Lâm Uyển Nương đã rời đi, Liên Nhi tự nhiên cũng không nán lại lâu, lấy đồ xong cũng cất bước ra cửa.
Lâm Vân Dao thay xong y phục lộng lẫy từ phòng thử đồ bước ra. Đẩy cửa ra, ngoài tiệm trống trơn chẳng còn một ai. Lâm Uyển Nương và Thải Nhạn đã chuồn mất tăm từ lúc nào.
Trong lòng Lâm Vân Dao lập tức “lộp bộp” một tiếng. Nàng vội chạy ào ra cửa nhìn ngó.
Trước tiệm lụa người qua kẻ lại tấp nập, nhưng bóng dáng chiếc xe ngựa của Lâm phủ đã bốc hơi không còn một dấu vết.
Chưởng quỹ thấy nàng vẫn đang mặc bộ y phục của tiệm, vội chạy theo nhắc nhở: “Cô nương, bộ y phục này người vẫn chưa thanh toán bạc đâu đấy!”
Đến nước này, Lâm Vân Dao làm sao còn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nàng đinh ninh là Lâm Uyển Nương cố ý giễu cợt mình, tức đến mức nghiến răng dậm chân, lớn tiếng chửi rủa: “Lâm Uyển Nương, cái đồ khốn kiếp lòng lang dạ thú nhà ngươi!!!”
Chuyến này Lâm Vân Dao vừa hỏng mất một chiếc váy, lại phải tự thân bỏ tiền túi ra mua bộ váy gấm đắt đỏ kia. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, làm sao nàng có thể nuốt trôi cục tức này.
Nàng đùng đùng nổi giận chạy thục mạng về phủ tìm Lâm Uyển Nương tính sổ.
Lâm Uyển Nương lúc này đang thong thả ngắm hoa thưởng trà trong hoa viên. Thấy Vân Dao đùng đùng bước tới, nàng vội vàng chạy ra đón, gương mặt tươi cười rạng rỡ: “Vân Dao muội muội về rồi đấy à? Mau qua đây ngồi đi, chén trà Cửu Khúc Hồng Mai này là ta vừa mới pha xong đấy, muội mau uống một ngụm cho ấm người đi.”
Nàng tự tay rót một chén bưng đến trước mặt Lâm Vân Dao, nhưng lại bị nàng ta vung tay áo hất văng.
Chén trà rơi xuống đất vỡ choang, nước trà tung tóe khắp nơi. Lâm Uyển Nương tỏ vẻ không thể tin nổi: “Vân Dao muội muội, ngươi làm cái gì thế?”
“Lâm Uyển Nương, ngươi diễn đủ chưa?!” Lâm Vân Dao ghét cay ghét đắng cái bộ dạng giả nhân giả nghĩa của nàng. Cộng thêm cơn tức nghẹn ứ tận cổ suốt dọc đường đi bộ về, nàng xắn tay áo lao vào định tát Uyển Nương: “Hôm nay ta nhất định phải lột cái lớp mặt nạ đạo đức giả của ngươi xuống, để xem ngươi còn dám làm càn nữa không!”
Bao nỗi uất ức kìm nén bấy lâu nay bùng nổ, Vân Dao ra tay vô cùng tàn nhẫn. Thải Nhạn liều mình xông ra che chở cho chủ tử cũng chỉ là uổng công.
Trong lúc xô đẩy qua lại, Lâm Uyển Nương vô ý ngã nhào xuống đất.
Lâm Vân Dao chớp lấy thời cơ, vừa giơ tay định đánh tới thì chợt nghe phía sau vang lên một tiếng quát chói tai: “Dừng tay!”
Hóa ra là Tạ Tử Thận vừa khéo đi ngang qua. Thấy người trong mộng bị kẻ khác bắt nạt, sắc mặt hắn lập tức biến đổi, vội vã lao tới đỡ Lâm Uyển Nương dậy.
Cô nương ngã trên mặt đất, tóc mây rối bời, mu bàn tay rớm máu, khóe mắt đỏ hoe tủi thân, trông vô cùng mỏng manh, đáng thương đến cực điểm.
“Uyển Nương, nàng không sao chứ?” Trận phong hàn mấy hôm trước quả nhiên không uổng công phí sức, khoảng cách giữa hai người đã xích lại gần nhau hơn rất nhiều. Tạ Tử Thận bắt đầu gọi thẳng khuê danh của nàng, trong giọng nói chứa chan sự xót xa.
Tạ Tử Thận càng thêm vừa tức vừa giận, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Lâm Vân Dao: “Tam cô nương đánh người mà còn muốn chối cãi sao?”
Hắn không thể tin nổi: “Vừa rồi rõ ràng ta tận mắt nhìn thấy Tam cô nương động tay trước. Uyển Nương dẫu sao cũng là tỷ tỷ ruột của ngươi, sao Tam cô nương lại nhẫn tâm ra tay độc ác đến vậy?”
“Không phải...” Lâm Vân Dao liên tục lắc đầu, cuống cuồng giải thích: “Là nàng ta, nàng ta cố tình giẫm rách váy của ta, nói là muốn đền cho ta, nhưng lại vứt ta ở lại cửa hàng xiêm y. Ta giận quá nên mới...”
Lời chưa dứt, đã bị Lâm Uyển Nương trong vòng tay Tạ Tử Thận ngắt lời. Nàng cụp mắt, bộ dáng đáng thương cùng cực: “Đều là lỗi của Uyển Nương. Là ta không cẩn thận giẫm rách váy của Vân Dao muội muội. Vốn dĩ định đền cho muội ấy một bộ mới, nhưng bộ váy muội ấy đòi đền lại quá đắt tiền. Uyển Nương chẳng qua chỉ là một thứ nữ, tiền tiêu vặt hàng tháng ít ỏi, quả thực là mua không nổi.”
“Ngươi nói láo!” Lâm Vân Dao bị công phu bóp méo sự thật của nàng chọc tức đến mức suýt hộc máu: “Rõ ràng sự tình không phải như vậy! Là ngươi cố tình giẫm váy của ta, rồi lại cố tình vứt ta lại đó, hại ta phải cuốc bộ về phủ.”
Càng nói nàng càng thấy ấm ức. Chuyện bắt đền váy thì bỏ qua đi, nhưng hiện tại lại bị hàm oan thành ra thế này. Nàng lập tức mếu máo khóc òa lên: “Các người đều bị nàng ta lừa rồi, nàng ta chính là kẻ xấu xa! Nàng ta cố tình hãm hại ta! Tại sao các người không ai chịu tin ta?”
Làm sao Tạ Tử Thận có thể tin lời nàng được. Hắn vừa mới chứng kiến tận mắt bộ dạng giương nanh múa vuốt ức hiếp người khác của nàng, trái tim đã sớm nghiêng hẳn về phía Lâm Uyển Nương rồi.
“Chẳng phải chỉ là một bộ váy thôi sao?” Hắn sầm mặt, rút túi tiền giắt bên hông ném thẳng cho nha hoàn bên cạnh của Lâm Vân Dao: “Uyển Nương giẫm rách váy của Tam cô nương, ta sẽ thay nàng ấy đền.”
Tạ Tử Thận xưa nay vốn là người ôn hòa, dễ gần. Ngay cả lần trước từ chối chiếc túi tiền thêu hoa mà Lâm Vân Dao tặng, hắn cũng giữ thái độ khiêm nhường, lễ độ. Đây là lần đầu tiên hắn bộc lộ sự không vui ra mặt như vậy.
Lâm Vân Dao càng tủi thân hơn, thút thít phản bác: “Chuyện này đâu chỉ là vì một bộ váy...”
Tạ Tử Thận vòng tay che chở Lâm Uyển Nương kín kẽ, gương mặt ngày càng lạnh lùng: “Tam cô nương đánh người ra nông nỗi này, hiện giờ vẫn còn muốn hùng hổ dọa người nữa sao?”
Bị người ngoài lớn tiếng quát tháo như vậy, dẫu là cô nương nào cũng khó lòng giữ nổi mặt mũi. Lâm Vân Dao vừa thẹn vừa giận, ôm mặt nức nở toan chạy đi. Nào ngờ vừa quay người lại, từ phía sau đã xuất hiện một vị lang quân vóc dáng cao ngất.
Tạ Quân hôm nay lại trùng hợp có mặt trong phủ. Hắn xưa nay ít nói ít cười, lại sở hữu dung mạo thanh lãnh, xa cách nên Lâm Vân Dao cũng có phần e dè hắn, vội vàng cúi người hành lễ: “Tham kiến Hầu gia.”
Nàng vừa mới khóc một trận, giọng nói khản đặc, hai mắt đỏ hoe. Tạ Quân nhìn rõ mồn một, nhưng lại giả vờ như không thấy, cố ý hỏi: “Tam cô nương làm sao vậy?”
Lâm Vân Dao ấp úng không dám trả lời. Nàng vừa tận mắt chứng kiến Tạ Tử Thận bênh vực Lâm Uyển Nương chằm chằm, cứ ngỡ hắn cũng đến để trách mắng nàng, nên chỉ đành cắn môi một lúc lâu, cụp mắt rầu rĩ đáp: “Không có gì ạ.”
Lâm Uyển Nương khẽ rũ mi, nhẹ nhàng rút người ra khỏi vòng tay Tạ Tử Thận. Vừa nhìn thấy Tạ Quân, nàng đã thầm kêu hỏng bét.
Hắn là người nắm rõ lai lịch của nàng, tự nhiên cũng có thể nhìn thấu vở kịch gài bẫy Lâm Vân Dao này là do nàng cất công dàn xếp. Nàng thực ra không sợ Tạ Quân vạch trần. Dù sao hiện giờ trái tim Tạ Tử Thận đều đặt cả vào nàng, dẫu hắn có biết thì đã sao, đến lúc đó nàng chỉ cần nhỏ vài giọt nước mắt là hắn lại mềm lòng ngay thôi. Nàng chỉ e sợ Tạ Quân sẽ đứng ra làm chủ cho Lâm Vân Dao.
Quả nhiên, giọng nói ôn nhuận của vị lang quân lại vang lên đúng lúc này: “Tam cô nương khóc lóc thành ra thế này, người ngoài không biết lại tưởng Định Viễn Hầu phủ chúng ta ỷ thế hiếp người. Tam cô nương đừng sợ, đã xảy ra chuyện gì cứ nói với ta, ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cô nương.”
Một cô nương đang chịu ấm ức làm sao chịu nổi những lời dịu dàng đến thế. Nàng lập tức òa khóc nức nở, vừa sụt sùi vừa kể lại rõ ngọn ngành sự việc.
Tạ Quân lặng lẽ lắng nghe. Mãi đến khi Lâm Vân Dao kể xong, hắn mới dời mắt sang người nọ vẫn luôn trầm mặc nãy giờ - Lâm Uyển Nương. Giọng điệu hắn mang theo chút mỉa mai, khẽ hỏi: “Lâm Nhị cô nương, sự thật là vậy sao?”
Lâm Uyển Nương gật đầu, rồi lại lập tức lắc đầu. Nàng cắn môi sợ hãi, e dè nói: “Ta thực sự không cố ý. Lúc Vân Dao muội muội vào thay đồ ta mới phát hiện mình mang không đủ bạc, nên đã bảo phu xe đưa ta về phủ lấy thêm. Cầm được bạc là ta lập tức chạy tới ngay, nhưng chưởng quỹ lại bảo muội muội đã thanh toán và rời đi rồi. Ta tìm mãi không thấy muội ấy, đành phải về phủ đợi. Vốn định gặp mặt sẽ giải thích cho muội ấy hiểu, nhưng muội ấy lại hiểu lầm ta quá sâu, vừa gặp đã...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)