Thân phận của Đỗ Tam Tư là gì?
Thiếu nữ mồ côi pháo hôi.
Thiếu nữ mồ côi pháo hôi có nghĩa là gì?
Có nghĩa là cho dù có người thân thì cũng là loại ác độc, loại thiết lập nhân vật này không thể thay đổi.
Cho nên, phiền phức tới cửa rồi.
Một trong những nguyên nhân tạo ra bi kịch của nguyên chủ, chính là tên Trương Đại cữu cữu này, huynh trưởng bên nhà mẹ nàng.
Lúc mẹ nguyên chủ bị bệnh nặng, nguyên chủ từng đi tìm vị cữu cữu này. Nhưng mà tên này là một con bạc, ngay cả kẻ lười biếng cũng có lòng cầu tiến hơn lão! Muốn lão bỏ tiền cứu người, làm gì có chuyện tốt như thế được?
Sau khi mẹ ruột nguyên chủ mất, linh đường được dựng đơn xơ trong bảy ngày, tên này còn không thèm đến cửa thắp một nén nhang. Đến nay đã hơn hai tháng, rốt cuộc Đỗ Tam Tư đã đưa quán rượu trở lại hoạt động, thì hắn lại xuất hiện.
Đến người ngu cũng biết hắn tới làm gì!
Có lẽ sắc mặt Đỗ Tam Tư rất xấu nên đám người Kỳ Quan cũng không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào gã nam nhân xông vào quán rượu đang liếc nhìn xung quanh với ý đồ xấu.
Quán rượu của bọn họ rất thơm, ngược lại người này lại có một mùi lạ, giống như mười mấy năm không thay quần áo vậy.
Sắc mặt Đỗ Tam Tư tối sầm lại, nàng rất muốn đuổi người đi, nhưng mà... Nhìn tên nghiện cờ bạc trước mặt cường tráng như con bò mộng, nàng làm sao dám cử động?
Kỳ Quan giật giật ống tay áo của nàng, đứa nhỏ còn chưa vỡ giọng non nớt nói: "Cô chủ, chúng ta có phải phục vụ rượu không?"
Phục vụ cái rắm! Lấy đao ra chém là tốt nhất!
Trương Đại đã sớm biết mình không được hoan nghênh, nhưng hắn vẫn nghĩ rằng Đỗ Tam Tư là bé gái yếu đuối và hay bị bắt nạt, hơn nữa không có muội muội hắn thì Đỗ Tam Tư cũng không còn chỗ dựa, chính mình đến đây chẳng phải rất dễ dàng chiếm đoạt gia nghiệp hay sao?
Hắn lạnh lùng cười, đánh giá Đỗ Tam Tư từ trên xuống.
Không ngờ nha đầu này trông dễ nhìn như vậy, tuy ngũ quan không thay đổi, nhưng cảm giác ngày càng xinh đẹp hơn.
Hơn nữa quán rượu này cũng thay đổi, không chỉ có nhiều thứ hơn mà nơi đây cũng sáng sủa thoáng đãng hơn nhiều. Hắn còn phát hiện đồ đạc trong quán đều là đồ mới! Mấy thứ này chắc phải tốn rất nhiều tiền? Nha đầu này lấy tiền từ đâu?
Không phải là bán thân chứ?
Trương Đại cười toét miệng: "Sao thế cháu gái, không nhớ cữu cữu sao? Cữu cữu ngàn dặm xa xôi tưới thăm cháu, sao không rót cho cữu một ly nước chứ?"
Đỗ Tam Tư siết chặt ngón tay đến mức trắng bệch.
Không được nóng nảy, hiện tại mới khai trương, quán rượu không thể xảy ra án mạng. Ổn định mọi người rồi tính tiếp.
Hít một hơi thật sâu, Đỗ Tam Tư kéo đám người Kỳ Quan về phía sau, "Các người nhớ những gì ta vừa nói chứ? Nếu nhớ rồi thì đi đi, nơi này để ta lo là được."
Nghe nói con bạc này là kẻ cuồng bạo lực, nhỡ động tay động chân với mấy đứa nhỏ thì chỉ cần một quyền kia sẽ làm chết 1 mạng người, cho nên bọn nhỏ không nên ở lại.
Đám trẻ Kỳ Quan cũng rất thông minh, cảm thấy có chuyện chẳng lành, nhìn nhau rồi nhỏ giọng hỏi: "Cô chủ, có báo quan không?"
Báo quan thì làm được gì, tên này cũng không phạm tội gì cả.
Đỗ Tam Tư cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh: "Không cần, các ngươi đi đi, nơi này có ta lo là được."
Mấy tên nhóc do dự rời đi, Đỗ Tam Tư mới lấy hết can đảm đi tới, rót cho hắn một chén trà hoa cúc, suýt nữa không chịu được mà nôn thốc vì cái mùi trên người hắn, "Cữu cữu tới không đúng lúc, quán rượu mới khai trương, cháu còn đang rất bận rộn, sợ là không có gì để chiêu đãi."
Trương Đại trừng mắt, đập mạnh vào bàn "Rầm" một cái, chén trà bay lên, nước trà vung vãi khắp nơi.
"Mày nói vậy là có ý gì! Tao tới thăm mày vì thấy mày chỉ có một mình lẻ loi hiu quạnh, tao đối xử tốt với mày như vậy! Nha đầu chết tiệt này, mẹ mày không dạy phép tắc cho mày sao? Khách tới nhà mà không mang thức ăn lên đãi!"
Ngón tay Đỗ Tam Tư run lên, trong lòng hoảng sợ cực kỳ, nghiến răng nghiến lợi,"Cữu cữu nói đúng, là ta sai, đồ ăn vẫn có. Nhưng mà... Ta không phải nha đầu chết tiệt, mẹ ta mất rồi, cữu cữu tới, chẳng lẽ không muốn đi thắp nén hương cho bà, nói vài câu với bà sao?"
Trương Đại nhìn nàng chằm chằm, cảm thấy nha đầu này thay đổi rồi, lá gan lớn hơn không ít.
"Ồ! Còn có cả thịt bò nữa!" Trương Đại mắt sáng lên, gian trá liếc nhìn nàng một cái, "Thật không ngờ mày buôn bán còn giỏi hơn cả mẹ mày, kiếm được nhiều tiền như vậy."
Vẻ mặt Đỗ Tam Tư nghiêm túc, gắng gượng nói dối, "Cữu cữu suy nghĩ nhiều, hôm qua ta mới khai trương, tháng trước mới vay nặng lãi, đến tháng sau mới trả được.'
"Vay nặng lãi? Đây chẳng phải là phạm pháp sao?" Trương Đại trực tiếp dùng tay bốc bỏ vào miệng, bàn tay đầy bụi bặm không biết là chạm qua cái gì, hắn mang theo mấy phần ngờ vực nói: "Con bé này đừng lừa ta, với bộ dạng xinh đẹp của mày, đâu cần phải đi vay nặng lãi."
Đỗ Tam Tư... Đỗ Tam Tư ghê tởm đến mức muốn ói ra!
Nói như vậy là có ý gì? Có ý gì hả!?
Khốn khiếp!
Nàng biết, đây là do trí nhớ lẫn cảm xúc của nguyên chủ đang ảnh hưởng tới nàng, nếu không nàng tuyệt đối không dám tức giận mà chỉ cười trừ, nhưng không có cách nào, nàng không khống chế được bản thân,
Nàng cúi đầu thật sâu, cứng ngắc nói: "Cữu cữu, mẹ ta mới mất không lâu. Có lẽ hồn ma vẫn còn quanh quẩn đâu đó."
Nàng không có bản lĩnh, chỉ có thể dùng mấy chuyện ma quỷ để uy hiếp.
Trương Đại khịt mũi coi thường nói: "Nói linh tinh oan hồn ma quỷ gì đấy, trên đời này làm gì có ma, con bé này đừng trách ta nhiều chuyện, ta chỉ sợ cháu đi vào con đường tà đạo thôi!"
Hắn mờ ám xoa xoa đôi bàn tay, tầm mắt dừng ở bộ quần áo mới và đôi giầy được thêu tinh xảo của Đỗ Tam Tư một lúc, "Cháu chỉ là một cô bé mới lớn, muội muội kia của ta xưa nay không có tiền để dành, làm tang lễ xong cháu lấy đâu ra tiền thế? Chẳng lẽ cháu làm mấy chuyện phạm pháp, nhớ phải làm người tốt nghe không."
Trương Đại ra vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng dò xét nàng, cũng không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Đỗ Tam Tư cảm thấy khó chịu, nhưng cũng không nói toạc ra, "Cữu cữu nói đúng, ta chỉ là một cô nương trong nhà thì lấy đâu ra tiền, đương nhiên là vay nặng lãi mà có."
Trương Đại nheo mắt, không hài lòng nói, "Con bé chết tiệt này, tao chỉ quan tâm mày! Sợ mày bị mấy gã nam nhân xấu xa lừa, mày nói đi, rốt cuộc là ai cho mày tiền!"
"Cữu cữu không tin cũng không sao," Đỗ Tam Tư run lên, hai mắt ửng đỏ, "Dù sao đến lúc người thu lãi tới, ngài tự đi hỏi là được."
Trương Đại nhíu mày, thấp giọng chửi rủa một câu, Đỗ Tam Tư không nghe thấy, dù sao cũng không phải lời hay ý đẹp gì. Lát sau Trương Đại lại kêu Đỗ Tam Tư mang thịt bò ra, còn hắn thì đến quầy lấy rượu uống.
"Ồ? Rượu này ngon!" Trương Đại kinh hãi: "Đây là rượu gì, sao từ trước đến giờ ta chưa từng uống?"
Đỗ Tam Tư mím môi đứng ở bên cạnh, một lúc lâu sau mới nói: "Còn có thể ở đâu ra, vay nặng lãi mua được công thức ủ rượu chứ sao."
Trương Đại hoài nghi nhìn nàng một chút, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Trương gia vốn làm nghề cất rượu, bản lĩnh ủ rượu của mẹ nguyên chủ thế nào Trương Đại cũng biết, nếu thực sự có công thức ủ rượu ngon thì cũng không đến nỗi lâm vào đường cùng không có tiền chữa bệnh.
Nhưng rượu này thật ngon, trong lòng Trương Đại thầm tính toán, nếu bán phương pháp ủ rượu này cho các quán rượu lớn thì ít nhất cũng phải được hai đến ba mươi lượng bạc! Còn sung sướng hơn so với việc vất vả ủ rượu.
Nhưng con bé chết tiệt này vẫn tỏ vẻ thờ ơ với hắn, cũng chẳng hề có ý giữ hắn lại... Chà, hắn cũng đang lo lắng, ngộ nhỡ thực sự là cho vay nặng lãi thì sao?
Đỗ Tam Tư nhìn tướng ăn khó coi của hắn, vô cùng tưởng niệm đến mấy vị công tử ngày hôm qua.
Xác định hôm nay nàng không nuốt nổi rồi, thật buồn nôn.
Chờ Trương Đại ăn xong, ba đứa nhỏ cũng cầm quần áo giày dép mới mua trở về, Đỗ Tam Tư chặn bọn chúng ở của, kêu đi vào trong bếp đợi, còn mình thì quét dọn bàn.
Kết quả Trương Đại nhất quyết không chịu di chuyển, Đỗ Tam Tư cầm cái chổi vờ như không thấy hắn, xê dịch cái bàn đi chỗ khác bắt đầu quét dọn.
Ngươi có nhìn thấy gì không? Có nhìn thấy gì không!
Cái này là đang đuổi khách đó!
Tất nhiên là Trương Đại hiểu rõ ý gì, nhưng hắn cố tình ra vẻ không hiểu, hắn nhìn Đỗ Tam Tư đang lắc lư trước mặt chậm rãi nói: "Cháu gái, thực ra khi mẹ ngươi mất, cữu cữu vốn muốn giúp đỡ, nhưng là có chuyện quan trọng phải làm, cho nên không có thời gian. "
Ngươi mà có việc quan trọng!
Đỗ Tam Tư ngẫm nghĩ rồi cười khẩy, trên mặt lại lạnh nhạt nói: “Ra vậy.”
Trương Đại lại nói: “Muội muội ta cả đời vất vả, gả cho một nam nhân lười biếng, thật vất vả dựng nên cơ nghiệp, cuối cùng ngã bệnh mất sớm, để lại một mình cháu! Ta làm sao có thể yên tâm nhìn cháu lẻ loi hiu quanh như vậy cơ chứ!"
Đỗ Tam Tư: "Cữu cữu không cần lo lắng nhiều, ta ở một mình rất tốt. Khi ngươi không có ở đây, ta cũng tự mình rửa mặt chải đầu cho mẹ, cũng tự đưa tang, ta chỉ quên thay cữu cữu thắp nén hương thôi. "
" ... " Vẻ mặt của Trương Đại méo mó, hắn tức giận đến mức muốn chửi ầm lên vì nàng giả bộ không hiểu, ánh mắt dữ tợn, thật lâu sau mới giảm, khó chịu nói: “Chuyện này không sao hết, đợi lát nữa ta đi thắp hương là được.”
Đỗ Tam Tư cau mày, đứng thẳng người nhìn hắn, “Không cần, có lẽ mẹ vẫn đang ở trong phòng này, nghe được phần tâm ý của cữu là được rồi "
Trương Đại kinh hãi khi nghe những lời nàng nói "Mày…!"
“Còn chuyện gì không ?” Đỗ Tam Tư bình tĩnh nói: “Nếu không có việc gì thì mời cữu cữu l đi, sắp tới trưa rồi. Ta phải dọn dẹp chỗ tiếp khách. Không phải cữu cữu còn có chuyện quan trọng hay sao? Nếu là chuyện làm ăn quan trọng thì ta cũng không dám trì hõan cữu nữa."
"Con bé chết tiệt này! Lại dám ăn nói như vậy với cữu cữu mày!" Trương Đại không nhịn được nữa.
Đỗ Tam Tư sợ hãi lùi lại phía sau, đột nhiên hét lớn lên, "Mẹ!!"
Trương Đại vung tay lên, giận dữ nói: "Ngươi la hét cái quái gì!"
"Tam nương!"
"Cô chủ!"
Trái tim Đỗ Tam Tư như sắp nhảy ra ngoài lồng ngực, nhìn Trương Đại hung tợn mà suýt té xỉu, không ngờ mấy đứa nhỏ từ trong phòng bếp lao ra chắn trước mặt nàng!
Phạm đại thúc cũng không biết tới từ lúc nào. Kéo Đỗ Tam Tư đang run rẩy về phía sau, trừng mắt.
"Tên ngu ngốc này từ đâu đến! Chán sống à, lại dám đánh người ở đây! Chắc ngươi không biết quán rượu tam nương này là do chính Tri phủ đại nhân cho phép! Nếu ngươi không sợ đắc tội Tri phủ đại nhân thì ngươi cứ đánh đi!"
Trương Đại sửng sốt một chút, "Tri phủ?! Ngươi lừa gạt ai vậy!"
"Có lừa ngươi hay không mọi người xung quanh đây đều biết?" Phạm đại thúc nắm chặt nắm đấm, "Cũng không biết đây là nơi nào mà dám đến gây chuyện, ta thấy ngươi không muốn ở lại Lâm An nữa rồi!”
Trương Đại kinh ngạc nhìn Đỗ Tam Tư,“ Ngươi còn quen biết tri phủ?"
Hai mắt hắn ta sáng lên, đột nhiên không còn tức giận nữa mà còn bật cười, “Cháu nhìn kìa, mọi người đều là người một nhà, cháu gái, sao cháu lại giấu giếm chuyện này với ta, hả?”
Phạm đại thúc giật mình, “Cháu gái?” ông có chút chán ghét nhìn Trương Đại, sau đó lại nhìn về phía Đỗ Tam Tư, “Hắn ta thực sự là cữu cữu của cháu sao? ”
Nếu là người nhà thì ông không dễ xen vào.
Đỗ Tam Tư đã hoàn hồn rồi, nàng nhìn Phạm đại thức với đôi mắt đỏ hoe, thì thào nói: "Nếu quán rượu không mở cửa lại, cháu còn không biết cháu có một người cữu cữu quan tâm cháu đến thế."
Phan đại thúc: ".. . ” Đã hiểu.
Sắc mặt Trương Đại tái xanh, đè nén lửa giận, "Tiểu Tam, cháu còn nhỏ không hiểu chuyện, cữu cữu tới chăm sóc cháu. Cháu lại nói không quen biết, có còn là người không? Đây là bất hiếu!"
Phạm đại thúc thấy nực cười, thầm nghĩ trước đó cũng không thấy ngươi nhận con bé là con cháu trong nhà.
"... Phạm đại thúc," Đỗ Tam Tư đột nhiên nói, "Cám ơn thúc, thúc cứ về trước đi, thúc còn phải buôn bán nữa, nơi này cháu lo được."
Phạm đại thúc cau mày lo lắng, trầm giọng nói: " Hay là… Hay là để người báo tin cho nha nội? ”
“Không cần, nha nội đã giúp cháu nhiều rồi. ”
Đây là cuộc sống của nàng, là nhà cửa và sự nghiệp của nàng, nếu chuyện này cũng phải dựa vào người khác thì nàng sẽ không bao giờ đứng vững trên chính đôi chân của mình.
Kiếp trước nàng đều tự mình vượt qua, kiếp này nàng cũng không cần dựa vào người khác.
Hơn nữa, muốn đuổi người đi cũng không quá khó.
"Thúc đừng lo," nàng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trầm tĩnh mang theo vẻ lạnh lẽo sâu thẳm, "cháu biết phải làm thế nào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)