Trương Đại ngủ không yên ổn.
Không biết do ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn của Đoạn Tam Lang hay là vì trời tối mà gương mặt tiểu muội lại xuất hiện trong giấc mơ của hắn.
Muội muội của hắn khi còn nhỏ đã bị hắn đánh đập. Vốn dĩ hắn đã quên mất khuôn mặt nàng. Nhưng liên tục hai ngày nay hắn đã mơ thấy nàng ba lần.
Khi nàng xuất giá hắn không chuẩn bị hồi môn cho nàng. Trượng phu nàng vì sợ thê tử lúng túng nên tự mình vào rừng săn mấy con nai, đem thêm ngũ cốc đến.
Lần gặp tiếp theo nàng đang mang thai. Khi đó hắn thua bạc phải bán vợ đợ con, ngay cả căn nhà quan trọng nhất cũng phải bán lấy tiền trả nợ. Sau đó hắn phát hiện nàng thay đổi, trở thành bà chủ nhưng nàng lại cùng trượng phu đánh đuổi hắn.
Lần thứ ba là lúc nàng chết, bản thân hắn đang ở trong một căn nhà hoang rách nát. Vậy mà con gái của nàng lại khóc lóc tìm hắn vay tiền.
Hắn làm gì có tiền. Hắn căm hận nữ nhân đó lúc trước đã đuổi hắn đi. Đừng nói là cho vay tiền, hắn còn muốn chạy tới chém hai đao.
Vì vậy hắn trốn trong nhà mà cười, nhưng đột nhiên lại nghe được giọng nói xa xăm như truyền tới từ địa phủ. Giọng nói mang theo oán hận và không cam lòng.
"Tại sao lại làm phiền con gái của ta?"
Thân thể Trương Đại cứng đờ, gương mặt tái xanh quay đầu lại. Khuôn mặt trắng bệch với gò má sưng vù, đôi mắt lõm sâu kề sát mặt hắn.
Đôi mắt trống rỗng đầy máu nhìn chằm chằm hắn đầy oán hận như muốn xé nát hắn.
"Tại sao lại đến quấy nhiễu con gái ta?"
Tiếng rít gào khiến tai Trương Đại muốn vỡ ra. Y sợ hãi cả người toàn mồ hôi lạnh bật dậy.
Sau đó hắn ngửi được một mùi kỳ lạ.
Hắn...hắn đái dầm.
Sợ hãi và xấu hổ như hai cái tát giáng lên mặt hắn. Trương Đại không chịu được mùi hôi mà chạy ra khỏi phòng.
Khắp nơi trong quán rượu đều tốt đẹp, ngay cả nhà xí cũng được xông hương. Mọi thứ đều được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ có hắn là dơ bẩn.
Hắn vừa xấu hổ vừa hận Đỗ Tam Tư. Con bé là một nữ nhân không đứng đắn có tư cách gì xem thường hắn. Nếu không phải tri phủ coi trọng nó thì hắn đã đem bán con bé vào thanh lâu.
Hắn rời quê đến đây là do không còn cách nào khác, hắn đang thiếu một khoản nợ. Hắn nghĩ Đỗ Tam Tư chỉ là cô nhi mềm yếu không nơi nương tựa nhưng không ngờ con bé lại tìm được một chỗ dựa vững chắc.
Trương Đại càng thêm giận dữ và xấu hổ. Hắn thở hổn hển nhìn bàn ghế bày trí chỉnh tề trong quán rượu được ánh trăng chiếu sáng. Khung cảnh xung quanh thật yên tĩnh khiến Trương Đại thở phào nhẹ nhõm.
Hắn còn chưa đứng thẳng người thì phía sau phát ra tiếng loảng xoảng.
Trương Đại lắc lắc cái cổ cứng đờ, mở to hai mắt nhìn vò rượu ngã trên đất. Vò rượu vỡ tan tành, hương thơm của rượu lan tràn ra nhưng màu sắc rượu lại đỏ như máu.
"A....."
Trương Đại bịt kín miệng mình, lòng bàn tay đầy mồ hôi nhưng hắn không thấy bẩn.
Hắn run rấy lùi lại chưa được hai bước đã chạm vào một chiếc ghế. Tấm đệm trên ghế lõm xuống như có người đang ngồi ở đó.
Trương Đại hoảng hốt lui lại, đột nhiên chiếc ghế giống như bị ai đó nâng lên cao. Trời tối khiến hắn không nhìn thấy sợi dây được cột trên ghế.
Hắn mơ hồ nhìn thấy một nữ nhân với hai má sưng vù, đôi mắt vô hồn nhìn hắn đầy lạnh lùng.
"A! Có ma"
Tiếng hét của Trương Đại suýt nữa phá vỡ căn phòng. Hắn điên cuồng chạy ra ngoài nên bị vấp phải ngạch cửa mà ngã xuống, máu mũi trào ra.
Hắn tự vấp ngã nhưng hắn lại nghĩ có người đẩy hắn, âm thanh la hét càng lớn hơn.
Hàng xóm bị kinh động mà chạy tới, bọn họ nghe được câu nói kia của y, trong lòng ai nấy đều rùng mình.
Đỗ Tam Tư từ bên trong đi ra, cười khẽ hướng mọi người giải thích" Không phải có ma, các vị đừng sợ. Ông ấy chỉ uống nhiều rượu mới nhìn nhầm cháu thành nương của cháu".
Phạm đại thúc cười lớn" Đây là có tật giật mình, đúng là kẻ không có lương tâm. Hắn bỏ đi cũng tốt, từ giờ về sau cháu sẽ được thoải mái."
"Đúng vậy, họ hàng xấu xa như thế sau này không nên quay lại nữa".
Thành thật mà nói, bọn họ cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Chung quy tên lưu manh như hắn thật khiến người khác khó chịu. Hắn ở đây biết đâu lại đi trộm cắp thì sao?
Hắn đi rồi mọi người mới không sợ có chuyện phiền toái.
A Di Đà Phật!
Đây chính là chuyện vô cùng tốt.
Đỗ Tam Tư biết họ sẽ không trách cứ nàng nhưng vẫn nhỏ nhẹ nói xin lỗi rồi đóng cửa lại, nhìn ba cậu bé cười.
"Việc lớn đã xong!" Đỗ Tam Tư chắp tay nói" Đêm nay các đệ ngủ tạm trên gác, ngày mai chúng ta nghỉ bán ra ngoài ăn mừng. Sau đó tỷ tỷ dẫn các đệ đi tìm thợ mộc đến sửa lại chỗ ở, được không?"
Bọn Kỳ Quan cười rạng rỡ.
"Được ạ"
Bọn họ có chỗ ở, ăn cơm cũng không sợ bị đánh, không nhớ được thực đơn cũng không bị mắng. Cô chủ còn hứa sẽ dạy bọn họ đọc, viết.
Chính là học chữ đó!
Bọn họ trước kia đều là học thuộc thực đơn, nếu có thể biết chữ sau này sẽ không ai coi thường họ.
Cuối cùng đã đuổi được gã lười kia, Đỗ Tam Tư cảm thấy thật thoải mái.
Ngược lại Trương Đại bây giờ sầu não không thôi. Hắn vừa chạy ra không lâu đã bị người trùm bao bố mà đánh, mỗi chiêu đều đánh vào chỗ hiểm, thật là quá gian xảo.
Đoạn Tam Lang đá hắn ba cú, một cú vào đầu, một cú vào bụng và một cú vào đầu gối.
"A!"
Trương Đại hét thảm nhưng Đoạn Tam Lang lại cười khẩy:" Tiếp tục đánh, ta chưa kêu ngừng thì không được ngừng".
Hắn không chỉ mang theo Đoạn Phó mà còn có nha dịch của phủ nha. Bốn người này là lính canh gác nhà tù và cai ngục chuyên hành hình. Bọn họ hiểu rõ chọn chỗ đau mà đánh, động tác không chút dư thừa khiến Trương Đại liên tục kêu rên cầu xin tha thứ.
"Xin tha mạng, ai da! Các vị ... đến đòi nợ sao... A... Ta, ta không có tiền, thật sự không có..."
"Cầu xin các vị gia gia nhẹ tay chút.... Ta đã bán vợ con cho các ngươi... Các ngươi còn muốn thế nào...."
"Ta còn một đứa cháu gái! Con bé có tiền lại xinh đẹp... Bán vào thanh lâu cũng có giá.... A!"
Hắn vừa dứt lời, ánh mắt Đoạn Tam Lang càng thêm lạnh lẽo.
Hàn Kiếm giật giật mí mắt lo lắng nhìn Đoạn Tam Lang.
Dưới ánh trăng gương mặt hắn bình tĩnh nhưng ánh mắt lại như nhìn người chết "Tránh ra".
Hắn thản nhiên mở miệng, hai hàng nha dịch hiểu ý nhìn nhau đồng loạt dừng tay. Hàn Kiếm chưa kịp phản ứng đã bị Đoạn Phó giữ chặt thắt lưng.
Đoạn Tam Lang nâng chân nhanh như chớp đạp mạnh vào vị trí trái tim Trương Đại. Hắn rên rỉ một tiếng, tay chân run rẩy, cả cơ thể cong lại như con tôm rồi bất động.
Hàn Kiếm không tin vào mắt mình mà trừng lớn.
"Ngươi... Ngươi giết người".
Hắn không phải chưa thấy ai giết người nhưng hắn không ngờ thiếu niên này lại dám giết người trước mặt hắn. Hơn nữa dù là nha dịch hay Đoạn Phó đều mang vẻ mặt đương nhiên, không có chút giật mình nào.
Giống như trong mắt bọn họ việc thiếu niên giết người là việc hết sức bình thường.
Hàn Kiếm thẫn thờ nhìn Đoạn Tam Lang. Thiếu niên tướng mạo tuấn tú, dưới khóe mắt có một nốt ruồi son nhưng ánh mắt lại vô tình tàn nhẫn.
Đây mới là Đoạn Tam Lang, đây mới là Đoạn nha nội.
Mà trước đó thiếu niên này chỉ giơ nanh múa vuốt trước mặt Đổng Thanh, khiến hắn có cảm giác thiếu niên này không hề đáng sợ.
Chỉ vì chưa chạm đến giới hạn của hắn sao.
Thiếu niên sát phạt quyết đoán, con rắn chúa hung hăng tàn nhẫn không từ thủ đoạn mới thật sự là gương mặt thật của hắn sao?
Hàn Kiếm chợt nổi da gà.
Hắn nghĩ đến Đổng Thanh liền đổ mồ hôi lạnh.
Điện hạ có thể khiến hắn phục tùng sao?
"Theo ‘Luật Tây Tấn’: Kẻ buôn bán người sẽ trở thành nô lệ và bị lưu đày ba ngàn dặm; trục lợi từ mạng người nhẹ thì chặt tay, nặng thì tử hình." Đoạn Tam Lang vô tình nói:" Nếu đều phải chết, ta tiễn hắn một đoạn thì đã sao?"
"Ăn nói bậy bạ!" Hàn Kiếm giận giữ hét lên làm Đoạn Phó giật mình buông lỏng tay.
Hắn giận nói:" Cho dù người này đáng chết, ngươi cũng phải báo lên để quan phủ để điều tra, nếu có đầy đủ chứng cứ phạm tội mới có thể phán tử hình. Ngươi hành động như thế có khác gì vận dụng tư hình, đó là gây rối loạn triều cương."
Đoạn Tam Lang cười nhạo, hắn chớp mắt, ánh mắt lạnh lẽo mang theo trào phúng" Chỉ là giết một kẻ làm chuyện ác, hắn lại không quyền không thế sao có thể gọi là gây rối triều cương?"
"Yên tâm, bổn thiếu gia làm việc chưa từng để lại hậu quả." Đoạn Tam Lang thản nhiên trả lời.
Hàn Kiếm giận quá hóa cười, lớn tiếng" Ngươi quay về như vậy không sợ Tri phủ đại nhận tức giận sao?"
"Cha ta tức giận có liên quan gì đến ta?"
Đoạn Tam Lang không sợ chút nào, năm đó khi Đoạn Cửu phát hiện việc làm của hắn cũng chẳng phản ứng gì, không đánh cũng không mắng. Có lẽ vì vậy mà ông nghĩ hắn không vào triều mới tốt.
Đoạn Tam Lang sau khi xả giận cảm thấy cả người thật sảng khoái, toàn thân đều tràn ngập hai chữ “sảng khoái”.
"Vả lại hắn đã chạm vào giới hạn của ta, hắn đáng chết."
Không sống theo lễ pháp, không tuân theo quy củ, bảo thủ, thiếu niên tùy ý làm bậy, coi trời bằng vung.
Hàn Kiếm giận giữ không thôi, hắn nhìn nam nhân nằm yên không động đậy trên đất rồi nặng nề thở dài:" thái tử điện hạ, ngươi tốt nhất đừng dưỡng hổ vi họa."
Bọn họ cũng từng giết người nhưng họ chưa bao giờ xem giết người là việc đơn giản.
Tuy Đổng Thanh là thái tử cũng không dám tùy tiện giết người. Hắn phải điều tra rõ ràng mọi việc rồi mới hành động.
Hàn Kiếm có thể đoán sau khi trở về, thái tử sẽ bùng nổ tức giận cỡ nào.
Sau khi hắn rời đi, một nữ tử áo xanh dẫn theo một đám côn đồ bước ra từ trong góc.
Bọn chúng đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn về phía nữ tử áo xanh. Một kẻ trong đó hậm hực:" Hồng Tụ cô nương, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
"Còn làm gì được nữa?" Hồng Tụ đầy đầu mồ hôi lạnh cố gắng giữ bình tĩnh. Ánh mắt nàng ta nhìn về cuối phố" Trở về đi, các người phải quên hết mọi chuyện xảy ra hôm nay, nếu không chết thế nào cũng không biết."
Vừa rồi nếu nàng không nghe lầm
Hình như là... thái tử điện hạ?
Thái tử!
Đông cung!
Hoàng thất!
Ngón tay Hồng Tụ run lên, nàng vô cùng phấn khích. Nàng phải nhanh trở về báo cho tiểu thư. Người kia rất có khả năng là Đông cung thái tử. Nếu các nàng có thể dựa vào Đông cung thì chẳng lẽ không thoát khỏi Lạc gia được hay sao.
Một phút trôi qua, đúng lúc này, người bị trùm trong bao tải nằm trên mặt đất bỗng động đậy ngón tay, hoảng sợ mà ngồi dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)