Thoáng chốc đã đến ngày rằm. Hôm nay là ngày sinh của Bồ Tát, cũng là ngày Lâm Uyển Nương và Liên Nhi đã hẹn ước từ trước.
Giống như bao lần khác, Thôi Ngọc Nhụy lại tìm đến Vạn Phật Tự. Nàng đến trước tượng Phật thắp hương tế bái trước tiên. Vì hôn sự của mình sắp đến gần, nàng luôn cảm thấy có lỗi với người chồng quá cố, bèn tự tay chép hai quyển “Hoa Nghiêm Kinh” dâng lên trước án, chốc nữa nhờ tiểu sa di trong chùa đem đốt đi để tỏ lòng thành kính. Tiểu sa di nhận lấy kinh thư, chắp tay niệm Phật: “A di đà phật, nữ thí chủ công đức vô lượng, nhất định sẽ được Phật Tổ phù hộ độ trì.”
“Thế thì tốt.” Thôi Ngọc Nhụy mím môi, buông tiếng thở dài: “Ta cũng chẳng mong cầu công đức vô lượng gì, chỉ mong người ở suối vàng đừng oán hận ta là được.”
Nàng ta rốt cuộc cũng gật đầu ưng thuận mối hôn sự này, nhưng lại một mực khăng khăng đòi đích thân đến gặp vị Tam tiểu thư nhà họ Lâm một chuyến.
Hai chủ tớ canh đúng giờ đã hẹn, tìm đến gốc cây bạch quả phía sau chùa. Từ xa đã trông thấy Lâm Uyển Nương và Thải Nhạn đang đứng dưới gốc cây. Hai người họ chụm đầu to nhỏ, chẳng rõ đang rỉ tai nhau chuyện bí mật gì.
Thôi Ngọc Nhụy lập tức sinh lòng nghi ngờ. Nàng không vội vạch mặt, chỉ dẫn theo Liên Nhi rón rén vòng qua một lối khác. Cách một bức tường, mọi lời nói của đôi chủ tớ kia đều lọt sạch vào tai nàng.
Giọng vị cô nương nọ mang đầy vẻ ngập ngừng: “Ta thấy... chuyện này vẫn nên nhắc nhở Thôi cô nương một tiếng... Đang yên đang lành, làm vậy chẳng phải là đẩy người ta vào chỗ chết sao?”
Đứa nha hoàn vội lên tiếng can ngăn: “Tiểu thư đang nghĩ đi đâu thế? Chuyện này sao có thể đem đi rêu rao được, nhỡ lão gia mà biết thì chắc chắn sẽ lột da người mất.”
“Nhưng... nhưng mà...” Cô nương nọ ấp úng mãi chẳng nên lời, vò võ một hồi, luống cuống đến mức giậm giậm chân: “Ta thật sự không đành lòng giấu giếm Thôi cô nương. Ngươi nói xem, nếu chúng ta không biết thì đành chịu, đằng này hôm qua đã vô tình bắt gặp, cớ sao có thể trơ mắt nhìn con gái nhà người ta nhảy vào hố lửa chứ?”
Nàng quả thực là người tâm địa thiện lương, luôn lo nghĩ cho người khác. Nói xong, nàng toan xách váy đi tìm người, may sao bị đứa nha hoàn bên cạnh gắt gao giữ rịt lấy.
“Tiểu thư, tuyệt đối không được đâu!” Giọng nha hoàn đầy vẻ nôn nóng. Tính nàng xưa nay ruột để ngoài da, nghĩ gì nói nấy nên buột miệng thốt ra: “Tiểu thư mà đem chuyện lão gia bị bất lực nói cho Thôi cô nương biết, thì chủ tớ ta toi mạng là cái chắc!”
Câu nói động trời ấy khiến những kẻ đứng ở cả hai bên bờ tường đều chết sững.
Cô nương nọ cũng chẳng buồn đi nữa, luống cuống vươn tay bịt chặt miệng nha hoàn, hạ giọng quát khẽ: “Nói bậy bạ gì thế hả? Cẩn thận có kẻ nghe thấy bây giờ.”
Đứa nha hoàn vô cớ bị mắng, ấm ức lầm bầm: “Nô tỳ có nói sai đâu, chẳng phải hôm qua chính tai chúng ta nghe thấy sao! Lão gia bị bất lực rõ rành rành ra đấy! Di nương ở nhà khóc lóc bù lu bù loa, còn lén lút rước cả đại phu ở Hồi Xuân Đường tới khám bệnh kia kìa! Đi bằng cửa lách hẳn hoi, chính mắt nô tỳ nhìn thấy mà.”
Lời kể rành rọt từng chi tiết, càng làm tăng thêm độ xác thực cho câu nói khi nãy.
Bên này hai chủ tớ vẫn còn đang lời qua tiếng lại, thì bên kia Thôi Ngọc Nhụy đã kinh hãi đến mức đứng không vững. Nàng tựa vào tay Liên Nhi để chống đỡ thân hình chực ngã, nghiến răng rít lên: “Nhanh! Đến Hồi Xuân Đường tra hỏi ngay xem những lời nha đầu kia nói rốt cuộc có phải sự thật hay không!”
Liên Nhi vâng lệnh, vội vã đi điều tra. Vị đại phu ở Hồi Xuân Đường ban đầu còn sống chết không chịu hé nửa lời, nhưng chẳng chịu nổi sức cám dỗ khi Liên Nhi lén dúi hai thỏi bạc vụn vào tay, lập tức nhả chữ.
Thầy lang cũng chẳng dám nói toạc móng heo vì sợ Lâm gia tìm tới gây sự, đành chép lại hai toa thuốc hôm qua đã kê đưa cho Liên Nhi. Liên Nhi cầm đơn thuốc đi hỏi thăm. Một thang là Quy Linh Lộ, một thang là Quế Phụ Địa Hoàng Hoàn. Cả hai đều là thuốc bổ thận tráng dương, chuyên trị chứng yếu kém chuyện phòng the của nam giới.
Nghe Liên Nhi về bẩm báo, Thôi Ngọc Nhụy lập tức ngã oạch xuống ghế, lẩm bẩm trong sự hoang mang tột độ: “Lại là thật...”
Nàng tuyệt đối không thể gả cho Lâm Sùng Văn được. Một gã đàn ông bất lực vô dụng, lấy về thì có khác nào ép nàng thủ tiết thờ chồng sờ sờ ra đấy đâu!
...
Lúc này, Lâm Sùng Văn ở trong phủ cũng đang rầu rĩ đến mức bốc hỏa.
Dạo gần đây ông ta đang độ xuân phong đắc ý, chuyện chăn gối không tránh khỏi có phần bung lụa buông thả. Lại thêm Khương thị lúc nào cũng ngọt ngào êm ái dụ dỗ, thành ra ông ta cứ quấn quýt không màng chừng mực, đêm nào cũng mệt nhoài như đêm tân hôn.
Đến ngày hôm nay, vừa định cởi áo lên giường thì ông ta bỗng thấy đầu váng mắt hoa, choáng váng cả người. Lúc ấy ông ta cũng chẳng màng. Nào ngờ đến khi bị Khương thị quấn lấy đòi ân ái, ông ta lại liên tiếp lực bất tòng tâm, làm cách nào cũng đành chịu chết.
Khương thị bực dọc chìa đôi chân trần trắng nõn đá ông ta một cái, mặt mày sưng sỉa: “Lão gia hôm nay làm sao thế hả? Có phải ả lẳng lơ nào bên ngoài đã đút cho ngài ăn no nê rồi, nên ngài mới về đây làm lệ với thiếp đúng không?”
Lâm Sùng Văn kêu “Ái chà” một tiếng, vội vàng dỗ dành: “Ta thương một mình nàng còn không kịp, lấy đâu ra ả lẳng lơ nào.” Nhưng rốt cuộc loay hoay mãi một hồi, vẫn phí công vô ích.
Cứ như thế qua hai ngày, sắc mặt Khương thị sa sầm thấy rõ: “Ngài còn dám cãi là không có người khác đi.”
Bà che khăn thút thít khóc: “Chắc chắn là ngài gạt thiếp, ra ngoài lén lút dính vào lũ đĩ điếm lầu xanh nên mới giấu giếm không cho thiếp biết. Số thiếp sao mà khổ thế này, trong nhà sắp rước người mới vào thì đã đành, nay bên ngoài lại còn có nhân tình nhân ngãi. Ngài còn nuôi thiếp ở cái phủ này làm gì nữa? Chẳng thà buông tay nhau ra, cho mỗi người một nẻo bình yên.”
Một tràng oán trách trút xuống khiến Lâm Sùng Văn váng cả đầu, tâm trí đâu nữa mà sinh lòng nghi ngờ bà ta. Hơn nữa, vốn dĩ chuyện rước Thôi Ngọc Nhụy vào phủ đã làm ông ta cảm thấy áy náy với Khương thị, giờ thấy bà khóc lóc thảm thiết, cõi lòng ông ta nhũn cả ra, vội ôm rịt bà vào lòng mà vỗ về.
Khương thị khóc lóc một chốc lâu, rồi mới nấc lên ngừng rơi lệ, nửa tin nửa ngờ hỏi: “Ngài nói bên ngoài không có ai, thật sự không lừa thiếp chứ?”
“Không lừa nàng, bên ngoài thực sự không có ai cả. Nàng còn không tin ta sao? Từ ngày nàng bước chân vào cửa, ta đã từng có kẻ nào khác đâu.” Lâm Sùng Văn chỉ tay lên trời thề thốt.
Khương thị rốt cuộc cũng chịu xuôi, vừa lau nước mắt vừa nhỏ to với ông ta: “Nếu đã không có người bên ngoài, thì cứ để tình trạng này mãi cũng chẳng phải cách hay. Hay là... ngài lén tìm một đại phu vào phủ xem bệnh thử xem?”
Lâm Sùng Văn ban đầu sống chết không chịu. Chuyện này can hệ đến thể diện và tôn nghiêm của kẻ làm đàn ông, ông ta không sao gạt bỏ được sĩ diện. Khổ nỗi Khương thị cứ nhõng nhẽo đòi mãi. Hết cách, ông ta đành lén sai người rước đại phu của Hồi Xuân Đường tới.
Vì sợ người ngoài chê cười, đại phu vào phủ cũng phải đi lén lút qua cửa lách. Cứ tưởng che giấu kỹ càng, ai ngờ vẫn bị cô nương đang rảnh rỗi dạo vườn vô tình nhìn thấy.
Lâm Uyển Nương chỉ đợi đúng lúc vị đại phu kia rời đi, còn Lâm Sùng Văn thì cụp đuôi ủ rũ bước ra khỏi Đông viện, nàng mới ung dung thong thả dẫn Thải Nhạn đi ngang qua.
Mối hôn sự bị hủy bỏ vô cùng suôn sẻ. Vợ chồng Thôi gia rốt cuộc cũng chỉ có mỗi một mụn con gái rượu, sao nỡ nhẫn tâm đẩy con vào hang hùm miệng sói. Lập tức sai người đến trả lại canh thiếp, hủy bỏ giao ước.
Lâm Sùng Văn vốn còn định giữ thể diện nói vớt vát vài câu, nhưng bị Thôi mẫu trừng mắt nhổ toẹt một bãi nước bọt, chỉ thẳng vào mặt mà chửi: “Cái đồ lòng lang dạ thú tâm can đen tối nhà ông! Chuyện tày đình như thế mà cũng dám che giấu chúng ta? Ông rắp tâm muốn con gái ta gả vào nhà ông để thủ tiết thờ chồng sờ sờ ra đấy đúng không?”
Thôi mẫu nuốt không trôi cục tức này, thề phải đích thân cất bước đến Lâm phủ để xả cho bõ ghét. Nha hoàn gia đinh trong phủ đều chứng kiến cảnh ấy, kẻ nào kẻ nấy mắt nhìn mũi, tai nghe tim, tuyệt nhiên không một ai dám ho he nửa lời ra ngoài.
Thế nhưng ngay ngày hôm sau, khắp thành Giang Châu vẫn dấy lên những lời đồn thổi mỉa mai. Tin đồn thật giả lẫn lộn, chẳng ai rõ thực hư thế nào, nhưng một khi tiếng dữ đã đồn xa, thì từ nay về sau, có cho thêm vàng cũng chẳng tiểu thư nhà nào dám gả vào cửa Lâm gia nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
