Tạ Phỉ về đến nhà đã gần 11 giờ đêm. Nghênh đón cậu là một khoảng không đen kịt bao trùm, nhưng cũng chẳng yên tĩnh cho lắm vì tiếng TV vẫn văng vẳng phát ra từ một phòng ngủ. Cậu ấn bật đèn hiên, thay giày rồi lại tắt đèn, đi thẳng về phòng mình. Buổi tối vừa chén lẩu xong, đến giờ mùi vị vẫn còn ám đầy trên người, trong đầu Tạ Phỉ lúc này chỉ hiện lên đúng hai chữ: "Tắm rửa".
Cậu vớ lấy bộ đồ ngủ định vào phòng tắm, nhưng lúc đi ngang qua cửa sổ, bước chân đột nhiên khựng lại. Dưới bệ cửa sổ bày biện đủ thứ đồ hỗn loạn, nào là máy chơi game, truyện tranh rồi tạp chí các loại.
Nổi bật nhất chính là hộp đàn được khóa bằng mật mã. Loại khóa hai lớp vừa cần vân tay vừa cần mật mã này, ngoại trừ Tạ Phỉ thì chẳng ai mở nổi. Thế nhưng hiện tại, hộp đàn dường như đã bị ai đó động vào.
Tạ Phong Minh không có nhà. Trong bếp có tiếng động, là người vợ hiện tại của ông ta – Trình Thu đang bận rộn, còn cậu con trai út Tạ Tranh thì đang ngồi ở bàn ăn, dùng dao nĩa xử lý miếng bánh muffin mới ra lò. Trên sô pha là hộp đàn của nó, bên cạnh là mấy bản nhạc phổ đã được sắp xếp gọn gàng, trông có vẻ như sắp sửa đi học.
Trên bàn vẫn còn một phần dao nĩa chưa ai động vào. Tạ Phỉ thong thả đi tới đứng cạnh Tạ Tranh, cầm lấy con dao ăn, dùng ngón giữa xoay một vòng điệu nghệ.
Tạ Tranh giật mình ngẩng phắt đầu lên.
Đúng lúc này, con dao trên tay Tạ Phỉ nhẹ nhàng trượt đi, rơi xuống. Mũi dao hướng thẳng xuống dưới, vừa vặn sượt qua mu bàn tay Tạ Tranh rồi rơi xuống bàn phát ra tiếng "loảng xoảng" chói tai.
Tạ Tranh sợ đến mức đẩy văng đĩa đồ ăn, vội vàng đứng bật dậy lùi về phía sau.
Rầm!
Chiếc ghế đổ nhào xuống đất, tạo nên tiếng động vang dội trong buổi sáng sớm yên tĩnh.
Trình Thu trong bếp lập tức lao ra, sắc mặt đại biến, nhanh chóng kéo Tạ Tranh ra sau lưng rồi quát thẳng vào mặt Tạ Phỉ: "Mày làm cái trò gì thế hả!"
"Tôi làm cái gì cơ?" Bên môi Tạ Phỉ nở một nụ cười như có như không, cậu dựa lưng vào bàn ăn, vẻ mặt dửng dưng.
Tạ Tranh co rúm người lại sau lưng mẹ. Người phụ nữ kia cúi đầu nhìn con trai rồi gào lên: "Tạ Phỉ, mày đừng có mà quá đáng!"
"Bà Trình à, tôi hy vọng bà biết điều một chút." Giọng Tạ Phỉ chậm rãi, cậu cầm con dao vừa rơi lên, xoay nó thành một bông hoa xinh đẹp trên đầu ngón tay, "Dù sao thì mấy cái chứng cứ về những việc năm đó bà làm, tôi đã chuẩn bị sẵn không dưới mười bản rồi. Nhỡ đâu có ngày tôi không vui mà đem 'chia sẻ' giúp bà, thì mặt mũi bà hơi khó nhìn đấy."
"Mày——"
Trình Thu hít một ngụm khí lạnh. Tạ Phỉ chẳng buồn liếc bà ta thêm cái nào, ánh mắt cậu dời sang Tạ Tranh, nhìn chằm chằm vào đôi tay nó: "Nếu là người bình thường, học đàn bảy tám năm, cầm cây đàn vài triệu hay chục triệu đi thi là đã có giải rồi. Còn mày, cầm cây đàn mấy chục triệu mà lại chẳng làm nên trò trống gì."
"Cho nên, mày cần phải luyện tập nhiều vào mới đúng."
Giọng cậu càng lúc càng nhẹ, nói xong liền ném con dao lên bàn. Giữa tiếng va chạm loảng xoảng, cậu xoay người đi về phòng.
Đang đi, Tạ Phỉ nghe thấy tiếng Tạ Tranh mếu máo gọi với theo: "Anh ơi, em sai rồi!"
Bước chân dừng lại, cậu quay đầu, trước tiên là nhướng mày vẻ "ngộ" ra điều gì đó, sau đó cười khẩy nhìn Tạ Tranh: "Ai là anh trai mày?"
Thứ hai là một ngày nắng ráo, bầu trời xanh trong vắt, mặt trời treo cao như một quả trứng khổng lồ. Với cái nhiệt độ này, đặt quả trứng ấy xuống đất chắc cũng chín trong vòng một nốt nhạc.
Tạ Phỉ chẳng muốn ra ngoài chịu tội nên đã trốn buổi thể dục giữa giờ, chui xuống cuối lớp gục mặt vào cái gối ôm mềm mại đánh một giấc.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại trên bàn bắt đầu rung bần bật. Tạ Phỉ cực kỳ ghét bỏ, tay quờ quạng trên bàn một lúc rồi tóm lấy điện thoại, trực tiếp ấn tắt âm.
Ngủ mãi cho đến khi buổi thể dục kết thúc, mọi người lục đục kéo về lớp, bàn của Tạ Phỉ mới bị ai đó gõ hai cái.
Cậu khó khăn lắm mới rút được cái đầu ra khỏi gối, mắt nhắm mắt mở hỏi người đứng trước mặt: "Chuyện gì?"
Khương Thụ: "Quả nhiên cậu chưa xem tin nhắn WeChat."
"Tớ chưa xem." Tạ Phỉ "À" một tiếng, "Có việc gì?"
"Giáo bá muốn hẹn lớp mình chơi bóng vào buổi trưa." Khương Thụ trả lời.
Tạ Phỉ lấy điện thoại ra xem.
Trong nhóm lớp, tin nhắn mở màn của Khương Thụ y hệt lời vừa nói, nhưng ngay lập tức đã bị phe phản đối dập tắt: "Buổi trưa á? Vừa ăn xong đã chơi bóng, bộ không cần cái dạ dày nữa hả?"
"Là chơi trước khi ăn." Khương Thụ đính chính.
Tiếp đó là một cái sticker trợn trắng mắt: "Chọn đúng lúc người ta đói đến dính cả da bụng vào da lưng..."
Khương Thụ: "Cậu ta bảo đánh xong sẽ mời cả đám đi ăn."
Thế là trên màn hình hiện ra một loạt chữ "Chậc" dài dằng dặc.
Tạ Phỉ cũng: "Chậc."
Đợi đám này "chậc" xong, Khương Thụ hỏi lại xem có ai chơi không, cả lũ đồng thanh bảo "chơi", chỉ có mỗi Tạ Phỉ là im thin thít. Có người tag cậu nhưng vì đang bận ngủ nên cậu chẳng hay biết gì.
Tạ Phỉ lội ngược dòng tin nhắn một lượt rồi ngẩng đầu hỏi Khương Thụ: "Giờ tớ từ chối còn kịp không?"
Lâm Húc Quân vừa hẹn chơi bóng lại còn mời ăn cơm, người sáng suốt đều nhìn ra cậu ta có ý đồ gì. Tạ Phỉ thực sự không muốn dính dáng đến loại người đó.
"Nhưng tớ lỡ đồng ý mất rồi." Khương Thụ nghiêm túc, "Dù sao sắp tới ngày thi đấu rồi, đánh với bọn họ một trận cũng có cái lợi."
"Thôi được rồi." Tạ Phỉ ném điện thoại sang một bên, dựa lưng vào ghế gật đầu.
Còn mấy phút nữa mới vào học, Tạ Phỉ rời chỗ đi về phía WC ở cuối hành lang.
Lúc đi ngang qua cửa sau lớp 1, Tạ Phỉ vô tình liếc thấy Cố Phương Yến đang ngồi ở hàng cuối cạnh cửa sổ. Hắn mặc chiếc sơ mi đồng phục trắng tinh khôi, tay cầm gáy một quyển sách dày. Lúc Tạ Phỉ nhìn qua, những ngón tay thon dài ấy vừa vặn lật sang một trang mới.
Cái tên này như thể tự mang bộ lọc ánh sáng trên người vậy. Ngay cả nắng xuyên qua khe rèm đậu lên người hắn cũng có vẻ nhạt màu hơn chỗ khác. Từ đầu đến chân toát ra vẻ lạnh lùng cực độ.
Tạ Phỉ không tự chủ được mà: "Chậc."
Đúng là cái máy điều hòa di động mà. Nếu mang Cố Phương Yến về lớp mình, đặt hắn ở cuối lớp thì hiệu quả chắc chắn ăn đứt cái ông cụ điều hòa cũ kỹ kia.
Con trai đi vệ sinh bao giờ cũng nhanh, Tạ Phỉ lượn một vòng là xong.
Lúc quay lại ngang qua lớp 1, cậu thấy bên trong trống trơn.
(Chắc là đi học tiết thực hành nào đó rồi.) Tạ Phỉ thầm nghĩ, không nhanh không chậm bước tiếp. Ai dè khi về đến lớp mình thì cũng thấy vắng hoe. May mà tóm được một người đang định đi ra, cậu vội hỏi: "Gì thế này? Mọi người đâu hết rồi?"
Bạn học kia đáp: "Thầy Vật lý có việc bận nên tiết này giáo viên chủ nhiệm lớp 1 dạy thay, thầy bảo hai lớp sang giảng đường lớn học chung."
Tạ Phỉ cảm ơn một tiếng rồi cầm sách đi theo.
Giảng đường lớn của trường được thiết kế theo kiểu bậc thang, diện tích không quá rộng, khoảng 80 chỗ ngồi, vừa đủ cho hai lớp.
Tạ Phỉ là người cuối cùng rời lớp nên đương nhiên cũng là người cuối cùng tới nơi. Cậu đưa mắt nhìn quanh một vòng, quả nhiên chỉ còn đúng một chỗ trống duy nhất.
—— Chính là chỗ bên cạnh Cố Phương Yến. Đã đến giờ vào học, Tạ Phỉ chẳng kịp nghĩ ngợi gì thêm, trực tiếp đi thẳng tới đó.
Dù sao cũng đâu phải lần đầu ngồi cạnh hắn.
Phía trước vẫn là Đoạn Nhất Minh và Hạ Lộ, cách một lối đi là Khương Thụ ngồi xéo phía trên.
Tạ Phỉ vừa mở sách ra thì thấy Khương Thụ ném một cục giấy qua. Nhưng có vẻ cậu ta không căn được lực, cục giấy trực tiếp rơi ngay tầm tay của Cố Phương Yến. Tạ Phỉ hơi ngẩn ra, định đưa tay nhặt thì đã chậm một bước, Cố Phương Yến đã cầm nó lên trước.
Cố Phương Yến thong dong mở mẩu giấy ra, liếc qua một cái rồi đưa lại cho Tạ Phỉ.
Tạ Phỉ thầm nghĩ: (Tất nhiên là không phải gửi cho cậu rồi!). Cậu cúi xuống nhìn, trên giấy viết:
"Giáo bá nói ở cửa tây có nhà hàng hải sản mới mở, hỏi cậu có muốn ăn ở đó không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
