?
Đỗ Tam Tư không dám xác định.
Nhưng Đổng Thanh lại ngồi xuống dựa vào bên cửa sổ, không vội vã nói tin tức, ngược lại nhàn nhã thưởng thức bộ dáng chật vật của thiếu niên, “Cứ như thế có phải ngoan ngoãn hơn không.”
Moẹ kiếp!
Không hổ là đại nam chính của ta, thế mà dám đùa giỡn tiểu phản diện!
Đỗ Tam Tư đưa mắt nhìn về phía Đoạn Tam Lang, quả nhiên tiểu phản diện bị chọc tức đến mức gần như nổ tung tại chỗ, mặt mày đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi kêu ken két, “Tiểu nhân gian trá đê tiện vô sỉ! Ngươi có giỏi thì chờ bổn thiếu gia khỏe lại, chúng ta đánh với nhau một trận như hai người nam nhi, dám không!”
Đổng Thanh bật cười, “Cũng không hẳn, tại hạ chính là nam nhân. Còn ngươi …… chà, xem như là cậu bé mà thôi.”
Đoạn Tam Lang cảm giác nghẹn một hơi trong cổ.
Đỗ Tam Tư cẩn thận xem xét quan hệ giữa hai người bọn họ, giống như chỉ vừa lật một trang sách, thời gian lại quay về ngày hôm qua.
Đỗ Tam Tư do dự, theo lý thuyết hiện tại việc đã thành thì nàng nên rút lui, nhưng bước chân lại không tự chủ được cứ cố định ở Đoạn phủ, cẩn trọng bảo vệ Đoạn Tam Lang như một bóng hình mộng ảo bên cạnh hắn.
Hôm qua, sau khi Đoạn Tam Lang gào lên câu nói kia liền lập tức hôn mê, nguyên nhân là vì bản thân trực tiếp bị vật nặng đè lên - mà vật ấy chính là nàng, cùng với mất máu quá nhiều. Đoạn Cửu hoảng loạn cõng hắn về phòng, gọi đại phu cùng gia đinh tới, mọi người bận rộn đến hơn nửa đêm.
Đỗ Tam Tư chưa từng thấy nhiều máu như vậy, nhìn mỗi hạ nhân đi vào hỗ trợ đều bị máu nhuốm đỏ quần áo, nàng lo lắng cho rằng ngày này sang năm chính là ngày giỗ của Đoạn Tam Lang.
Nhưng thật may mắn, Đoạn Tam Lang vẫn ngoan cường mà sống, tuy rằng bị băng bó thành một cái bánh chưng.
Mà hiện giờ, vẻ mặt Đổng Thanh vẫn bình thường, trên mặt không mang theo chút lạnh lẽo nào, cũng không trách tội Đoạn Tam Lang vô lễ……
Có lẽ đã trừng phạt rồi, cho nên hiện tại không chấp nhặt bỏ qua chăng?
Nam chính hiện đại thường đồng nghĩa với năng lượng tích cực, Đỗ Tam Tư cảm thấy thế giới này hẳn cũng dựa theo mô tip nam chính “tấm lòng vị tha như biển bỏ qua chuyện cũ”.
Vì thế nàng hậm hực đứng lên, thầm nghĩ chính mình cũng nên cáo từ, ở trong phòng nam nhân không thân thích nhà người ta lâu như vậy rất dễ bị người khác bàn tán.
Tuy trải qua chuyện tối qua, trong mắt người ngoài, hai người cơ bản đã có ràng buộc, ngay cả Đỗ Tam Tư cũng thầm suy đoán chính mình xuất hiện ở thế giới này có phải để giải cứu nam phụ hay không.
Nhưng nàng nghĩ nàng không có kỹ năng gì đặc thù, càng không có bàn tay vàng có thể tung hoành cốt truyện, có thể làm một chút chuyện trong khả năng cho phép đã không tồi, bây giờ lại muốn làm nhiều chuyện khó hơn thì quả thực lực bất tòng tâm.
“Nếu ngươi không có việc gì, ta……”
“Tam nương không cần đi, chuyện này cũng có liên quan đến ngươi,” Đổng Thanh lão luyện ngồi đó, chỉ nói một câu đã chấn trụ được mọi người, “Trương Đại không chết.”
Đỗ Tam Tư sửng sốt.
Đoạn Tam Lang gào to, “Không thể nào!” Một cú đá của hắn chắc chắn làm vỡ tim Trương Đại, không thể nào còn sống được!
Nếu thật sự y còn sống thì ngày hôm qua hắn chịu đòn roi chẳng phải vô ích sao?
Đoạn Tam Lang ăn chơi trác táng ít khi chịu thua lỗ, không thể chịu đựng oan ức lớn như thế.
Đổng Thanh tủm tỉm cười nói: “Đoạn Cửu phái người đi nhặt xác, kết quả phát hiện Trương Đại đã biến mất, trên mặt đất còn giữ dấu chân, có thể phỏng đoán là chính hắn chủ động rời đi.”
Lập tức sắc mặt Đoạn Tam Lang trở nên cực kỳ đáng sợ, nhìn về phía Đỗ Tam nương nói “Ngươi ở lại Đoạn phủ trước đã.”
“Không được!” Đỗ Tam Tư hoàn hồn.
“Không được?” Tiểu phản diện nhăn mặt lại.
Ngón tay Đỗ Tam Tư xoắn lại, vội vàng giải thích, “Trong phòng ủ rượu của ta vẫn còn giữ rượu, hơn nữa đám trẻ Kỳ Quan vẫn còn ở tiệm, còn cả Tiểu Bạch hai ngày nay không biết chạy đi đâu……”
Việc ở quán rượu ngổn ngang, nàng lại vừa khai trương, đang muốn nhân dịp này đẩy mạnh tiêu thụ, sao có thể thu tay lại chứ?
Đoạn Tam Lang nhíu mày, “Nhất định phải trở về?” Hắn thấy kỳ quặc, cảm thấy chính mình đã nói rõ như thế, sao đồ nhát gan này lại không giác ngộ ra chứ?
Đỗ Tam Tư gật đầu, “Ta cảm thấy Trương Đại không dám trở lại đâu? Chỉ cần ông ta không ngốc cũng đoán được là chuyện như thế nào? Chẳng dại gì trở về để nếm đòn tiếp?”
Cái lão Trương Đại đầu trộm đuôi cướp này vốn dĩ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.
Đoạn Tam Lang im lặng một chút, thực ra hắn cũng cảm thấy Trương Đại không thể quay về gây chuyện, trừ phi hắn thật sự chán sống.
Cuối cùng Đỗ Tam Tư vẫn trở về quán rượu, Đoạn Phó tự mình hộ tống nàng về.
Đoạn Tam Lang giận dỗi dựa vào giường, sắc mặt thiếu niên trắng thuần, khóe mắt nốt ruồi son chói mắt, trong mắt dường như có một đốm lửa nhỏ cháy rực.
“Không vui à?” Đổng Thanh lắc đầu, nói thành khẩn, “Không chết người cũng là chuyện tốt đối với ngươi, có bài học kinh nghiệm lớn như vậy, sau này ngươi nên thận trọng từ lời nói đến việc làm.”
Đoạn Tam Lang lạnh lùng “A” một tiếng.
Con sói con vẫn cảm thấy mình không sai, trong lòng chỉ sợ đang nghĩ cách làm thế nào tìm Trương Đại để đoạn tuyệt hậu hoạn cũng nên.
Đổng Thanh liếc mắt một cái đã biết dự định của tiểu tử này, thở dài. Hắn đứng lên, vuốt quần áo rồi đi đến trước giường.
Đoạn Tam Lang chỉ cảm thấy một bóng người bao phủ, cảm giác lạnh buốt từ nơi nào truyền tới, hắn vô thức thu ngón tay lại, mở mắt ra, quật cường lườm Đồng Thanh, giọng điệu hung ác, lại có tư thái công kích.
“Đến gần nữa ta khoét mắt ngươi đấy”.
“Vẫn không biết trời cao đất dày,” Đổng Thanh chắp tay sau lưng, cong người lại, ánh sáng bị che khuất, đáy mắt trầm tĩnh ôn hòa lộ ra vài phần tàn nhẫn, “Nếu không ngoan ngoãn nghe lời, Đoạn đại nhân sẽ gặp họa, biết chưa?”
“Ngươi!” Đoạn Tam Lang muốn đứng dậy, khuỷu tay đột nhiên tê cứng, ánh mắt sáng quắc, lửa cháy hừng hực trong mắt, “Ngươi muốn làm gì?”
Đổng Thanh phức tạp liếc hắn một cái, bỗng nhiên duỗi tay, xoa nhẹ đầu hắn, “…… Hàn Kiếm đã nhẹ tay, nếu thật sự hắn muốn giết người thì chỉ cần một roi thôi”.
Đoạn Tam Lang đang uất ức trong lòng, nghe vậy ngược lại càng nổi giận, “Cho nên ta còn phải cảm tạ ngươi phải không?”
Đổng Thanh đi tới bên giường, nghiêm túc nhìn chằm chằm con sói con đôi vai còn chưa nảy nở, “Chết vì sĩ diện chỉ thiệt thân, ta đã thấy không ít kẻ ăn chơi trác táng, nhưng ngươi là đứa cứng đầu cứng cổ nhất.”
Đoạn Tam Lang tức giận, “Ngươi cũng là kẻ xảo quyệt, dối trá nhất mà ta gặp.”
“Ta không cần,” Đoạn Tam Lang sẵng giọng, “Trước khi ngươi tới, cuộc sống của ta vẫn ổn!”
“Thật không?”
Đổng Thanh buồn bã nói: “Mặc dù ngươi bị ám sát hai lần?”
Ánh mắt Đoạn Tam Lang trở nên sắc bén.
“Nếu ta không đoán sai, ngươi tiếp cận Đỗ Tam nương, thậm chí bảo vệ Đỗ Tam nương, kỳ thật chẳng qua ít nhiều gì nàng ấy cũng xuất hiện trong hai lần ám sát. Ngươi hoài nghi nàng ấy, muốn lấy nàng ấy làm mồi nhử, phải không?” Đổng Thanh vẫn thong dong nhàn nhã nói.
Đoạn Tam Lang rùng mình, “Ngươi uy hiếp ta?”
Đổng Thanh cười, nhìn hắn một cách hứng thú nói: “Ngươi không nghĩ là ta cố ý tới giúp ngươi sao?”
“……” Có quỷ mới tin ngươi.
Đổng Thanh không nói chuyện, bàn tay tao nhã đặt lên tấm lưng đầy vết thương của Đoạn Tam Lang rồi đè xuống.
Sắc mặt Đoạn Tam Lang lập tức xanh mét, đau đến mức run rẩy ngón tay, “Đồ mặt người dạ thú!!”
“Quá khen,” Đổng Thanh hạ giọng, “Đệ đệ ngoan, ngươi chưa từng nghĩ tới vì sao chúng ta lớn lên lại giống nhau như thế sao?”
Đoạn Tam Lang suýt nữa không duy trì được cảm xúc.
Qua hồi lâu, hắn cúi đầu rầu rĩ nói: “…… Ta không biết ngươi đang nói cái gì. Hơn nữa, ta giúp nha đầu kia chẳng qua là thấy nàng ta đáng thương. Những chuyện khác ta không muốn biết.”
Đổng Thanh: “……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)