Lâm Húc Quân định mời cậu đi ăn hải sản, ý đồ trong lòng thế nào thì đến người qua đường cũng nhìn ra được. Nếu không cự tuyệt, coi như là Tạ Phỉ có ý muốn phát triển thêm một bước với gã. Mà chuyện này thì tất nhiên là không đời nào có khả năng xảy ra.
Nhưng nếu tìm được cái cớ nào đó thì vẫn tốt hơn, đỡ cho lát nữa chơi bóng xong lại bị người ta bám riết khuyên nhủ.
Nhưng tìm cớ gì bây giờ? Tạ Phỉ nhìn chằm chằm mẩu giấy trong tay, tròng mắt thong thả đảo một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Cố Phương Yến.
Dù rèm trong phòng không kéo lên, nhưng bóng cây bên ngoài khu dạy học rất dày, chỉ thỉnh thoảng mới có vài sợi nắng "đi lạc" xuyên qua kẽ lá. Mu bàn tay Cố Phương Yến được ánh mặt trời chiếu vào trông như một vầng sáng tinh tế, lấp lánh như những mảnh vàng vụn.
Người này chẳng thèm nghe giảng, sách trên bàn cũng không phải sách giáo khoa được phát chung, mà là một quyển đề thi. Tay hắn cầm cây bút bi màu bạc, xoay một vòng trên ngón tay thành một đóa hoa xinh đẹp rồi vững vàng bắt lấy, hạ bút viết vài nét lên trang giấy.
Hắn quả không hổ danh là "tảng băng di động" tự chế, 360 độ không góc chết đều tỏa ra hơi lạnh hạ nhiệt cho xung quanh. Tạ Phỉ cảm thấy ngồi cạnh người này thật sự mát hơn hẳn những chỗ khác. Cậu nhìn hắn, khẽ gọi một tiếng: "Anh Cố."
Cố Phương Yến lại xoay bút một vòng, nâng mí mắt liếc nhìn Tạ Phỉ. "Trưa nay cậu định ăn gì?" - Tạ Phỉ hỏi. "Chưa quyết định, đến lúc đó rồi tính." - Cố Phương Yến đáp.
Giọng nói của hắn thanh thanh lãnh lãnh, rõ ràng chẳng liên quan gì đến từ "ngọt", vậy mà lại khiến Tạ Phỉ liên tưởng đến món bánh trôi hầm rượu, dùng muỗng sứ khuấy thật nhẹ thật chậm, phát ra tiếng "leng keng" va vào thành chén.
Tạ Phỉ khẽ "Haizz" một tiếng thở dài. Lúc này đến lượt Cố Phương Yến hỏi: "Muốn làm gì?" "Tớ có thể đi ăn cùng cậu không?" - Tạ Phỉ cong mắt cười rộ lên, âm cuối hơi nâng cao, mang theo chút vị làm nũng cầu khẩn.
Cố Phương Yến rũ mắt, còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy Tạ Phỉ thu lại nụ cười, kéo dài giọng "Ồ" một tiếng đầy vẻ tiếc nuối: "Mà hình như không được rồi, tớ phải chơi bóng xong mới đi ăn cơm được, thôi vậy."
Cậu vừa nói vừa đổ người về phía trước, bò ra bàn, chậm rì rì cầm bút viết lên mẩu giấy kia dòng chữ: “Tớ không đi đâu”.
Đến lúc đó chơi bóng xong chuồn thẳng luôn, mặc kệ lời mời của tên Đại ca trường kia, cho gã ra rìa.
Tạ Phỉ nghĩ bụng, rồi vo mẩu giấy thành một cục, hạ giọng gọi Khương Thụ một tiếng rồi ném thẳng xuống bàn cậu ta. Sau đó cậu móc điện thoại ra, nhắn tin hỏi Vưu Sâm trưa nay có đợi cậu đi ăn cùng được không.
"Chơi bóng à?" - Bên cạnh truyền đến giọng của Cố Phương Yến. Tạ Phỉ gật đầu: "Ừ." "Với ai?" - Cố Phương Yến lại hỏi. Tạ Phỉ vẫn giữ tư thế gối đầu lên bàn xem điện thoại, nhỏ giọng trả lời: "Tên Trùm trường lớp bên hạ chiến thư với lớp tớ."
Thầy Vật lý lớp 1 có phong cách dạy khác hẳn lớp 10 cũ của Tạ Phỉ. Vị này thuộc kiểu "lão hòa thượng tụng kinh", tốc độ nói nhanh nhưng giọng điệu cứ bằng phẳng, không chút trầm bổng, lại kết hợp với tiếng ve râm ran ngoài cửa sổ khiến người ta chỉ muốn lăn ra ngủ gật.
Tạ Phỉ vốn định nghiêm túc nghe giảng, nhưng không chống lại được cơn buồn ngủ đang ập tới, mí mắt dần dần díp lại.
Chỉ là ngủ trong lớp luôn khiến cậu thấy bất an và áy náy, cảm xúc này cứ lởn vởn trong đầu làm Tạ Phỉ giật mình bừng tỉnh sau năm phút.
Trên bục giảng, thầy Vật lý vẫn đang dùng chất giọng "ru hồn" để giảng ví dụ mẫu. Tạ Phỉ hé nửa con mắt, nhìn quanh quất cho tỉnh ngủ thì bất thình lình thấy có thứ gì đó đang bò qua khe cửa sổ chui vào.
Đó là một con nhện màu nâu đậm, cái đầu rất lớn, phải to bằng nửa bàn tay. Đôi chân thon dài của nó lướt qua cửa sổ, bò lên vách tường. Vì trên tường vốn có đủ loại hình vẽ linh tinh nên trông hơi khó phân biệt.
Tạ Phỉ không chớp mắt nhìn chằm chằm nó, thấy nó đang chậm rãi tiến gần đến chỗ Cố Phương Yến. Người nọ vẫn đang chuyên chú giải đề, hoàn toàn không chú ý bên cạnh mình có thêm "vị khách không mời".
Thấy "tiểu quỷ" kia có khả năng nhảy lên bàn, Tạ Phỉ dùng khuỷu tay chọc Cố Phương Yến một cái, thì thầm: "Anh Cố ơi, bên cạnh cậu có con nhện kìa." "Hửm?" - Cố Phương Yến hơi nghiêng đầu, đuôi mắt hẹp dài sắc bén quét tới, vẫn vẻ mặt lạnh lùng như cũ nhưng có thêm vài phần nghi hoặc. "Con nhện á, spider, không phải con heo đâu."
Tạ Phỉ hất cằm về phía bên cạnh, vừa nói vừa tiện tay cầm lấy cây bút. Không thèm báo trước, cậu nhoài người qua chỗ Cố Phương Yến, định bụng "tiêu diệt" con nhện kia.
Tất nhiên ý định của cậu là nghiền chết nó luôn cho gọn.
Tạ Phỉ ngày càng áp sát Cố Phương Yến, nhưng cậu vẫn giữ khoảng cách chừng mực giữa Alpha và Omega. Cậu dùng tay đẩy nhẹ Cố Phương Yến một cái để hắn ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế lấy chỗ cho mình "hành sự". Vẻ mặt Tạ Phỉ nghiêm túc cực kỳ, đôi mắt hoa đào xinh đẹp chăm chú nhìn con nhện không chớp mắt, ánh sáng nhạt nhòa đảo qua đáy mắt như những vì sao vụn.
Ngay lúc ngòi bút sắp ấn xuống, Cố Phương Yến đột nhiên giơ tay lấy mất cây bút, sau đó dùng nắp bút nhẹ nhàng khẩy một cái, hất con nhện ra ngoài khe cửa sổ, tha cho nó một mạng. " Uầy, không ngờ Anh Cố nhà mình lại có lòng bồ tát thế cơ đấy, đổ đứ đừ luôn rồi này!."
Tạ Phỉ chứng kiến toàn bộ quá trình, tựa lưng vào ghế mình, cười trêu chọc một câu. "Sát tính nặng quá." - Cố Phương Yến ném trả cây bút cho Tạ Phỉ.
Đúng lúc này, thầy Vật lý đột nhiên ngừng "tụng kinh". Cả phòng học bỗng chốc im phăng phắc. Tạ Phỉ ngẩng lên thì vừa vặn đối diện với ánh mắt của thầy. Ngay sau đó, học sinh cả hai lớp đều đồng loạt nhìn về phía cậu... và Cố Phương Yến.
Biểu cảm Tạ Phỉ không đổi, cậu ngồi đoan chính lại, cầm bút giả vờ bình thản viết bài vào vở.
Chẳng ngờ ba giây sau, phía trước có một nữ sinh đột nhiên hét toáng lên: "Á —— nhện ——!"
Tiếng hét mở màn cho một nỗi sợ hãi lan nhanh như dịch bệnh. Các nữ sinh ngồi gần đó đều bắt đầu la hét, thậm chí có người còn đứng bật dậy bỏ chạy.
Cả phòng học náo loạn cả lên. Tạ Phỉ định thần nhìn lại, thì ra con nhện vừa bị Cố Phương Yến thả đi kia đã bò ngược vào từ một khe cửa sổ khác, còn chạy lên bàn của bạn nữ nhà người ta mà diễu võ dương oai. "Bạn học Cố à, cậu làm nhiễu loạn trật tự lớp học rồi kìa." - Tạ Phỉ không nhịn được phì cười.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ tan học.
Thông thường, sau khi tiết thứ hai buổi sáng kết thúc thì thời gian trôi nhanh hơn hẳn.
Trước tiết cuối, Khương Thụ còn đặc biệt chạy ra căng tin mua chút đồ ăn lót dạ cho cả bọn lát đi chơi bóng. Tạ Phỉ vớ được túi gà chiên giòn, ăn từ lúc ra chơi đến tận khi vào lớp. Sau lưng cậu không có ai ngồi nên ăn xong cậu ném luôn vỏ túi lên bàn phía sau.
Buổi trưa nắng gắt, địa điểm hẹn đấu bóng là sân trong nhà. Đánh nửa ván, chia làm hai hiệp nhỏ, tổng cộng mất khoảng nửa giờ.
Lần này Khương Thụ không rêu rao chuyện đấu với Trùm trường nên người đến xem không nhiều. Phía Lâm Húc Quân đã đến sớm, đang khởi động dưới rổ. Tên Da đen và Khỉ ốm lần trước bị Tạ Phỉ "dạy dỗ" cũng có mặt, vừa thấy cậu đã lập tức giơ tay chào hỏi.
Lúc này Tạ Phỉ mới biết Lâm Húc Quân vừa gom được một đội "tạp nham" từ khắp nơi, ngay cả Da đen và Khỉ ốm lớp 10 cũng được lôi vào. "Đã lâu không gặp." - Lâm Húc Quân tiến lại gần, cười nói với Tạ Phỉ.
Tạ Phỉ khởi động cổ tay, xoay người bắt lấy quả bóng Khương Thụ vừa ném tới, nhạt nhẽo đáp: "Cũng đâu có chuyện gì quan trọng để phải gặp đâu nhỉ?" Lâm Húc Quân hoàn toàn không thấy ngại dù bị "dội gáo nước lạnh": "Thật sự không thể đi ăn cơm cùng nhau sao?" Tạ Phỉ từ chối cực kỳ lịch sự: "Ngại quá, tôi có hẹn với người khác rồi."
Cậu có hẹn thật, "bạn cơm" cố định là Vưu Sâm mà. Nhưng lời này vừa thốt ra, đám đông thưa thớt trên khán đài bỗng xôn xao hẳn lên.
Cảnh tượng này quen thuộc đến mức... chẳng lẽ là...
Đáy lòng Tạ Phỉ dâng lên một dự cảm, cậu nghiêng đầu nhìn về phía cửa. Cái nhìn này khiến cậu giật mình đến mức quả bóng trên tay suýt thì rơi mất.
Dự cảm thành thật rồi, Cố Phương Yến tới.
Người vào đầu tiên là Hạ Lộ, hai tay cậu ta vắt sau đầu vẻ lười biếng, thấy Tạ Phỉ liền nhếch miệng cười, vẫy tay nhiệt tình.
Tiếp sau đó mới là Cố Phương Yến. Hắn vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, tỏa ra khí thế lạnh lẽo khiến người ta có cảm giác hắn không phải tới xem bóng rổ mà là đi... viếng mộ.
"Hẹn hắn à?" - Lâm Húc Quân hỏi. Tạ Phỉ không mặn không nhạt "Ừ" một tiếng.
Nhóm Cố Phương Yến tìm một chỗ trên khán đài ngồi xuống. Trong sân, hai đội cũng khởi động xong và bắt đầu trận đấu.
Mở màn được vài phút, hai bên chủ yếu là thăm dò nhau. Mỗi khi Tạ Phỉ lấy được bóng, cậu cơ bản không ném ngay mà truyền ra ngoài. Đây là chiến thuật giữ sức cho Tạ Phỉ ở giai đoạn đầu, tránh để đối phương bắt bài sớm.
Vì thế, Tạ Phỉ chủ yếu chỉ chạy chỗ, cướp bóng, thỉnh thoảng thấy thời cơ thật sự tốt mới ném rổ.
Phong cách của Lâm Húc Quân rất mạnh bạo, tấn công đầy tính xâm lược, lại còn thích khiêu khích Tạ Phỉ theo kiểu "khổng tước xòe đuôi". Tạ Phỉ bị gã phóng tin tức tố loạn xạ làm cho cạn lời, đến hiệp hai cậu liền đổi vị trí với bạn cùng lớp.
Lâm Húc Quân dường như cũng nhận ra điều đó nên bắt đầu thu liễm lại, thậm chí còn có ý nhường nhịn để lấy lòng. Tạ Phỉ đáp lại vô cùng trực tiếp: qua mặt gã ném thẳng bóng vào rổ.
Phía trước vang lên giọng hắn: "Muốn ăn gì?" "... Không biết nữa." - Tạ Phỉ nghĩ một hồi vẫn không ra đáp án. "Tớ biết nè!" - Hạ Lộ vỗ tay cái bốp, "Nghe nói ở cổng Tây mới mở quán hải sản ngon lắm, tới đó đi?"
"Không đi!" "Không đi."
Tạ Phỉ bóc khăn ướt trên mặt ra, quay lại nhìn Hạ Lộ, đồng thanh trả lời cùng lúc với Cố Phương Yến. "Nhưng nghe bảo vị ổn áp lắm mà." - Hạ Lộ bĩu môi, nhìn hai ánh mắt sắc lẹm đang chĩa về phía mình liền rụt cổ lùi lại, "Khụ, hai đại gia đã không muốn thì thôi vậy, thế ăn cái gì?"
Tạ Phỉ vẫn đáp "không biết" rồi lại đắp khăn lên mặt.
Người đi phía trước đột nhiên dừng lại, Tạ Phỉ không kịp phản ứng nên đâm sầm trán vào lưng Cố Phương Yến. Đang định than đau thì cậu nghe thấy có giọng nói vang lên: "Có rảnh làm một ván không?"
Ngay cửa sân bóng, Lâm Húc Quân vẫn mặc bộ đồ thi đấu số 6, mồ hôi lăn dọc theo bắp tay rắn chắc rơi xuống đất rồi nhanh chóng bốc hơi dưới cái nắng gắt. Gã nhìn thẳng vào Cố Phương Yến, lời nói mang đậm vẻ thách thức.
Cố Phương Yến đứng đối diện, dáng vẻ thanh lãnh, ngay cả giọng nói cũng lạnh băng, không chút gợn sóng: "Không rảnh."
Dứt lời, hắn nắm chặt lấy "kẻ mù tạm thời" là Tạ Phỉ, dắt cậu vòng qua người Lâm Húc Quân đi thẳng ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)