Trương Đại ăn no xong liền trực tiếp vào phòng của tiểu nhị ngủ, hắn nói cái gì mà vào phòng dâng hương tỏ lòng thành kính, Đỗ Tam Tư cũng không quá kỳ vọng vào việc này.
Đỗ Tam Tư không phải là nguyên chủ, cho dù là nguyên chủ thì trong mắt nàng, tên cữu cữu này vẫn chỉ là một người xa lạ.
Kiếp trước nàng chăm chỉ làm việc cũng không kiếm được nhà, kiếp này đừng hòng có ai đoạt đồ khỏi tay nàng.
Trương Đại muốn chạm đến giới hạn của nàng, gần như khơi dậy toàn bộ cảm giác nguy cơ của nàng, khiến nàng mất hồn bạt vía cả buổi chiều, cũng may có ba đứa nhỏ giúp đỡ, Đỗ Tam Tư mới miễn cưỡng ứng phó được.
Tan tầm, lúc quán rượu đóng cửa, Đỗ Tam Tư một mực nhìn về phía quầy rượu, Trương Đại đi ra ngoài lấy hai bình, nàng bán được mười bình, nhanh chóng nhập vào sổ sách, nhưng lập tức muốn tiêu tốn ra bên ngoài rồi.
Nàng đánh giá thấp sự nhiệt tình của người Khai Phong đối với rượu, nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng chỉ có thể kiên trì tối đa là một tháng sẽ hết sạch rượu, phải nhanh chóng mua thêm nguyên liệu, sau đó mua thêm vài vò rượu lớn hơn nữa, có thể còn phải mở rộng phòng chưng cất rượu thêm một chút.
Thành thật mà nói, Đỗ Tam Tư dự định đến nửa năm sau mới làm chuyện này, không ngờ mới có hai ngày, nàng có thể hình dung ra cảnh bản thân thiếu cơm ăn áo mặc trong tương lai.
Nhưng mà trước hết, phải đuổi Trương Đại ra khỏi đây mới được.
Sau khi dọn dẹp mọi thứ, Kỳ Quan mang bữa tối từ nhà bếp ra, thịt bò và dưa chua kết hợp với nước hầm xương, còn có bánh ngô Đỗ Tam Tư đặc biệt để lại, "Cô chủ, ăn cơm thôi."
"Nhỏ giọng một chút." Đỗ Tam Tư kêu mấy đứa nói nhỏ lại, chỉ chỉ phòng của bọn chúng cười nói, "Hôm nay chúng ta ăn sớm một chút, nếu lão mà tỉnh dậy thì chúng ta chỉ có nước ăn không khí thôi."
Kỳ Quan bình tĩnh và lanh trí, Vương Câu kiên định không nói nhiều, thấy Đỗ Tam Tư như vậy, chúng cũng không có ấn tượng tốt với Trương Đại, nhưng cũng không dám nói gì.
Nhưng Chu Đán Đán thì khác, cậu bé vốn là một người ăn xin, phải mất hai năm làm công mới miễn cưỡng có tên trong hộ khẩu ở Lâm An, mang theo tức giận và kích động, ông chủ trước kia của hắn không đánh thì mắng, lần này vất vả tìm được người chủ tốt, sợ nhất là lại có thêm một ông chủ trời đánh khác.
Hắn mím môi, không nhịn được nói, "Cô chủ, người kia ở lại đây với chúng ta bao lâu? Buổi tối chúng ta ngủ ở đâu?"
Kỳ Quan cùng Vương Câu không lo lắng, nhìn thái độ của Đỗ Tam Tư rõ ràng không thích Trương Đại, nhưng vấn đề chỗ ngủ hơi phiền phức.
Trương Đại uống rượu say nằm ngủ trực tiếp ở phòng của bọn hắn, cũng may bọn hắn nhanh trí mang quần áo giày dép mới mua hôm nay ra, nếu không ngày mai nhất định sẽ bốc mùi hôi thối.
Đỗ Tam Tư giật giật khóe miệng, “Đừng lo lắng, ba ngày nữa ta sẽ đuổi lão đi.”
Bọn trẻ nhìn nhau lo lắng nói: “Nhưng nếu lão ta không chịu đi thì sao?”
Không phải là bọn chúng coi thường chính mình, mà do tên lưu manh vô lại kia không biết xấu hổ. Hắn và Đỗ Tam Tư còn có quan hệ thân thích, nếu ra tay thì người khác sẽ mắng Đỗ Tam Tư là đồ bất hiếu.
"Sẽ đuổi được, chờ lão đi rồi, ta sẽ kêu người tân trang lại phòng cho các ngươi."
"Tân trang?"
"Đến lúc đó các ngươi sẽ biết," Đỗ Tam Tư cầm bánh ngô, nắm chặt đôi đũa trong tay, không để bọn nhỏ thấy mình lo lắng, "Ăn cơm trước đã, ăn no chúng ta lại bàn bạc, ta có một ý tưởng, ăn xong chúng ta đi chuẩn bị."
Bọn nhỏ gật đầu, dù sao bọn chúng cũng là người của Đỗ Tam Tư, Đoạn nha nội cũng đã nói, nếu Tam nương tử có phiền toái gì mà không giải quyết được, có thể bí mật báo cho Đoạn nha nội biết!
"À đúng rồi, quán rượu có mấy nguyên tắc quên nói cho các ngươi. Thứ nhất, sau khi ăn xong nhất định phải súc miệng rửa tay, ta đã chuẩn bị bàn chải và kem đánh răng cho các ngươi, đừng có lấy nhầm. Thứ hai, phải tắm rửa thường xuyên, chỗ ở nhất định phải sạch sẽ, không được có mùi. Thứ ba, không có sự cho phép của ta không được vào phòng cất rượu..."
Trăng lên giữa trời, gió lạnh gào thét.
Gác xếp trên tầng hai liên tục có động tĩnh, đánh thức Trương Đại nằm ngủ ở bên dưới.
Trương Đại nhíu mày, bụng đang đói, nằm ngủ chỉ toàn mơ về thịt bò ăn hồi sáng. Lâu lắm rồi hắn mới được ăn một bữa no nê như vậy, không nhịn được nhớ mãi không quên, sau khi tỉnh lại còn muốn mắng một câu nha đầu chết tiệt, không biết lấy thêm chút nữa.
Khung cửa sổ bằng gỗ trên tường bị treo đầy những mảnh vải vụn đầy bụi, như thể quần áo của ai đó bị xé toạc ra rồi tung bay trong gió.
Trương Đại rất khó chịu, cảm giác căn phòng này mang theo một mùi giống như mùi hương trong mấy chỗ tế diện, suýt nữa hắn cho là mình vừa tỉnh dậy trong chùa miếu, may mà nhìn thấy cái tủ cũ kĩ ở góc phòng lúc hắn uống rượu.
Trương Đại cười nhạo, "Làm vợ quan còn xài mấy thứ đồ hỏng..."
Loảng xoảng!
"Mẹ nó, dọa lão tử sợ chết khiếp!" Trương Đại nhổ nước miếng, đi ra ngoài được mấy bước đột nhiên sửng sốt.
Cửa ra vào đóng chặt, gió từ đâu thổi tới chứ?
Cảm giác ớn lạnh từ lòng bàn chân dâng lên, Trương Đại bình tĩnh trở lại, ỷ vào thân hình cao lớn hét lên một tiếng, sau đó trực tiếp lao ra phía quầy.
Chẳng phải chỉ là một cơn gió thôi sao, biết đâu có người nào đó trốn trong góc ...
Cạch!
Lại một âm thanh khác.
Bước chân Trương Đại dừng lại, dưới ánh trăng đạm mạc, lão nhìn thấy cái ghế đẩu bị đổ vô cớ ở giữa quán rượu, ánh mắt chằm chằm, “Cái quỷ gì thế này!"
Chẳng lẽ là ma quỷ? Không phải nói ma quỷ đều sợ người xấu sao? Trương Đại liền nghĩ tới những lời Đỗ Tam Tư nói sáng nay, lão kinh hãi một hồi, sau đó lại nghi hoặc.
Hay là có người đang giả thần giả quỷ ở đây?
Lão ta nhìn về phía cái ghế, nhưng không thấy có người nào trốn xung quanh, lão nghi ngờ quay đi, vòng qua quầy muốn lấy một bình rượu ngon.
Quầy rất cao, đủ để che khuất một người trưởng thành, Trương Đại vươn tay lấy rượu, khóe mắt chợt thấy một màu trắng toát.
Không, là một người áo trắng!
Một người toàn thân trắng như tuyết đang lao về phía hắn với tốc độ kinh khủng!
Sắc mặt Trương Đại tái nhợt, sau lưng ướt đẫm mồ hôi, động tác không tự chủ được lùi về phía sau, hoảng sợ kêu to, "Cái gì vậy! A a!! Cút ngay, cút!!"
Lão ngã bịch một tiếng xuống đất, nhưng khi nhìn lại, làm gì có người nào áo trắng! Chỉ thấy vách tường đối diện tủ rượu có treo một bức tranh của muội muội lão!
Bức tranh kia nhìn rất sống động, màu sắc tươi đẹp, nhưng lại vẽ nàng như một bộ xương khô, giống những người dân lang thang chết trong nạn đói, gò má lõm sâu, hốc mắt lồi ra, hai mắt nàng nhìn chằm chằm về phía lão! Ánh trăng chiếu vào bức bẽ, Trương Đại như bị ai đó bóp cổ, muốn thét lên nhưng cổ họng bị tắc nghẹn, lão hốt hoảng chạy bừa về chỗ cũ!
"A! Có ma!!"
Hắn thất tha thất thểu, không chạy ra ngoài mà lại bò lên giường, chui vào trong chăn run bần bật.
Trên cầu thang.
Đỗ Tam Tư cầm sợi dây thừng trong tay, ba đứa nhỏ cùng nhau cầm cây gỗ, che miệng cố kìm lại tiếng cười.
"Đi thôi,” Đỗ Tam Tư cười ranh mãnh, “Hôm nay tới đây thôi, ngày mai chúng ta lại tiếp tục, ta muốn xem thử lão ta có thể ở đây bao lâu!"
"Nếu là ta, chắc chắn không ở nổi một ngày." Kỳ Quan chớp mắt cười, miệng cười toe toét.
Vương Câu cũng gật đầu, "Đúng vậy, tuy cô chủ vẽ bức tranh hơi xấu, nhưng ban đêm nhìn vào cũng rất đáng sợ."
Chu Đán Đán gãi đầu hắn một cái , "Xấu chỗ nào? Ta thấy rất đẹp mà!"
Đỗ Tam Tư nhíu mày, "Nếu đẹp thì ngươi ôm nó ngủ nhé?"
Chu Đán Đán co đầu lại, "Thế... Thế thì thôi."
"Phụt… hi hi ..."
Hừng đông ngày hôm sau.
Chẳng biết quán rượu mở cửa từ lúc nào.
Trương Đại nghe thấy tiếng rao hàng rộn rã và tiếng cười nhẹ của nữ nhân mà bừng tỉnh giấc, hắn kinh ngạc thấy cả người ướt đẫm mồ hôi, dù đêm qua vẫn là cuối thu, một mùi hôi thối kinh tởm xộc lên khiến lão nghẹt thở.
Lão vội vàng mở cửa sổ ra, nhớ tới chuyện đêm qua cho rằng bản thân gặp phải ác mộng nên đột nhiên hết sợ.
"Nhất định là do ta uống quá nhiều, trên đời này làm gì có ma quỷ? Muốn hù chết ta sao? Nằm mơ!" Trương Đại giận dữ nói, nhưng trong mắt vẫn là lộ ra một tia hoảng sợ.
Giọng của Đỗ Tam Tư từ bên ngoài truyền đến, "Hồng Tụ tỷ tỷ? Tỷ cũng tới đây mua rượu sao?"
Một nữ nhân khác cười nói: "Tiểu thư nhà ta nghe nói muội có rượu ngon, nhưng vì chuyện từ hôn mà hai ngày nay bị cấm túc, cố ý nhờ ta đến mua một bộ rượu, hai mươi tám lượng phải không? Ta đặt ở đây."
"Chờ một chút Hồng Tụ tỷ tỷ, tỷ mua một bộ cũng không dễ xách, để ta kêu tiểu nhị cầm giúp" nói xong Đỗ Tam Tư lại lớn giọng hô, "Chu Đán Đán! Lấy một phần thịt bò rán ở trong bếp ra đây! Hồng Tụ tỷ tỷ cầm ăn trên đường."
Đây là đồ ăn vặt mà Đỗ Tam Tư vừa mới nghĩ tới.
Hồng Tụ không ngờ chính mình đi ra ngoài một chuyến còn có phúc ăn, nhất thời tiếng cười càng chân thành, "Vậy được, ta cảm ơn muội. Chờ tiểu thư hết bị cấm túc, lại tới ủng hộ ngươi."
Đỗ Tam Tư cười ha ha, Trương Đại nghe xong cảm giác hơi khó xử, "Lạc tiểu thư thuận tiện thì tới, không cần quá khó xử bản thân."
"Không khó xử!" Hồng Tụ nói.
Đỗ Tam Tư: "..."
Trương Đại vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc, hắn biết ở Lâm An có nhà họ Lạc là danh gia vọng tộc, tiểu thư nhà nàng ta lại quen biết với nha đầu chết tiệt này sao?
Trương Đại đi giày bước ra ngoài, chỉ thấy hai cậu nhóc tiểu nhị đang loanh quanh bưng rượu và thức ăn, mà Đỗ Tam Tư chỉ phụ trách lấy rượu ra ngoài, trong tay cũng không có bàn tính, chỉ dùng bút than viết mấy ký tự ngoằn ngoèo kì lạ, có vẻ như đang ghi sổ sách.
Trương Đại cười khẩy, ghi sổ sách mà bừa bộn như vậy sao, liệu có người đọc hiểu không?
Trương Đại hướng về phía tường nhìn một cái, " Mẹ mày đâu?"
"Hả?" Đỗ Tam Tư sững sờ, "Cái gì?"
Trương Đại mở to mắt, " Tao hỏi bức vẽ mày treo trên tường đâu?"
Đỗ Tam Tư ngẩn người, vô tội nhìn lão nói: "Cữu cữu nói gì vậy. Làm gì có ai khai trương mà để ảnh người đã khuất bao giờ? Có điềm xấu đó."
Trương Đại giật mình ngẩn ra, sắc mặt lập tức trắng bệch, "Mày... Mày không treo ảnh?"
"Cữu cữu, cháu còn đang bận" Đỗ Tam Tư nhìn lão một cái, bút than trong tay tùy ý vẽ một đường, "Nếu ngài muối ăn uống gì, cháu sai Vương Câu lấy cho ngài là được."
Hồng Tụ còn chưa đi xa, cùng Chu Đán Đán nhìn lại, khẽ nhíu mày, "Tên đó là ai vậy?"
Chu Đán Đán khoái trá, cười rộ lên: "Một kẻ xấu xa!"
Chu Đán Đán kể lại chuyện Trương Đại xuất hiện ngày hôm qua rồi muốn đánh người, lại kể tối qua bọn họ giả quỷ dọa người, Hồng Tụ nghe xong liền nhíu chặt lông mày.
"Dân cờ bạc như vậy không thể dựa vào ma quỷ mà đuổi đi được, kể cả khi đuổi được thì chỉ sợ mấy ngày nữa lại quay lại," Hồng Tụ hỏi, "Nha nội nhà ngươi cũng mặc kệ sao?"
Chu Đán Đán thở dài nói, "Cô chủ dặn dò, việc trong nhà phải tự mình suy nghĩ giải quyết, không thể cứ dựa mãi vào người khác."
Hồng Tụ ngẩn người, đột nhiên nở nụ cười, "Tam nương còn trẻ tuổi, nhưng suy nghĩ lại rất giống tiểu thư nhà ta."
Hồng Tụ cảm thấy rất thú vị, quay về liền kể việc này cho Lạc Thanh Mai.
Lạc Thanh Mai đang trong phòng vẽ tranh, nghe vậy nhíu mày, chậm rãi nói: ". . . Là một nha đầu tốt, vừa mềm mỏng vừa cương quyết."
Nàng dừng một chút, khóe miệng cong lên, “Đã vậy, ta sẽ giúp nàng ấy một phen."
Hậu viện của Đoạn gia.
Đoạn Tam Lang mặc kính trang đang đứng tấn, nhất thời trợn to hai mắt, "Ngươi nói cái gì?!”
Hàn Kiếm: "Ta nói… "
"Đồ ngốc! !"
Hàn Kiếm: ". . ."
"Loại cữu cữu rác rưởi ! Bổn thiếu gia một ngày không có mặt liền có phiền phức tìm tới cửa, chết tiệt" Đoạn Tam Lang phủi mông đứng dậy, "Đoạn Phó! Đoạn Phó! Mang theo người, cùng lão tử xét nhà. . . Không đúng, đi bắt người!"
"Đứng lại." Đổng Thanh ngồi ở trong đình, chậm rãi liếc nhìn hắn, "Nếu nàng ấy không tới tìm ngươi, có nghĩa là bản thân nàng ấy có thể ứng phó, ngươi đi qua mà gióng trống khua chiêng như vậy chỉ khiến nàng ấy mang tiếng chèn ép cữu cữu của mình."
Đoạn Tam Lang nóng nảy, "Nhưng nàng ta lá gan nhỏ như vậy, còn rất thích sạch sẽ, nhà xí đều như cửa hàng ngọc lưu ly! Tên chó má cữu cữu kia vừa xấu vừa thối. . ."
"Thì sao?"
Đoạn Tam Lang trừng mắt.
Đổng Thanh bất đắc gĩ gọi hắn tới trước mặt mình, "Ngươi phải tin tưởng nàng ấy, nàng ấy cũng không ngốc, nếu không có cách nào đối phó, chẳng phải ngươi vẫn còn có ba đứa tai mắt hay sao?"
Đoạn Tam Lang mạnh miệng, "Tai mắt gì chứ, ta nghe không hiểu."
Đổng Thanh cười như không cười nhìn hắn, không đầy một giây sau Đoạn Tam Lang liền đỏ mặt, quay đầu đi nói: "Không đi thì không đi... Ngươi đừng có nói lung tung."
Hàn Kiến nhìn xuống đất, cười mà không nói.
Xong, lại thêm một điểm yếu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)