Điên rồi.
Đỗ Tam Tư cảm thấy toàn bộ thế giới đều điên rồi.
Tiểu phản diện lại vì nàng mà giết người! Bây giờ nam chính còn muốn giết tiểu phản diện! Cốt truyện quanh đi quẩn lại không ngờ lại trở về như cũ?!
Con mẹ nó...
Tuy Đỗ Tam Tư có thể nhẫn nại chịu đựng nhưng lúc này cũng không nhịn được muốn chửi bậy một câu.
"Hôm nay khi bị phạt quỳ, lão gia có thuyết phục thiếu gia nhận lỗi, tát thiếu gia mấy cái, nhưng thiếu gia không nói lời nào! Buổi tối Đổng tướng công mang người tới, hỏi thiếu gia có nhận lỗi hay không, nhưng thiếu gia không chịu, Đổng tướng công tức giận, sai Hàn Kiếm đánh roi!
"Lúc ta rời đi lão gia cũng không làm được gì, chỉ sợ Đổng tướng công có lai lịch lớn nên lão gia có cầu xin cũng vô ích, bị Đổng tướng công khiển trách một phen, tiểu nhân cũng không hiểu nhưng lại nghe được mấy câu đại loại như 'không thể dạy con, uổng công thánh ân’ hay gì đó."
"Lưng của thiếu gia toàn là máu, tất cả đều là máu!"
Đỗ Tam Tư chạy đến mệt bở hơi tai, trong lúc vội vàng còn muốn nghe Đoạn Phó thuật lại chuyện, đầu óc như thùng hồ lật úp, vừa mơ hồ, vừa khiếp sợ.
Tiểu phản diện vì nàng mà giết người, chuyện này... quả thực giống như là một trò đùa.
Đỗ Tam Tư không biết suy nghĩ cái gì, đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi: "Vì sao Đoạn Tam Lang lại tốt với ta như vậy?"
Đoạn Phó sửng sốt một chút, liền hét lên: "Tam nương đang nói gì vậy! Thiếu gia vốn là một người thích bao che khuyết điểm! Hơn nữa đây cũng không phải là lần đầu tiên thiếu gia đối xử tốt với ngài, chẳng phải là thiếu gia thích ngài sao?!"
Thích ta?!
Đỗ Tam Tư suýt vấp ngã.
Không thể nào!
Nàng kiên quyết phủ định, căn bản không nghĩ đến khả năng này. Trong lòng nàng nghĩ, có lẽ tiểu tử kia thấy nàng đáng thương, hơn nữa nàng cứu hắn mấy lần, hắn chỉ thích rượu của nàng...
Làm sao hắn có thể thích nàng cơ chứ? Nàng quá bình thường còn hắn thì dễ nhìn như vậy, có gì đáng để hắn thích chứ?
Đoạn Phó còn có chút căm giận bất bình, nhưng thấy tốc độ Đỗ Tam Tư không có chậm lại, trong lòng sốt ruột, cũng không nói gì nữa.
Một lúc sau, hai người đã chạy tới Đoạn phủ.
Cửa Đoạn phủ mở toang, con sư tử đá uy nghiêm uy hiếp người đi đường, bên trong có những tòa nhà góc cạnh, những gian đình rất tinh xảo và đẹp mắt.
Đột nhiên, Đỗ Tam Tư dừng lại.
Nàng có thể làm gì bây giờ? Ngay khi nghe tin Đoạn Tam Lang sắp bị đánh chết liền vội vàng chạy tới, nhưng tới đây làm gì? Nàng chỉ là một người bình thường, sao có thể cứu người?
“Tam nương tử, sao ngài lại dừng lại?” Đoạn Phó lo lắng thúc giục.
Đỗ Tam Tư ngây người nhìn hắn, "Ta... Ta đang nghĩ, làm thế nào để cứu người bây giờ? Cứ xông vào như vậy sao?"
Đoạn Phó nghe xong nghẹn họng lại, sửng sốt một chút, hắn cũng không biết trả lời như thế nào.
Ngay cả lão gia là tri phủ cũng không thể khuyên được Đoạn Tam Lang, đòn roi của Đổng Thanh cũng không khiến tiểu phải diện kia khuất phục, liệu Đỗ Tam Tư có thể chứ?
“Dù sao cũng phải thử xem” Đoạn Phó đỏ mặt, có chút không cam lòng, “Chúng ta đã tới rồi, tam nương tử cũng nên đi khuyên một câu, việc này cũng vì ngài mà ra, ngài cũng nên mở miệng, nhỡ đâu thiếu gia nghe lời ngài thì sao? Lần trước lúc từ hôn, chẳng phải thiếu gia đã nghe theo lời ngài hay sao?”
Đỗ Tam Tư không có tự tin như hắn, ngược lại nàng cảm thấy mình thuyết phục sẽ vô dụng nhất.
Suy cho cùng, tiểu phản diện trút giận thay cho nàng hay là vì bất cứ lý do gì khác, xuất phát điểm vẫn là do nàng. Có lẽ trong mắt hắn, nàng là đồng bọn mà hắn chưa từng hợp tác, nếu mở miệng thuyết phục hắn nhận lỗi lầm, có khác gì phản bội hắn chứ?
Không được, phải nghĩ cách khác để cứu người.
Đỗ Tam Tư cân nhắc một hồi, nhưng Đoạn Phó đã mất kiên nhẫn, trực tiếp kéo nàng đi vào, "Ôi dào ngài đừng lề mề nữa! Vào trước rồi nói!!"
Đỗ Tam Tư bị kéo đến mức xuất thần, tim đập thình thịch, càng đi tiếng tim đập càng dồn dập, như tiếng trống trận dày đặc, tiếng sấm sét liên hồi khiến đầu óc nàng choáng váng.
Nàng xuyên qua chỉ để cứu tiểu phản diện sao?
Nhưng nàng đâu có năng lực lớn như vậy? Người bây giờ muốn giết hắn là thái tử đó.
Đỗ Tam Tư thất tha thất thểu, tất cả người hầu ở Đoàn phủ đều đứng ở hai bên hành lang thăm dò, lúc nhìn thấy nàng thì tất cả đều giật mình, xúm lại xì xào bàn tán, không biết tại sao ánh mắt còn mang theo vài phần khiển trách.
Chết tiệt, sao tự dưng nàng có cảm giác thành hồng nhan họa thủy thế này?
Đỗ Tam Tư rất xấu hổ, ngoài ra còn thất thần.
Cho đến giờ phút này, nàng vẫn chưa hiểu được tại sao tiểu phản diện lại vì nàng mà giết người.
Cho đến khi bước vào sảnh từ đường, Đỗ Tam Tư mới hoàn hồn mà nghĩ đến, từ đường là nơi thờ cúng tổ tiên, người ngoài đi vào không phải sẽ bị quát lớn đuổi ra ngoài sao?.
Sau đó nàng nghe thấy tiếng hét khàn khàn của Đoàn Cửu: "Con trai! Nhận lỗi đi! Cha van con đấy!!"
"Con không sai... Con không nhận ... Cha, con không tin... Hắn... Hắn thực sự dám giết con! "
"Tam Lang!" Đoạn Cửu thống khổ nói: “Con muốn ép cha chết sao!!"
Đỗ Tam Tư bị sốc, đôi mắt hơi mở to, nàng chợt tỉnh ra.
"Con không sai..."
Giọng Đoạn Tam Lang yếu ớt, nghiến răng nghiến lợi phun ra từng chữ, Đỗ Tam Tư dường như nghe thấy tiếng sói tru trong núi sâu, con sói kéo lê thân thể đầy vết thương nhưng vẫn hướng về ánh trăng tru lên.
Chát.
Roi dài xuyên qua không khí, xé rách mạch ở cổ tay hắn.
“Đừng … đừng … đánh nữa!” Đỗ Tam Tư suy nghĩ một lát, đột nhiên xông vào. Đoạn Phó bị kéo theo ngã nhào về phía trước như chó gặm bùn.
Trương Huy định ngăn cản theo phản xạ, nhưng lại bị Trương Khánh duỗi chân ra ngáng lại, hắn trực tiếp ngã nhào xuống đất, mặt mày tối sầm lại.
Trương Khánh: “Ta trượt chân.”
Trương Huy: “...” Ngươi đúng là đồ chó đẻ ăn cây táo rào cây sung.
Một tiếng kẽo kẹt, cửa lớn từ đường mở ra, một luồng gió lạnh xen lẫn mùi máu xộc thẳng vào mũi, Đỗ Tam Tư suýt nữa thì ngã nhào vào trong, nàng cố gắng đứng vững, mắt nhìn thẳng, bị cảnh tượng trước mặt dọa sợ đến gai người.
Giữa sân, thân thể Đoạn Tam Lang cuộn tròn lại, lúc này, thiếu niên ngang ngược và độc đoán giống như đứa bé vừa chui ra khỏi vũng máu, khuôn mặt gục trên nền đất băng giá, đầu tóc rối loạn nhìn như quỷ.
Người thiếu niên đó, một thiếu niên dũng mãnh, ngông cuồng và kiêu ngạo, đang hấp hối.
“Đừng đánh nữa!”
Trước khi kịp suy nghĩ, Đỗ Tam Tư đã cảm thấy cả người run rẩy, lấy hết can đảm lao về phía trước, đẩy Hàn Kiếm đang ngẩn người ra rồi quỳ xuống bên cạnh Đoạn Tam Lang, nhưng nàng không biết nên để tay ở đâu.
“Sao lại có nhiều máu như vậy?” Đỗ Tam Tư nhìn máu chảy trên mặt đất mà sợ run lên, hoảng hốt lúng túng vươn tay chạm vào gò má thiếu niên, lạnh, lạnh đến mức không có hơi ấm nào, "Các ngươi làm gì vậy hả..."
Đỗ Tam Tư đỏ ửng mắt, nước mắt tràn mi, "Hắn là người! Hắn cũng là người mà! Sao có thể làm như thế chứ...”
Hàn Kiến im lặng đứng sang một bên không nói gì.
Đoạn Cửu sửng sốt, lập tức nhân cơ hội này đẩy người hai bên ra, đột nhiên quỳ xuống trước mặt Đổng Thanh, cũng không quan tân đến thể diện cầu xin, "Con trai của ta đã biết lỗi của hắn rồi, ta cầu xin công tử tha cho nó! Từ nay về sau ta sẽ dạy dỗ nó thật tốt! Công tử, xin hãy tha cho nó! Ngài muốn ta không có con nối dõi sao! "
Vẻ mặt Đổng Thanh lạnh lùng, nhếch khóe miệng trào phúng.
“Đừng … cầu xin hắn!”
Đoạn Cửu cứng đờ.
Đoạn Tam Lang vẫn còn tỉnh táo!
Quần áo trên người hắn đã bị đánh nát, sau lưng đầy vết roi, tay Đỗ Tam Tư run lên, thấy hắn muốn khuỵu gối ngồi dậy, nàng nghẹn ngào, thận trọng vươn tay đỡ hắn, "Đừng cử động, đừng cử động ... vết thương ... lại chảy máu rồi."
"Ngươi làm gì ở đây?" trên trán Đoạn Tam Lang nổi gân xanh, thái dương ướt đẫm mồ hôi, thở hổn hển ngẩng đầu, “Đi đi, đừng có ở đây … xấu hổ… mất mặt!”
Đỗ Tam Tư lắc đầu, không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến vậy, mãi đến khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Đoạn Tam Lang nàng mới nhận ra suy nghĩ trước đây mình ngây thơ đến nhường nào.
Nghĩ lại mà sợ, chẳng lẽ không thể tránh được rốt cốt truyện xảy ra ban đầu sao?
Nhưng, nhưng ... nàng không muốn hắn chết.
“Ta không đi, ngươi ngốc quá,” Đỗ Tam Tư nghẹn ngào, “Ngươi nói dối hắn cũng được mà, ngày khác ngươi lại báo thù sau.”
Đó là nam chính, là thái tử Đông Cung, lúc trước nàng bị vẻ bề ngoài tao nhã đánh lừa, hiện tại hắn muốn giết người, còn đứng nhìn thiếu niên mà mấy ngày trước hắn còn khoác vai bị đánh đến mức máu thịt lẫn lộn.
Là nàng quá ngây thơ.
Mọi người bất đắc dĩ lắng nghe, ngay cả Đổng Thanh cũng không nhịn được đỡ trán.
Đoạn Tam Lang lại cười ha hả, hắn thở hổn hển, đột nhiên dựa vào vai Đỗ Tam Tư, "Bổn thiếu gia đã nói ra thì quyết không thu hồi, ui da... Sẽ không nghe theo ý hắn, hừ."
Đỗ Tam Tư… Đỗ Tam Tư cũng muốn đánh hắn.
“Ngươi chịu thua một lần thì có làm sao chứ!” Đỗ Tam Tư tức giận kêu lên.
Đoạn Tam Lang cau mày bất mãn, nhắm mắt lại chế nhạo, “Không, có bản lĩnh ngươi đánh chết ta đi.”
Đổng Thanh không biết mình cười giận bao nhiêu lần, lãng phí cả một ngày cũng không làm tên tiểu tử này nói một câu "Ta sai rồi". Không thể không nói đây là người cứng đầu nhất mà hắn từng gặp kể từ khi được sinh ra.
“Tam Lang,” Đổng Thanh hít sâu một hơi, “Ta sẽ cho ngươi một cơ hội cuối cùng, chỉ cần ngươi gật đầu, ta sẽ coi như ngươi nhận sai.”
Đoạn Tam Lang còn chưa làm bất cứ điều gì, Đỗ Tam Tư đã liên tục ra hiệu, “Đừng cố chấp, nếu ngươi cứ tiếp tục như vậy, sau này, ta sẽ không cho ngươi uống rượu, không cho ngươi ăn thịt nướng… Ngươi cứ gật đầu đi!”
“Con à, chỉ cần gật đầu, gật đầu một cái là xong thôi mà!?" hai mắt Đoạn Cửu đỏ hoe, đập mạnh tay xuống đất," Đừng có cứng đầu nữa được không! "
Đỗ Tam Tư không dám nhúc nhích, sợ di chuyển làm Đoạn Tam Lang đau…
Trời về khuya, gió trở lạnh.
Cánh tay gầy yếu của Đỗ Tam Tư run rẩy đặt nhẹ ở hai bên sườn Đoạn Tam Lang, nhỏ giọng khóc, “Tam Lang, Tam Lang, ta gọi ngươi là Tam Lang, ngươi nhận lỗi có được không?”
Đoạn Tam Lang nhíu mày, nắm đấm hơi siết chặt, một dòng máu chảy xuống cánh tay, nhuộm đỏ mu bàn tay trắng nõn, “… Không.”
“Ngươi…"
“Hồ đồ ngu xuẩn, không có thuốc chữa!”
Đổng Thanh hết sức tức giận, đột nhiên ra lệnh cho Hàn Kiếm, “Tiếp tục!”
Đồng tử của Đỗ Tam Tư co rụt lại, nàng nhìn Đổng Thanh, nhưng lại rợn người khi nhìn thấy sự bình tĩnh và lạnh lùng trong đôi mắt hắn.
Hắn ta ... muốn giết người.
“Điện... Thiếu gia!” Cánh tay của Hàn Kiếm run lên, “Không thể đánh nữa.”
Hiện tại hắn hối hận vô cùng vì nói với Điện hạ những gì đã xảy ra đêm qua, nếu hắn mà đánh chết người thì cái mạng nhỏ của hắn cũng khó mà giữ được.
“Ta nói, tiếp tục!” Khuôn mặt hắn đầy u ám, Đổng Thanh nhắm mắt lại, “Đánh!”
“Không! Không được đánh!!” Đỗ Tam Tư hét lên.
Đổng Thanh đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt vô tình nhìn về phía Đỗ Tam Tư.
Đỗ Tam Tư sợ tới mức mặt trắng như tuyết, giọng nói lập tức dịu đi, nàng run run nói: "Đừng đánh hắn, ngươi đánh tiếp hắn sẽ chết. Việc này, Trương Đại kia vốn là kẻ xấu, ta… Ta là khổ chủ, ta muốn lão ấy chết. Đúng vậy, ta còn giả làm ma để dọa lão ấy, ngài… Ngài không thể đổ hết mọi trách nhiệm lên một mình Tam Lang.”
Đoạn Cửu cố hết sức mở mắt ra, “Là ta không biết cách dạy con, muốn đánh, ta cũng có trách nhiệm!”
Hàn Kiến rất xấu hổ, dường như bọn họ trở thành kẻ ác chuyên ức hiếp người khác vậy?
Đổng Thanh lại cười.
Trong lòng hắn áy náy, nhưng sắc mặt càng ngày càng bình tĩnh. "Thế bá có công với nước, thân mang chiến tích, không cần bị phạt, mong ngài đứng sang một bên. Về phần ngươi......"
Ánh mắt chú sói nhỏ như đao nhìn chằm chằm hắn, "Là ta tự mình làm, không liên quan gì đến nàng ấy."
"..." trong lòng Đổng Thanh xoay chuyển, hắn nheo mắt lại, "Ta nghĩ Tam nương cũng không nói sai, nếu vậy, cùng trừng phạt bọn họ đi.”
“Cái gì?” Đoạn Cửu la thất thanh, “Không thể! ”
Đổng Thanh hậm hực, “Không có gì là không thể, Hàn Kiếm, tiếp tục!”
Hàn Kiến bất đắc dĩ, chỉ có thể chậm rãi nâng roi.
Đoạn Tam Lang lập tức sốt ruột, giơ tay muốn đẩy Đỗ Tam Tư ra. Ai ngờ chú thỏ mảnh mai khiếp đảm kia lại bất ngờ đè hắn xuống đất, dùng cả thân mình che chắn phía sau cho hắn.
Hai mắt Hàn Kiến híp lại, hắn chợt hiểu ra điều gì đó, roi dài như điện xẹt qua như đuôi một con mãng xà!
“A… khụ?”
Đỗ Tam Tư hét lên, sau đó tiếng hét ngưng bặt, như thể ngất đi vì đau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
