Khi hắn trở lại Đoạn phủ, bình rượu đã gần như thấy đáy.
Bước chân Đoạn Tam Lang có phần không vững, ngược lại cánh tay của Đổng Thanh lúc này trở thành chỗ dựa của hắn, phía bên cạnh lại có một đôi mắt phượng nhìn chằm chằm Đổng Thanh, sắc mặt u ám đến đáng sợ, muốn đuổi theo nhưng Đổng Thanh đã đi được một hồi lâu.
Đổng Thanh đã phát hiện, mặt không đổi sắc kéo người quay lại sân, giao cho Đoạn Phó.
"Tại sao thiếu gia uống say như vậy?" Đoạn Phó giật mình đỡ Đoạn Tam Lang dậy, đây còn là lần đầu tiên hắn thấy bộ dạng này của Đoạn Tam Lang.
Hơn nữa không chỉ là Đoạn Tam Lang, còn có mấy tên thị vệ phía sau lưng của Đổng Thanh cũng như vậy.
Đổng Thanh ôn hòa nói:" Hôm nay tâm trạng của biểu đệ tốt, uống hơi nhiều. Ngươi cứ mang hắn về chăm sóc cho tốt, còn lại để ta giải thích với bá phụ."
Đoạn Phó thở phào nhẹ nhõm, theo lý thuyết hắn là gã sai vặt của Đoạn Tam Lang, tuy rằng Đoạn Tam Lang ra khỏi cửa cũng không mang theo hắn, nhưng nếu Đoạn Tam Lang xảy ra chuyện, Đoạn Cửu sẽ tìm hắn đầu tiên.
Bây giờ bỗng dưng có một “Biểu ca” xuất hiện ngoài ý muốn, sẵn sàng chịu trách nhiệm, đương nhiên hắn rất vui.
Đoạn Phó nói cám ơn, đang định mang người vào trong phòng, không nghĩ tới Đoạn Tam Lang đang tựa vào bả vai hắn đột nhiên đẩy hắn ra, quay đầu một phát túm lấy Đổng Thanh.
Đổng Thanh nhíu mày.
Đoạn Tam Lang nín một hơi, mặt đỏ bừng hỏi: "Mới vừa rồi... Chiêu đó, là ai dạy ngươi?"
Hắn từng học qua võ công, nhưng đều là học được từ trong giang hồ hiệp khách, chưa từng được người khác chính quy chỉ dạy.
Đoạn Cửu rất kỳ quái, tuy rằng rất chiều chuộng hắn, cũng không ép hắn nhất định phải đọc sách thi văn các thứ, nhưng mỗi lần Đoạn Tam Lang nói muốn học võ và thi võ, Đoạn Cửu luôn nghiêm khắc cự tuyệt hắn, còn nói cái gì mà triều đại trọng văn khinh võ, sao có thể học theo hành vi của mấy tên mãnh phu đó được.
Chính vì vậy, Đoạn Tam Lang còn từng thử phản đối bằng cách bỏ nhà ra đi, nhưng thái độ của Đoạn Cữu vẫn cương quyết không thay đổi.
Đoạn Cửu không muốn hắn học võ, nhưng cũng không yêu cầu hắn làm văn thần.
Còn những thứ công phu hiện tại của hắn - Nói trắng ra là kỹ xảo đánh nhau, tất cả đều là học trộm mà có, cũng chỉ ỷ vào nắm đấm cứng, sức lực lớn, trực giác linh mẫn cùng với phản ứng nhanh nhạy, từ mấy chỗ hiệp khách lục lọi ra được một bộ quyền pháp bình thường.
Mà hôm nay, mặc dù Đổng Thanh chỉ lộ ra một xíu thân thủ, nhưng làm cho hắn xao động.
Đoạn Tam Lang xấu hổ cực kỳ.
Hắn đỏ mặt, cũng không biết là bởi vì men say, hay là xấu hổ bởi vì muốn hỏi ý kiến người mình ghét.
Nhưng cho dù là một thiếu niên ngu ngốc và kém cỏi như thế nào đi chăng nữa, cũng sẽ từng có giấc mộng cầm kiếm đánh giặc hay một thân võ nghệ cao cường.
Đổng Thanh nhìn chằm chằm hắn, chậm rãi nở nụ cười nói: "Làm sao, ngươi muốn học?"
Nhất thời Đoạn Tam Lang như mèo bị giẫm đuôi, xụ mặt, xoay người hừ lạnh nói: " Chẳng qua là hỏi một chút thôi, người đừng tưởng là thật."
Chậc chậc, tính khí như vậy, thật giống Hàn Tiêu mà hắn từng nuôi, không thể dùng roi, còn phải dỗ dành nó ngon ngọt.
Hắn chỉ đứng ở đó, nhìn Đoạn Tam Lang giận dữ bước đi, nhưng tốc độ càng ngày càng chậm, khi Đoạn Tam Lang định chửi bới, Đổng Thanh cười nói.
"Nếu ngươi muốn học, trong đám thị vệ của ta có người dạy võ trong triều đình, cho ngươi mượn người là được."
Đổng Thanh thấy lỗ tai Đoạn Tam Lang giật giật.
Nhưng người vẫn không quay đầu lại, thay vào đó vẫn trầm mặc càng lúc càng đi xa, Đổng Thanh ung dung nói: "Ngươi cũng sắp trưởng thành rồi, chẳng lẽ ngươi muốn cuộc sống cứ mãi tầm thường vô vị như vậy sao? Nếu muốn học, sáng mai chờ ở sân sau, ta không nhìn."
Sắc mặt Đoạn Tam Lang xanh mét, muốn quay đầu mắng "Ai thèm để ý ngươi có nhìn hay không!". Nhưng hắn tức đến thở không nổi cũng không phun ra được những lời này, quay đầu xông vào phòng, Đoạn Phó cũng bị đuổi ra ngoài.
Hắn có chút say, không khỏi suy nghĩ miên man, lời nói của Đổng Thanh hời hợt, nhưng lại không ngừng văng vẳng trong đầu hắn.
Còn có ba tháng, không, hai tháng rưỡi, hắn sẽ trưởng thành.
Dựa lưng về cửa lớn, Đoạn Tam Lang nhắm mắt lại, nghĩ tới Đỗ Tam Tư.
Nàng mới mười lăm tuổi, nhát gan sợ hãi, yếu đuối và dễ bị bắt nạt, nhưng nàng tự mình đứng lên mở quán rượu, sống một cuộc sống mà nàng muốn.
Không giống với hắn.
Hắn không biết mình muốn làm cái gì.
Đoạn Cửu dường như cũng không muốn hắn phải làm chuyện động trời gì, chỉ mong hắn ở lại Lâm An, làm một công tử nhà giàu, có chút tài sản, sống một cuộc sống bình thường và yên bình.
Nhưng mà.
Nhưng mà... Đây là mong muốn của Đoạn Cửu, không phải mong muốn của hắn. Mà hắn, thật sự không biết mình muốn cái gì, nhìn thì phóng khoáng không lo âu, nhưng thật ra rất phiền muộn.
Những sự tình mà hắn ngấm ngầm làm, chẳng phải là để thực hiện khát vọng của mình sao? Nhưng hắn không thể công khai, Đoạn Cửu cũng không hi vọng hắn công khai.
Mọi người đều nói hắn ức hiếp dân lành, nhưng Đoạn Tam Lang tự hỏi bản thân hắn chưa từng làm điều gì có lỗi với chính mình hay đối với người dân Lâm An, chỉ là bởi vì hắn toàn làm theo ý mình nên bị đồn bậy, tiếng xấu lan xa.
Trước kia hắn không thèm để ý, nhưng ngày hôm nay... Hắn để ý.
Hom nay Đỗ Tam Tư bưng cho hắn một bát cá kho măng trong veo, hương vị ấm áp nhẹ nhàng khiến Chu Quyền ghen tị không thôi.
Đại khái con thỏ nhỏ nghĩ là hắn đang thật sự đối xử tốt với nàng.
Nhưng hắn tiếp cận Đỗ Tam Tư, chỉ là muốn điều tra xem Đỗ Tam Tư có thật sự liên quan đến hai vụ ám sát hay không, muốn xem liệu có người lợi dụng Đỗ Tam Tư để ám sát hắn hay không.
Hắn lợi dụng Đỗ Tam Tư, trong vô hình đặt nàng vào nguy hiểm, tai tiếng của hắn khiến cho Đỗ Tam Tư trở thành trò cười trong miệng người khác, yêu diễm hẹp hòi.
Mà vừa rồi Đổng Thanh dễ dàng khống chế hắn, hỏi hắn thật sự muốn sống một cuộc sống tầm thường sao khiến hắn xấu hổ.
Hắn không màng đến danh lợi, nhưng hắn muốn bảo vệ Đỗ Tam Tư thật tốt, ít nhất sau khi lợi dụng nàng một lần nữa, còn có thể bảo toàn tính mạng của nàng. Có lẽ, hắn nên suy nghĩ lại, chính hắn muốn làm cái gì.
Điều đầu tiên là tìm ra ai và tại sao lại ám sát mình.
Hít sâu một hơi, Đoạn Tam Lang nghiến răng nghiến lợi, chẳng phải là học võ sao? Bây giờ Đổng Thanh đang chủ động chỉ dạy hắn, cha hắn cũng không ngăn cản được thì hắn còn phải ngại gì nữa?
Người dạy võ miễn phí đưa tới trước mặt, dại gì không lấy!
Bên kia, Đổng Thanh sau khi rửa mặt xong liền ngồi dựa trên giường, tay cầm bức thư nói với thuộc hạ. Hàn Kiến đã say rồi, đứng trước mặt là Trương Khánh đang cúi đầu.
Trương Khánh gãi đầu, có chút kinh ngạc, "Điện hạ, ngài thật sự muốn dạy võ cho tiểu tử kia sao? Vậy thì nên dạy những gì?"
"Có thể dạy bao nhiêu thì dạy" Đổng Thanh nhìn thẳng, nụ cười trên mặt không lạnh mà lộ ra vẻ tàn nhẫn, rất khác với vẻ ngoài lúc ban ngày. "Chỉ trong một tháng nữa, ngươi còn hy vọng hắn sẽ trở thành cao thủ võ lâm sao?"
Trương Khánh cười khẩy, "Vậy thì dạy hắn một bộ quyền pháp và kiếm thuật? Điện hạ nghĩ sao?”
Đổng Thanh suy nghĩ một chút, đặt thư xuống, nhìn Trương Khánh nói: “Quyền pháp và kiếm thuật chính hắn có thể từ từ luyện, trước tiên hãy dạy cho hắn mấy chiêu tự vệ. ”
Trương Thanh nheo mắt, “Tự vệ?”
Đổng Thanh gật đầu đưa thư, “Chính ngươi xem đi.”
Trương Khánh nhận lấy, quét nhanh qua, sắc mặt trầm xuống, “… Hắn chỉ là một nha nội, làm sao có thể bị người ám sát? Vẫn là tận hai lần? "
Vẻ mặt của Trương Khánh phảng phất kiểu, "Giết người vì tình?”
Không lẽ trước kia Đoạn Cửu ngoại tình với nữ nhân khác, sau đó chia tay, cho nên mới kéo theo nhiều phiền phức như thế cho con mình?
Đổng Thanh thở dài, nhàn nhạt liếc hắn một cái, "Với trí thông minh của ngươi, thảo nào chỉ có thể dạy võ."
Trương Khánh: "..." Điện hạ, đừng tưởng rằng ngài nói ta đầu óc ngu si tứ chi phát triển mà ta không hiểu.
“Lui xuống đi” Đồng Thanh nhắm mắt lại, “Chuyện này ta tự có biện pháp, phần lớn đoán được người muốn ám sát hắn là ai, chỉ cần bà ta biết rõ ta đã đến Lâm An, bà sẽ không dám ra tay lần nữa.”
Hai tháng trước hắn cũng mới biết được tin tức của Đoạn Tam Lang, vốn dĩ tưởng là tin đồn, nhưng hiện tại xem ra là thật… Hoàng tộc.
Những người biết tin tức này cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Xem ra vẫn còn mấy con chuột xung quanh phụ thân, sau khi trở về kinh đô phải dọn dẹp sạch sẽ một lần.
Về phần Tam Lang, Đổng Thanh có chút áy náy, hắn vốn là chỉ muốn gặp mặt một chút, nếu là tin tức giả, hắn sẽ bỏ qua. Nhưng nếu là có việc này.. Hôm nay, cũng có chút luyến tiếc.
Nhớ đến dáng vẻ ngây ngô của thiếu niên túm lấy tay hắn với khuôn mặt đỏ tía tai, Đổng Thanh thở dài, thôi … nếu Đoạn Cửu có thể cam đoan cả đời hắn sẽ không bao giờ rời khỏi Lâm An, giữ lại mạng sống cho hắn cũng không sao.
Suy cho cùng, một đứa con hoang không có chỗ dựa trong triều đình, dù có bị tiếp về cũng không thể làm lung lay căn cơ của hắn. Nói không chừng, sẽ có ích trong tương lai.
Không biết liệu phụ hoàng nhìn thấy Tam Lang rồi, sẽ vẫn chiều chuộng Tư Mã Nhạc chứ?
Có lẽ là hắn đã nghĩ quá nhiều.
Đổng Thanh lắc đầu, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.
...
Lại một cơn mưa mùa thu khác ở Lâm An.
Kỳ Quan và mọi người dậy sớm tắm rửa sạch sẽ, trong bếp cũng đã đun nước nóng, một lúc sau mới nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, ngẩng đầu lên nhìn, tất cả đều ngỡ ngàng,
Hôm nay, Đỗ Tam Tư mặc một chiếc váy mới tinh màu xanh lục thêu hoa, cánh tay áo được cột lên tạo điểm nhấn, tóc cũng cài một cây trâm, tuy nhìn qua vẫn còn trẻ, nhưng mang lại cảm giác tao nhã linh động, hơn nữa cả người cũng sáng sủa và sống động hơn trước.
Sau những gì đã xảy ra ngày hôm qua, hôm nay mới giống như một bà chủ trẻ tuổi thực sự!
Ba người đều ngạc nhiên vui vẻ nói: "Hôm nay cô chủ ăn mặc đẹp quá, trên đường e là được đầy hoa!"
"Nói bậy, ta chỉ thay có bộ quần áo mà thôi," Đỗ Tam Tư xấu hổ, thấy ba đứa đang quét dọn, không khỏi có chút kinh ngạc, "Các đệ dậy sớm thế? "
Kỳ Quan nói,"Không sớm, chỉ sợ không kịp mở quán chiêu đãi khách."
Nhưng thế này vẫn quá sớm. Trẻ con mười một, mười hai tuổi là đang trong tuổi lớn.
Đỗ Tam Tư không nói chuyện, đi ra ngoài, gọi người bán rong lại mua một ít canh đậu, lại đi tìm Phạm đại thúc.
Phạm đại thúc nhìn nàng từ trên xuống dưới gật đầu liên tục, “Không tồi, Tam nương có phong thái của mẫu thân.”
Mẫu thân?
Đỗ Tam Tư dừng một chút mới đoán ra được đang nói mẫu thân nàng, mỉm cười: “Khai trương thì phải có diện mạo mới.”
Sau khi mua một ít bánh thịt, Đỗ Tam Tư nói với ba thiếu niên: “Sau này không cần thiết phải dậy sớm như thế. Cũng không có ai tới uống rượu sớm như vậy, trước tiên cứ lấp đầy cái bụng là được. "
Kỳ Quan và những người khác liên tục cảm ơn, ánh mắt cảm động nhìn Đỗ Tam Tư.
Đỗ Tam Tư hơi ngượng ngùng khi bị mấy đứa nhìn, từ trong tay áo lấy ra hai lượng bạc, "Hai lượng này có thể mua một ít quần áo mùa đông, giày và chăn ga gối đệm dày. Chỗ ở của tiểu nhị cũ vẫn rất lớn. Lại qua hai ngày nữa, ta lại dẫn các đệ đi mua chút giấy và bút học chữ."
"Học… chữ?!"
Ba đứa bé kinh ngạc đến mức suýt rơi bánh thịt.
Nhưng chúng chưa kịp phản ứng thì một nam nhân mang theo vẻ mệt mỏi đi vào, ném mạnh ghế rồi hét lớn : "Ta không ngờ quán rượu này lại có thể mở được, chà chà, cũng không uổng công, có rượu ngon không, mang hai vò ra cho ta nếm thử!"
Đỗ Tam Tư: ". . ." Mới vừa nói không có người đến uống rượu sớm như vậy.
Ây da, đau mặt quá.
Đỗ Tam Tư quay đầu cười nhìn về phía nam nhân kia, trong trí nhớ đột nhiên nhìn thấy một khuôn mặt già nua, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
"……Cữu Cữu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
