Tạ Quân ở trên vạn người đã lâu, tay hắn chưa bao giờ nhúng chàm sự trong sạch. Lúc làm việc thủ đoạn tàn độc lại quyết đoán, nhưng xưa nay những kẻ tìm hắn làm giao dịch phần lớn đều là đám lăn lộn chốn quan trường. Thiên kim khuê các mà chủ động tìm hắn thương lượng thế này, quả thực là lần đầu tiên.
Hắn sinh lòng hứng thú: “Ồ? Lâm nhị tiểu thư muốn cùng ta làm giao dịch gì?”
Lâm Uyển Nương bước lên một bước: “Hầu gia trợ giúp ta gả cho Tam công tử, sau này ta ở bên cạnh Tam công tử, chính là tai mắt của Hầu gia.” Nàng đúng là to gan lớn mật, cái miệng nhỏ nhắn mà dám nhẹ bẫng thốt ra những lời chia rẽ tình huynh đệ nhà người ta.
Tạ Quân lại bật cười. Hắn cụp mắt, che giấu tia sáng sâu thẳm dưới đáy mắt: “Lâm nhị tiểu thư trước khi tới đây không dò la nghe ngóng cho rõ sao? Ta và Tạ Tử Thận tuy là huynh đệ cùng cha khác mẹ, nhưng kế mẫu của ta xưa nay vô cùng nhân từ, đối đãi với ta như con ruột. Chính vì vậy mà tình cảm huynh đệ chúng ta cực kỳ sâu đậm. Lâm nhị tiểu thư đi nước cờ này, e là nhầm to rồi.”
“Nhân từ? Như con ruột?” Lâm Uyển Nương không tin, nàng lắc đầu: “Trên đời này làm gì có cái đạo lý người có con đẻ lại đi yêu thương con của kẻ khác hơn con mình chứ.”
Trước kia khi còn sống nơi ngõ hẻm phố thị, nàng đã chứng kiến vô số màn kịch mẹ kế giả vờ từ ái, thực chất lại ngấm ngầm hại chết đích tử để dọn đường cho con ruột mình thượng vị. Chốn Định Viễn Hầu phủ vinh hoa phú quý ngập trời này, chắc chắn cũng chẳng phải ngoại lệ. Thế nên nàng mới to gan mượn cớ đó tới đàm phán với Tạ Quân: “Hầu gia nếu chịu giúp ta, chắc chắn trăm lợi mà không có một hại.”
Sự tính toán trắng trợn hiện rõ trên mặt nàng, chẳng buồn che giấu. Tạ Quân nhướng mày nhìn nàng: “Nói nghe thử xem.”
Bộ dạng của hắn có vẻ lơ đãng nhưng lại vô cùng tự tại, Lâm Uyển Nương thấy vậy liền sinh lòng hứng thú. Nàng ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: “Tam công tử tính tình đơn thuần ngây ngô, hẳn là mẫu thân ngài ấy rất thương đứa con ruột này, chắc chắn sẽ mỏi mắt mong chờ tìm được một mối nhân duyên môn đăng hộ đối, có lợi cho tiền đồ sau này của ngài ấy. Nhưng nếu Tam công tử cưới ta, tâm nguyện ấy của bà ta coi như đổ sông đổ biển.”
Đường đường là công tử Hầu phủ mà cuối cùng chỉ cưới một nữ nhi của viên quan thất phẩm ở Giang Châu, lại còn là thứ nữ. Cuộc hôn nhân trèo cao thấp gả này, e là sẽ trở thành trò cười cho cả thành Kim Lăng suốt một chặng thời gian dài.
Nhưng điều quan trọng nhất là, chốn quan trường sóng gió khôn lường, nếu không có một thế lực nhà vợ hùng hậu chống lưng, bước đường sau này của Tạ Tử Thận sẽ vô vàn gian nan, tự nhiên cũng chẳng còn tư cách để đối đầu với Tạ Quân.
“Thêm vào đó, danh tiếng kế mẫu nhân từ vang xa, Hầu gia hẳn là cảm thấy rất chướng mắt phải không?” Dẫu sao Đại Ngân xưa nay luôn lấy chữ hiếu để trị thiên hạ. Một người mẹ kế bụng dạ khó lường nhưng bề ngoài lại giả vờ nhân từ, không hề có chút điểm yếu nào, quả thực là một mối phiền toái lớn!
“Hầu gia trợ giúp ta gả cho Tam công tử.” Lâm Uyển Nương cười tươi roi rói, quả đúng là gương mặt Bồ Tát nhưng mang bụng dạ tính toán khôn ngoan.
Nàng khẽ nâng tà váy, vòng qua thư án, thướt tha bước đến trước mặt Tạ Quân: “Hôn sự này không được như ý bà ta, hai người chắc chắn sẽ nảy sinh mâu thuẫn. Thêm vào đó, ta sẽ làm nội ứng cho Hầu gia, vài phen châm ngòi thổi gió ở giữa, chuyện mẹ con bọn họ ly tâm chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.”
“Thành toàn cho ta một lần, đổi lấy việc Hầu gia sau này được kê cao gối mà ngủ, Hầu gia thấy vụ mua bán này thế nào?”
Ánh nến khẽ lay động, Tạ Quân ngước mắt nhìn nàng. Sự tham lam, toan tính và cả một bụng dã tâm trong mắt thiếu nữ đều phơi bày trần trụi, không chút giấu giếm. Nàng mang trong mình tham vọng cháy bỏng, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để trèo lên cao, dẫu phải giẫm đạp lên trái tim yêu đương nồng cháy của một thiếu niên.
Lần đầu tiên Tạ Quân cảm thấy người trước mặt mình lại sống động chân thực đến vậy. Hắn đã quá quen với những màn đấu đá tranh giành danh lợi chốn quan trường tăm tối. Đó là những cơn sóng ngầm cuộn trào dưới lớp vỏ bọc nịnh bợ a dua, cho dù sau lưng có lục đục hãm hại, lừa lọc lẫn nhau, thì ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ điềm nhiên bất động.
Công bằng mà nói, nước cờ này của Lâm Uyển Nương thực sự quá ngu ngốc. Nhưng cái sự ngu ngốc ấy lại mang theo vài phần đáng yêu khôn tả. Đặc biệt là ánh mắt chan chứa hy vọng lúc này của nàng, chỉ hận không thể khắc luôn hai chữ “dã tâm” lên mặt cho cả thiên hạ cùng tỏ tường.
Tạ Quân không đáp lời nàng. Thiếu nữ đứng cách hắn chỉ trong gang tấc. Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng kéo một cái, cô nương không chút đề phòng liền bị kéo tuột vào lòng hắn.
Hương trầm thủy trong trẻo lạnh lùng nháy mắt bao trùm lấy Lâm Uyển Nương. Tạ Quân rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt mang theo thâm ý sâu xa: “Lâm nhị tiểu thư cũng biết lần này là chui vào hang cọp?”
Hàng mi của cô nương trong lòng hắn run rẩy không ngừng. Lâm Uyển Nương sao lại không biết chuyện này là vuốt râu hùm cơ chứ. Chỉ là nàng hết cách rồi.
Đầu ngón tay hơi lạnh khẽ nâng cằm nàng lên, Tạ Quân nhìn sâu vào mắt nàng: “Lâm nhị tiểu thư xưa nay vẫn luôn là người dám quang minh chính đại tính toán như thế sao?” Lâm Uyển Nương chưa kịp đáp. Hắn đã cong môi, buông lời chế giễu: “Ngươi cứ thế mà bán đứng đệ ấy, sau này nếu đệ ấy biết được sự thật, lương tâm của Lâm nhị tiểu thư có thấy cắn rứt không?”
Sắc mặt của cô nương trong lòng chợt cứng đờ trong thoáng chốc. Nhưng rất nhanh nàng đã khôi phục vẻ thường ngày, cười duyên dáng đáp: “Có gì mà phải cắn rứt, ngài ấy thèm muốn nhan sắc của ta, ta lại thèm muốn quyền thế của ngài ấy, đôi bên các thủ sở nhu (ai cần gì lấy nấy) thôi mà.”
Nàng chỉ là một con kiến hèn mọn chốn trần ai cuồn cuộn này, bản thân lo chưa xong, lấy đâu ra tâm trí mà lo nghĩ cho kẻ khác. Nhưng lòng người cũng có lúc xao động. Khi ánh mắt hắn chứa chan hình bóng nàng, khi hắn ân cần thăm hỏi quan tâm nàng, khi hắn dịu dàng gọi hai tiếng “Uyển Nương”. Trái tim con người đâu phải làm bằng gỗ đá. Sao có thể hoàn toàn không rung động chút nào cơ chứ?
Nhưng một chút rung động ấy đem so với tính mạng của bản thân nàng thì quả thực chẳng bõ gì. Lâm Uyển Nương tuyệt đối sẽ không bao giờ lún sâu vào đoạn tình cảm đó. Nàng giấu nhẹm đi chút sóng lòng vương vấn trong mắt. Rõ ràng đang vô cùng sợ hãi, vòng eo thon nhỏ run rẩy như nhành liễu trước gió, nhưng khi ngước nhìn Tạ Quân, nàng lại cười: “Hầu gia yên tâm, chỉ cần Hầu gia giúp ta toại nguyện, ta nhất định sẽ toàn tâm toàn ý hướng về Hầu gia, tuyệt không hai lòng. Từ nay về sau, bên cạnh Hầu gia chẳng phải lại có thêm một tay sai đắc lực hay sao?”
Nàng tuần tự dụ dỗ. Giống hệt một con hồ ly tinh trắng muốt mới bước chân vào trần thế, phí công tổn sức vứt bỏ đi chín cái đuôi của mình, dùng hết vốn liếng để mê hoặc hắn.
Tạ Quân rũ mắt nhìn nàng. Hắn quả thực đã cắn câu. Một tay vòng qua ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn tựa không xương của nàng, tay kia khẽ vuốt ve gò má nàng. Hàng mi dài rũ xuống che đi đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy, nhưng tư thái lại ái muội đến mức khó tả. Đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve, hắn thong thả mở miệng: “Lâm nhị tiểu thư đã hao tổn tâm tư như thế, Tạ mỗ nào có lý do gì để từ chối?”
Lời này chính là chấp thuận. Mắt Lâm Uyển Nương lập tức sáng rực lên, chút ái muội không rõ ràng khi nãy cũng bị gạt phắt sang một bên. Nàng vội vã rời khỏi vòng tay Tạ Quân, dịu dàng nhún gối hành lễ: “Uyển Nương đa tạ Hầu gia đã thành toàn.”
Khối ôn hương noãn ngọc bất chợt rời đi. Tạ Quân cụp mắt xuống che giấu cảm xúc. Cô nương không hề hay biết vẻ thâm sâu khó lường nơi đáy mắt hắn, cứ tự mình mở miệng: “Hầu gia công vụ bận rộn, Uyển Nương xin phép không quấy rầy thêm nữa.”
Hắn ngước mắt lên. Thiếu nữ vội vã rời đi, vạt váy màu hồng hải đường biến mất sau cánh cửa, chỉ thoáng chốc đã khuất dạng. Đọng lại trên đầu ngón tay hắn chỉ là một chút diễm hương ngào ngạt. Là vương lại từ vòng eo mềm mại của thiếu nữ ban nãy. Hắn nhẹ nhàng vê ngón tay thưởng thức chút hương thơm ấy, trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh khẽ hiện lên một nụ cười ẩn chứa thâm ý sâu xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)