Đoạn Tam Lang vẫn còn quá trẻ.
Trẻ quá nên không che giấu được cảm xúc của mình.
Từ khi nghe thấy Đỗ Tam Tư bị một người cữu cữu làm phiền thì cả ngày hắn thấp thỏm không yên, Đoạn Phó chạy qua chạy lai mười mấy lần cũng không mang nổi một tin tức gì khiến hắn có thể bình tâm lại.
“Tên Trương Đại kia ở quán rượu ăn uống tùy tiện, dọa mấy người khách đi mất! Nghe nói ngày hôm qua vừa tới cửa đã suýt đánh Tam nương tử, may có hàng xóm bảo vệ!”
“Thiếu gia thiếu gia, Trương Đại cướp hai mươi mấy lượng bạc từ chỗ Tam nương tử để đi đánh bạc! Hiện tại vẫn chây ì ở sòng bạc!”
“Không ổn thiếu gia, Trương Đại thua bạc rồi, trở về gây chuyện với Tam nương tử, còn đòi phương pháp ủ rượu gì đó, Tam nương tử không cho, hắn còn mắng ngài ấy…… Lời mắng… tóm lại không dễ nghe!”
Trương Khánh cảm nhận rõ được Đoạn Tam Lang xuống tay càng hung ác hơn, từng chiêu thức đều mang theo sát khí, trường kiếm trong tay múa lung tung, vài lần suýt nữa làm ngộ thương hắn.
Trương Khánh bất đắc dĩ nhìn về phía Hàn Kiếm, Hàn Kiếm cười trên nỗi đau của người khác, sau đó dùng ánh mắt dò hỏi Đổng Thanh.
Đổng Thanh sinh ra ở hoàng cung, lớn lên ở hoàng cung, những đệ đệ muội muội từ lúc sinh ra đã được cung nữ ở bên cạnh dạy phép tắc, không ai dám nhăn mặt với hắn giống Đoạn Tam Lang.
Hắn cảm thấy rất thú vị.
Bởi vì khi tiểu tử này nhe răng trợn mắt dọa người, nâng móng vuốt bén nhọn lên nhưng vĩnh viễn không bao giờ đả thương người khác.
Nhưng Đổng Thanh biết, công tử ăn chơi trác táng này không có tính khí như vậy, ở thành Lâm An có không ít nhà phú hộ và lưu manh bị hắn giết. Hắn duy trì khoảng cách cơ bản với chính mình, phần lớn là hoài nghi thân phận quý trọng của mình và cao thủ bảo hộ bên người mình.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy rất thú vị, bởi vì hắn không thấy sát ý trong mắt thằng nhóc này.
Thiếu niên nhìn không giận không vui, nóng nảy điên cuồng làm bậy, nhưng khi an tĩnh lại không nói lời nào lại khiến hắn ngược lại có cảm giác bình tĩnh.
Nếu từ nhỏ được nuôi dưỡng ở kinh sư, cũng có thể coi là người xuất sắc trong đông đảo đám hoàng tử.
Đáng tiếc.
Đổng Thanh thở dài, “Dừng lại đi.”
Kiếm lóe phản quang, tiếng kiếm vang chói tai.
Đổng Thanh vừa dứt lời, Đoạn Tam Lang đã vọt đến cửa, chỉ để lại một mảnh góc áo, sau đó hoàn toàn biến mất.
“Hàn Kiếm, đi theo sau,” Đổng Thanh chậm rãi nói, “Không đến mức cần thiết thì không cho hắn ra tay.”
Luyện kiếm lâu như vậy, tích tụ sát ý nặng nề như vậy, nếu ra tay, không giết chết người thì cũng khiến người ta thành tàn tật.
Hàn Kiếm từng gặp ở trong quân rất nhiều người như vậy, trong lòng biết rõ, không do dự liền đi theo, phía xa truyền đến một câu phủ định của Đoạn Nha nội tràn đầy bạo lực.
“Bổn thiếu gia ra ngoài đi dạo một chút, ai cho ngươi đi cùng? Trở về đi!”
Hàn Kiếm cười nhạt, “Thật trùng hợp, công tử cho ta nghỉ, ta cũng muốn ra ngoài đi dạo, sao? Đường này ngươi đi được, ta lại không đi được à?”
Đoạn Tam Lang tức giận đến mức không muốn nói chuyện, bởi vì hắn phát hiện Đổng Thanh coi hắn như con nít không hiểu chuyện, tám chín phần mười là do tai tiếng mà mình rước lấy gây ra.
Hắn cười nhạo, không nói hai lời, gọi đám người Đoạn Phó nghênh ngang đi về phía đường dài.
Ít lâu sau đã tới Quán rượu Tam nương.
Đỗ Tam Tư giật mình muốn đóng cửa, trong tiệm có vị khách say khướt tự nâng đỡ lẫn nhau đi ra, dưới cờ rượu phấp phới đón gió, Kỳ Quan ngoan ngoãn tiễn người đi, “Khách quan đi thong thả, mong lần sau lại đến!”
Sau đó Kỳ Quan thấy Đoạn Tam Lang, “Nha nội! Là Đoạn nha nội kìa!”
Đôi mắt Kỳ Quan sáng rực lên, rất giống nhìn thấy cứu tinh, khiến Đoạn Tam Lang suýt nữa cho rằng chính mình không phải vua ác bá ăn chơi trác táng ở Lâm An.
Đoạn Tam Lang nhíu mày, khóe miệng chậm rãi cười khẩy, kinh diễm không vướng trần tục, khiến Kỳ Quan ngây người một chút.
Tuy tính cách Đoạn nha nội không tốt, nhưng dung mạo thật đẹp.
“Cho ta hai vò rượu!” Đoạn Tam Lang bước tới, Đoạn Phó vốn là gia đinh nên ngầm hiểu canh giữ ở cửa, không đi vào bên trong.
Hàn Kiếm âm thầm gật đầu, không đi vào bắt người đánh, cũng coi như bình tĩnh.
Đỗ Tam Tư còn đang giận dỗi ở trong phòng.
Trương Đại lại trộm tiền của nàng đi đánh bạc, mới tới đây hai ngày mà đã xem nơi này trở thành nhà hắn, trộm tiền của cháu gái đi đánh bạc! Thua cuộc còn dám giơ tay ra đòi nàng?!
Phiên bản phim truyền hình của Khổng Minh nói: Chưa bao giờ gặp người mặt dày vô sỉ như thế!
Thôi được, nàng cho tiền, tạm thời nhịn cục tức này, thế mà Trương Đại còn muốn lấy phương thuốc ủ rượu của nàng ra để “Nhìn một cái”.
Buồn cười, coi nàng thành đứa ngốc sao?
Nàng chỉ ngóng trông nhanh đóng cửa, đêm nay không nhẹ nhàng như đêm qua nữa, không hù chết hắn, nàng sẽ đảo lại ba chữ Đỗ Tam Tư!
“Cô chủ, khách đến!” Chu Đán Đán hưng phấn chạy tới, “Khách đến là Đoạn nha nội!”
Đỗ Tam Tư ngẩn người, khi ngẩng đầu liền thấy tiểu phản diện mang theo Hàn Kiếm đến, chọn một chỗ ở cửa ngồi xuống.
“Hỏa Thiêu,” Đoạn Tam Lang nhếch môi, ngồi ở ghế dựa, chống đầu, giữa đôi mày ngả ngớn u ám, nhưng lại giống như thở phào nhẹ nhõm nói tiếp, “Hai bình, thêm bất cứ món ăn nào cũng được.”
Đỗ Tam Tư ngẩn ra một lát, những khó chịu trong lòng đột nhiên chìm xuống, nàng cầm hai bình Hỏa Thiêu đi ra ngoài, “Đồ ăn không còn nhiều, có dạ dày dê mới làm có ăn không?”
“Tùy ngươi.” Dù sao hắn tới nơi này không phải để ăn.
Đoạn Tam Lang đánh giá Đỗ Tam Tư, nghe nói Trương Đại muốn đánh người, hiện tại liếc một cái, hình như không bị thương chỗ nào.
Đỗ Tam Tư chạm phải ánh mắt của hắn, dường như hiểu ra cái gì đó, đổi đề tài sang một bên, “Mấy ngày nữa ta chuẩn bị làm chút đồ nướng BBQ, nếu nha nội rảnh thì tới nếm thử nhé.”
“Nướng BBQ, là thịt nướng?” Đỗ Tam Lang nhướng mày.
“Còn hơn thế nữa.”
Đó là bữa tiệc mà những tín đồ ẩm thực ham ăn ở thế kỷ 21 tuyệt đối không muốn bỏ lỡ.
Đỗ Tam Tư nửa úp nửa mở nói, “Ta mới đặt thợ rèn làm cái bàn, e là nhất thời không làm ra được ngay, nha nội đừng vội, đến lúc đó tự nhiên sẽ thấy.”
Lúc này, Hàn Kiếm đột nhiên nói: “Tam nương tử làm chưởng quầy quả nhiên khác biệt, hôm nay thật sự thay đổi, bình tĩnh hơn rất nhiều.”
Đỗ Tam Tư giật mình, sau đó cười khổ.
Đã nhìn thấy một tên lưu manh vô lại rồi, hiện tại ở trong mắt nàng tiểu phản diện quả thực vẫn được coi là quý công tử ưu nhã.
Nhìn nụ cười trên mặt nàng liền biết hôm nay không suôn sẻ, Đoạn Tam Lang buồn bã hỏi: “Hôm nay không kiếm được tiền à?”
Đỗ Tam Tư nheo mắt lại, lắc đầu không nói lời nào, xoay người vào phòng bếp.
Nhưng lúc mang đồ ăn ra, Trương Đại đang say khướt cũng từ trong phòng tiểu nhị đi ra.
Đỗ Tam Tư cau mày lại, đi vòng qua hắn mà bưng đồ ăn cho Đoạn Tam Lang. Còn chưa kịp đặt xuống đã nghe tiếng mắng, “Nha đầu chết tiệt kia! Không nhìn thấy trưởng bối à?”
Ánh mắt Đoạn Tam Lang lạnh lùng.
Y chỉ là một tên cặn bã, không có việc gì lấy cớ mà mắng xong, hắn quay ra chỗ quầy rượu, cầm một lọ rượu, rồi đi lục soát tiền, lục mãi không thấy đồng nào, sắc mặt hắn chợt tối sầm lại.
“Tiền đâu! Chết tiệt, mày vẫn tư tàng đúng không? Lấy tiền ra đây!” Trương Đại giương nanh múa vuốt, giống hệt chó hoang sủa loạn ven đường mà Đỗ Tam Tư từng gặp, “Mẹ nó chứ, muội muội tao nuôi mày lớn như vậy, lão tử tiêu chút tiền thì sao? Lão tử là trưởng bối của mày! Mang tiền ra đây cho lão tử!”
Hắn chặn đường, ba đứa bé sợ tới mức mặt cắt không còn chút máu, căn bản không dám đi qua.
Đỗ Tam Tư lạnh mặt, tuy hàm răng cũng đang run rẩy, nhưng không biết vì sao lại không trực tiếp chi tiền hóa giải tai họa giống lúc trưa, nàng bình tĩnh hỏi: “Một ngày ta kiếm được 42 lượng, trừ phí tổn mua thịt và đồ ăn, chỉ lãi có hai mươi lượng, hôm nay ngươi lấy 53 lượng rồi, còn đòi tiền gì nữa?”
Trương Đại trừng mắt, cũng không cảm thấy hổ thẹn khi dùng bao nhiêu tiền của cháu gái, ngược lại hùng hồn chỉ vào mặt nàng chửi ầm lên.
“Lão tử là trưởng bối của mày! Mày cho tao tiêu tiền thì có làm sao? Đồ gian trá! Ai chẳng biết mày dựa vào nha môn tri phủ, ngủ một đêm là có thể lấy được tiền, giả vờ giả vịt với lão tử làm gì!”
Hắn nắm tay lại, “Cứ nói con moẹ nó vô nghĩa nữa thì có tin lão tử đánh chết mày hay không?!”
Đỗ Tam Tư cười giận, ngón tay bưng khay đồ ăn trở nên trắng bệch. Đột nhiên nghe thấy một tiếng “Loảng xoảng” ở phía sau, sắc mặt nàng khẽ biến, theo bản năng duỗi tay ra sau, đè lại Đoạn Tam Lang.
Hàn kiếm cũng có động tác đồng dạng với nàng.
Trương Đại sửng sốt một chút, đầu đang mơ hồ lập tức tỉnh táo trở lại, lúc này mới thấy vị khách ngồi bên cạnh bàn sau lưng Đỗ Tam Tư.
Vị Khách kia có một khuôn mặt rất đẹp, còn đẹp hơn cả nữ nhân hắn từng gặp, nhưng cặp mắt mang theo nốt ruồi son lại giống như thanh kiếm tẩm độc, u ám lạnh lẽo, mang theo cảm giác áp lực, coi khinh hết thảy sinh linh hữu hình và vô hình.
Chỉ liếc mắt một cái đã khiến người khác như bị đặt trước mũi đao, bỗng nhiên khiến hắn nhớ tới tình cảnh đêm qua.
Hắn mở to hai mắt, yết hầu trượt lên trượt xuống, khí thế kiêu ngạo như là bị băng giá làm đông lạnh, vô ý thức lui một bước về phía sau.
Đó là… ánh mắt chỉ có ở những kẻ đã từng giết người.
Tay Trương Đại run lên, bình rượu rời tay rơi xuống kêu leng keng, vỡ vụn thành từng mảnh.
Sắc mặt y trắng bệch, không dám la hét nữa, gò má giật giật, như chuột gặp mèo mà sợ hãi lui về phòng của tiểu nhị.
Bên ngoài quán rượu đầy tiếng vui cười, bên trong lại lặng ngắt như tờ.
Hàn Kiếm ngạc nhiên nhìn thiếu niên kia, sợ hãi phát giác, giờ khắc này Đoạn Tam Lang không khác gì… người ngồi trên long ỷ ở kinh sư.
Hắn giật mình thu hồi tay lại, một ý niệm điên cuồng và khó tin bắt đầu chiếm cứ toàn bộ thể xác và tinh thần hắn.
“Đừng nóng giận.”
Hàn Kiếm ngẩn ra, nhìn về phía Đỗ Tam Tư.
Cô nương nhát gan sợ phiền phức đang ngồi xổm dưới đất, trên mặt lại không hề có chút khủng hoảng nào, ngược lại nở nụ cười nhẹ.
“Suỵt,” nàng dựng một ngón tay lên, chớp chớp mắt đối với thiếu niên, giống con thỏ ngoan ngoãn ngồi xổm trên mặt đất làm nũng, “Chờ hai ngày nữa, hắn ta sẽ đi.”
Đoạn Tam Lang nhìn nàng, vẻ tàn ác trên mặt chậm rãi biến mất, hắn khinh thường hừ một tiếng nói: “Đồ vô dụng, loại người này bổn thiếu gia không cần đến một canh giờ cũng có thể đánh hắn đến mức tè ra quần.”
Sắc mặt Đỗ Tam Tư ửng đỏ, rũ mắt nhìn đôi tay trắng nõn xinh đẹp của hắn nói, “…… Không cần.”
“Ngươi không muốn ta động thủ?” Đoạn Tam Lang lộ rõ vẻ mặt không vui.
Đỗ Tam Tư thở dài, “Ta sợ hắn làm bẩn tay ngươi.”
Đoạn Tam Lang sửng sốt, lập tức cất cao giọng, cười khẩy một cách nguy hiểm, “Ngươi không sợ?”
“Ta sợ chứ,” vừa rồi lúc nàng nói chuyện nhìn bề ngoài có vẻ bình tĩnh, thực tế chân mềm nhũn hết cả, bằng không nàng ngồi xổm xuống làm gì? Đỗ Tam Tư sờ sờ cái mũi, “Chẳng phải ngươi chê ta không có tiền đồ sao, dù sao ta cũng phải tiến bộ chút chứ?”
Đoạn Tam Lang nghẹn một hơi ở cổ họng.
“… Tùy ngươi!”
Nói xong hắn trực tiếp ném một thỏi bạc xuống, cầm lấy rượu đi ra ngoài.
Hàn Kiếm yên lặng đứng lên, cảm xúc phức tạp đi theo hắn.
Đỗ Tam Tư oan ức quá, nàng chưa nói gì sai mà, Đoạn Tam Lang đã từng nói nàng “Không tiền đồ” còn gì.
“Thôi kệ,” Đỗ Tam Tư quay đầu lại, chớp chớp mắt với mấy đứa bé, cười tinh quái nói, “Hiện tại, đến lượt chúng ta rồi.”
……
Đoạn Tam Lang không đi xa, hắn mới chỉ băng qua một góc phố, thiếu gia ăn chơi trác táng vênh váo níu bả vai của Hàn Kiếm lại, bất chợt xoay người, lặng lẽ tiến lại con hẻm gió lùa mạnh nhất gần quán rượu.
Hàn Kiếm hỏi: “Nha nội, có thể trực tiếp đi vào mà.”
“Đi vào làm gì?” Đoạn Tam Lang uống một ngụm “Hỏa Thiêu”, cảm giác như nuốt con dao nhỏ khiến tinh thần hắn khoan khoái, “Bổn thiếu gia thích hóng gió ở chỗ này.”
Hàn Kiếm không nói gì, chỉ có thể đứng tại chỗ theo hắn.
Chờ từ lúc trời tối cho đến đêm khuya, khi đám người Đoạn Phó chuẩn bị ngủ thì…
“A!! Có quỷ!!!”
Mọi người chấn động tinh thần, hàng xóm láng giềng sợ tới mức đốt nến sáng rực lên, chỉ thấy sắc mặt Trương Đại trắng bệch, chân tay bò trên mặt đất ra khỏi quán rượu.
Đoạn Tam Lang chấn động tinh thần, mắt sáng quắc nói, “Nhanh, nhanh! Trói hắn lại cho ta! Đánh chết hắn cho bổn thiếu gia! Nhớ cắt lưỡi trước cho lão tử!!”
Hàn Kiếm: “……” Biết luật mà vẫn phạm luật, không hổ là tay ăn chơi trác táng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

