Thời gian chậm rãi trôi qua.
Khi Đoạn Tam Lang ngẩng lên khỏi gối thì Đổng Thanh đã rời đi.
Chu Khánh và Chu Huy canh giữ ngoài cửa phòng, người hầu Đoạn gia đều nhìn sắc mặt họ mà làm việc. Nơi này giống như là Đổng gia chứ không phải Đoạn gia
Đoạn Tam Lang giống như bị Đổng Thanh cấm túc.
Hình ảnh Đoạn Cửu quỳ gối không ngừng hiện lên trong đầu hắn. Đoạn Tam Lang lấy một viên trân châu sáng ngời lóa mắt từ gối đầu ra.
Là đồ vật duy nhất mẹ hắn để lại sau khi khó sinh mà chết. Mặc dù hắn chưa từng được gặp mẹ ruột nhưng hắn lại bảo quản dạ minh châu rất cẩn thận.
"Nam Hải dạ minh châu" giọng nói Hàn Kiếm vang lên.
Hắn mang thuốc trị thương vào phòng, ánh mắt nhìn vào dạ minh châu hỏi:" Công tử cho ngươi chơi sao?"
Đoạn Tam Lang nắm chặt dạ minh châu, hung hăng trừng mắt "Đây là di vật của mẹ ta, không liên quan gì đến Công tử của ngươi."
Còn nói là đưa cho hắn chơi, hắn là trẻ con sao?
Động tác Hàn Kiếm hơi dừng lại, sau đó bình tĩnh cầm lấy thuốc trị thương tiến lên nói:" Dạ minh châu rất quý giá, nhưng trong mắt ta cũng chỉ là một viên đá phát sáng thôi, không ngờ ngươi lại thích thứ này. Không biết lệnh đường có được nó bằng cách nào?"
Đoạn Tam Lang cau mày, nhìn hắn với ánh mắt đề phòng, dường như coi hắn như kẻ trộm mơ ước bảo vật.
Hàn Kiếm cười "Ngươi sợ cái gì? Ta chỉ tò mò, không phải muốn lấy đồ của ngươi".
Đoạn Tam Lang lạnh lùng đáp lại:" Ngươi muốn cũng không lấy được."
Sao hôm nay thằng nhóc này lại tức giận như vậy? Chẳng lẽ còn đang trách hắn sao?
Hôm qua hắn đã cố tình tránh những bộ phận quan trọng, tuy rằng vết thương nhìn có vẻ nghiêm trọng, nhưng phần lớn đều là ngoài da.
"Được rồi, ngươi không muốn nói thì thôi" Hàn Kiếm đành nhượng bộ, tay cầm bình sứ tiến lại gần" Ta thay thuốc cho ngươi, nghe lời một chút, đừng để ta khó xử”.
Đoạn Tam Lang hừ lạnh:" Ai cần ngươi giúp?"
Hàn Kiếm muốn đánh hắn "Đúng là không biết tốt xấu, đây là thuốc tốt được ngự y điều chế. Công tử nhà ta chỉ mang theo hai bình, bình này hiệu quả còn tốt hơn bình kia, công tử còn không nỡ dùng, thế mà cho ngươi."
"Hôm qua còn muốn đánh muốn giết, bây giờ lại mang thuốc tới giả vờ tử tế" hắn cắn răng "mèo khóc chuột giả vẻ từ bi, làm bộ đạo đức giả, á, Hàn Kiếm" Hắn hét lên vì đau đớn.
Huynh đệ Chu gia nhìn nhau, yên lặng nhìn Đoạn công tử đau đến toát mồ hôi hột.
Hàn Kiếm cười hả hê “Đã bị đánh đến mức không thể xuống giường mà còn miệng vẫn chanh chua như vậy, đáng ra phải đánh ngươi thêm vài cái nữa".
Đoạn Tam Lang tức giận thở hổn hển:" Ngươi nhớ mặt ta đấy".
Thấy hắn không để tâm, Đoạn Tam Lang cau mày lên tiếng "Công tử nhà ngươi có lai lịch gì?"
Hàn Kiếm nháy mắt" Ngươi đoán thử xem".
Người mà đến Tri phủ đại nhân cũng phải quỳ xuống hành lễ thì sẽ có địa vị gì? Nếu bây giờ nói ra mà con sói nhỏ này vẫn không thay đổi thái độ thì có thể trực tiếp định tội hắn xúc phạm bề trên, chống đối hoàng thất.
Nhưng mà cũng có thể coi là huynh đệ không hợp nhau, sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Đoạn Tam Lang không tiếp tục hỏi nữa. Sau khi thay thuốc xong Hàn Kiếm liền rời khỏi phòng, quay lại đình viện, nhìn Đổng Thanh muốn hỏi lại thôi.
Đổng Thanh liếc hắn rồi lên tiếng: "Ngươi muốn hỏi chuyện gì?"
Hàn Kiếm xấu hổ biết mình không qua được ánh mắt Đổng Thanh, ấp úng nói: "Đoạn nha nội bị thương không nặng, công tử... công tử lại mang Thanh ngọc tủy ra cho hắn dùng có phải hơi lãng phí rồi không?".
"Cứu một mạng người bằng xây bảy chùa tháp " Đổng Thanh lật sách, nhàn nhạt đáp:" Huống chi thuốc làm ra chính là để dùng. Thời tiết ngày càng lạnh, nếu không dùng Thanh ngọc tủy trị thương, có thể hắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng."
Hàn Kiếm không còn gì để nói.
Lát sau, Đổng Thanh buông quyển sách xuống, nhìn thấy Hàn Kiếm vẫn còn đứng tại chỗ với bộ dáng như có ngàn vạn lời nói không cất lên được, hắn nheo mắt "Còn muốn hỏi cái gì?"
Đầu Hàn Kiếm đổ đầy mồ hôi, cố chống lại áp lực nhưng làm sao cũng không thể mở miệng được. Câu hỏi kia giống như mắc kẹt ở cổ họng khiến hắn nghẹn đến mức đỏ bừng mặt.
Đổng Thanh cảm thấy khó chịu thay hắn.
"Ngươi không cần suy nghĩ quá nhiều" Đổng Thanh lắc đầu, tư thái lạnh lùng nói "Ngươi chỉ cần biết mình phải vâng lệnh ai, làm việc cho ai là được rồi."
.....
Trở lại với quán rượu Tam nương, lúc này đã là xế chiều.
Đỗ Tam Tư thừa dịp có Đoạn Phó đi cùng mà đến cửa hàng tạp hóa mua thêm lúa mì, ngũ cốc và ngô. Nàng còn mua rất nhiều dược liệu từ y quán Trịnh gia để ủ rượu.
Hôm qua đi quá vội vàng, Đỗ Tam Tư chỉ kịp dặn bọn Kỳ Quan tự mình ăn cơm rồi đi ngủ. Chiều nay lúc trở về nàng thấy ba cậu bé không có việc gì làm đang ôm Tiểu Bạch chơi đùa trong tiệm.
"Tỷ tỷ" Chu Đán Đán thấy nàng trước tiền, ôm Tiểu Bạch chạy tới "Tỷ về rồi, Đoạn công tử không sao chứ?”
Đoạn nha nội chính là chỗ dựa lớn nhất của quán rượu bọn họ, không thể để hắn xảy ra chuyện được.
"Đứa nhỏ không có lương tâm, không quan tâm ta trước sao".
Đỗ Tam Tư đặt đồ đạc xuống nhận tách trà Chu Đán Đán đưa tới:" Ngài ấy không nguy hiểm tính mạng, cũng không có chuyện gì lớn. Có ai tới mua rượu không?"
“Gâu gâu”
Tiểu Bạch sủa hai tiếng, chạy lại xoay quanh bên chân chủ nhân. Cơ thể nó được tắm rửa sạch sẽ, cặp mắt sắp bị lông dài che khuất.
Đỗ Tam Tư nhìn nó thấy vui vẻ, ôm con thú nhỏ lên, thấy Vương Câu giơ sổ ghi chép lên nói:" Sáng nay Lạc gia phái người tới mua rượu, bọn đệ đã ghi lại rõ ràng, tỷ xem đi."
Nàng đã dạy ba cậu bé cách ghi chép sổ sách, dạy cả chữ số Ả Rập và các phép toán nhân chia cộng trừ. Đỗ Tam Tư còn mời thợ thủ công khắc bảng cửu chương lên vách tường trong căn phòng bọn chúng đang ở.
Trí nhớ của ba đứa rất tốt. Dù không thể vừa nhìn đã nhớ mãi không quên, nhưng những thứ đọc thuộc lòng thì để lại ấn tượng rất sâu trong lòng.
Đỗ Tam Tư vừa xem sổ ghi chép đã kinh ngạc hỏi "Lạc gia đưa nhiều tiền như vậy à?”
"Vâng" Vương Câu hưng phấn kể "Hồng Tụ cô nương nghe nói chúng ta sắp bán thêm món nướng đã hứa vài ngày nữa sẽ cùng Lạc tiểu thư đến nếm thử."
Trời ơi!
Nữ chính trong nguyên tác sẽ tới quán rượu của nàng. Nàng phải nhanh dọn dẹp cửa hàng sạch sẽ, tranh thủ cơ hội tạo dựng quan hệ.
Tâm trạng của Đỗ Tam Tư rất tốt, nhìn số tiền Lạc gia đem tới, trong lòng vui như hoa nở. Nàng lập tức vỗ án viết một danh sách các món nướng BBQ.
"Giá nướng thịt ta đặt làm đã giao đến rồi, các loại thịt có thể nướng cũng nhiều. Các loại gà, vịt, cá, ngỗng, dê, bò, thỏ... sao đủ được, chúng ta còn phải chuẩn bị thêm các loại hải sản như nghêu, sò, cua... ngoài ra, rau củ cũng có thể nướng được."
Từ triều Tống đã có người ăn chay để có được sức khỏe tốt. Trần Đạt Tẩu đã viết quyển sách ‘Thực đón món ăn chay’. Tại triều Tây Tấn cũng giống như vậy, nhưng hiện tại các món ăn chay không được phong phú. Đỗ Tam Tư đã từng đến "chợ rau" nhưng cũng không thấy nhiều. Tuy ở hiện đại không có nhiều thức ăn chay nhưng ở thời đại này lại càng ít đến thảm thương.
Không có khoai tây, bắp ngô non và bông cải xanh, cũng may vẫn còn có măng tây, khoai sọ và rau hẹ.
Món nướng cùng với bia chính là sự phối hợp hoàn hảo ở chợ đêm.
Chỉ tiếc diện tích quán rượu không lớn, nếu không có thể làm thêm món lẩu.
Tuy thời đại này mọi người đều nói quân tử tránh xa nhà bếp, nhưng đã yêu thích món nướng thì đều muốn tự mình làm, lại kết hợp với bia nàng tự ủ thì thật tuyệt. Nàng không tin bản thân không thể đi đầu phong trào ẩm thực mới ở Lâm An này.
Nàng tự nhủ phải bình tĩnh, trước mở được gian hàng bán món nướng đã.
Đỗ Tam Tư cười híp mắt, vỗ ngực hăng hái nói: "Đi, đi xem hạt lương thực ta ủ mấy ngày trước đã nảy mầm chưa? Men rượu ngọt Tô Châu đã mua phải lấy ra cho lên men, …à, cả hoa bia nữa. Xong xuôi thì chỉ cần chờ thêm nửa tháng chúng ta sẽ có rượu mới".
"Tốt quá!"
....
Thời gian nửa tháng không dài cũng không ngắn, chuyện của Trương Đại đã bị Đỗ Tam Tư quên lãng.
Quán rượu Tam Nương đi vào nền nếp, rượu hổ phách của nàng đã nổi danh khắp nơi. Một số quán rượu lớn còn muốn hợp tác với nàng.
Đỗ Tam Tư không từ chối mà bán rượu cho họ nhưng không ngờ có vài tửu lâu còn giả mạo rượu của nàng. Đỗ Tam Tư cũng không quá quan tâm, nàng chưa từng viết phương pháp ủ rượu cho bọn họ. Chẳng qua nàng lặng lẽ mua thêm lúa mì, ngô và dược liệu. Những nguyên liệu này cho dù bị bọn họ biết được cũng không sao, phương pháp chưng cất quan trọng nhất nàng đều giấu kỹ nên mùi vị rượu trong tiệm của nàng mới là chính cống.
Huống chi Đỗ Tam Tư cũng không phải chuyên gia trong lĩnh vực ủ rượu. Ngoại trừ có được ký ức của nguyên chủ thì kỳ thực nàng cũng chỉ là người ‘sao chép’ lại thành phẩm của người trăm ngàn năm sau.
Cũng may thời không này là tưởng tượng ra, nếu không nàng chơi chột dạ.
Nàng bán ngày càng nhiều rượu, việc làm ăn cũng suôn sẻ, chỉ có lần sản xuất bia đầu tiên không được thuận lợi.
Thời đại này không có nhiệt kế, chỉ dùng tay để cảm nhận mọi thứ. Bia cần được lên men hai lần. Để có thể nhanh chóng tạo ra bia, Đỗ Tam Tư đành giảm bớt thời gian buôn bán của quán rượu từ chín giờ xuống năm giờ.
Phạm đại thúc cảm thấy không hiểu, nếu việc buôn bán của ông tốt như vậy thì ông chắc chắn sẽ mở cửa suốt ngày.
Đỗ Tam Tư lại suy nghĩ khác, nàng chỉ có một mình, cuộc sống như vậy là tốt rồi. Quan trọng là nàng muốn dành thời gian dạy học cho ba đứa trẻ.
Không sai, viết chữ, đọc sách.
Nàng đã mua cho ba cậu bé bảng chữ mẫu. Không thể cho bọn chúng đến trường được nên chỉ có thể dựa vào tri thức vốn có của nàng để “xóa nạn mù chữ” cho chúng.
Ba cậu bé đều trân trọng cơ hội này mà nỗ lực học tập, khiến Đỗ Tam Tư rất hài lòng.
Ban đêm bọn nhỏ tập viết, còn nàng điều chế rượu. Đến cuối tháng rốt cuộc cũng thành công tạo ra bia.
"Uống ngon quá!" Kỳ Quan nói:" Còn mát lạnh nữa, tỷ thêm băng vào sao?"
Chu Đán Đán biết phẩm rượu nên nhận xét "Hương vị tuy nhẹ nhưng không tẻ nhạt, không làm người ta say, hơi có vị ngọt giống như.... giống như…
"Nước ô mai' Vương Câu reo lên" Nhưng thứ này ngon hơn".
Đỗ Tam Tư gật đầu "Đúng rồi, bia này không làm người ta say, uống cùng đồ nướng còn giúp giảm vị cay".
Có lẽ trong tiệm nên chuẩn bị thêm vài loại nước trái cây.
Ánh mắt ba cậu bé sáng lên "Vậy ngày mai chúng ta bắt đầu bán đồ nướng BBQ sao? Giá như thế nào? Thịt sáu đồng rau củ ba đồng được không?"
Đỗ Tam Tư cân nhắc rồi gật đầu "Trước cứ tính như vậy, chúng ta sẽ bán đồ nướng theo từng xiên. Nhưng mà các đệ phải nhớ rõ chúng ta chủ yếu là bán rượu".
Đồ xiên nướng rất dễ bị bắt chước, bây giờ món ăn phổ biến nhất là thịt nướng. Có điều bọn họ không biết phối trộn gia vị như nàng, chỉ dùng thì là và ớt bột rắc lên thịt nướng.
Đỗ Tam Tư có thể đoán được, món nướng của tiệm nàng xuất hiện không quá một tháng sẽ có người làm theo. Đầu bếp của tửu lầu chắc chắn có thể làm được ngon hơn, đẹp mắt hơn so với nàng.
Nhưng mục tiêu của nàng không phải là món nướng mà là rượu. Nàng muốn rượu của quán rượu Tam Nương được nhiều người biết đến, có được lượng khách hàng ổn định.
Đỗ Tam Tư cùng bọn nhỏ thực hiện kế hoạch. Những thứ như xiên tre, bếp lò hay than đá đều có sẵn, nhưng xiên thịt và rau củ mất rất nhiều thời gian.
Chuẩn bị xong, nàng giao thiếp mời cho ba cậu bé mang đến Lạc gia.
Lạc Thanh Mai quy củ đáp lời:" Thật hân hạnh, ta sẽ tới".
Đoạn Tam Lang thô bạo hơn "Bổn thiếu gia thương thế hồi phục rồi ngươi mới mời, thật vô dụng."
Đỗ Tam Tư không biết nói gì.
Vết thương chưa khỏi thái tử điện hạ sẽ cho phép ngươi uống rượu, ăn thịt sao? Ngươi là kẻ ngốc sao?
Đỗ Tam Tư nhe răng rồi đến phòng dặn ba đứa nhỏ "Hôm nay không cần tập viết, đi ngủ để sáng mai còn phải dậy sớm".
"Vâng".
"Dạ, tỷ tỷ".
"Chúc tỷ tỷ ngủ ngon!".
“Gâu”
Đỗ Tam Tư nghe được trong lòng dao động, xoa đầu từng đứa trẻ rồi mới lên lầu.
Gác mái rộng rãi sáng sủa, có thêm ngói lưu ly nên không cần thắp nến. Lá cờ ngoài quán rượu bay phấp phới thật xinh đẹp.
Đỗ Tam Tư thỏa mãn cười, vừa đẩy cửa vào phòng bỗng dẫm phải cái gì đó.
Một con cá.
Một con cá bị mổ bụng mà chết.
Đỗ Tam Tư hoảng sợ cúi đầu, bỗng nhiên một bàn tay vươn ra từ trong bóng tối bịt miệng nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



