Mấy người thương lượng một lúc, cuối cùng quyết định đi ăn mì lẩu.
Bây giờ đã qua giờ cao điểm buổi trưa nên không cần chờ bàn. Nhóm bọn họ tổng cộng năm người, bà chủ xếp cho một cái bàn rất lớn. Tạ Phỉ vừa vào cửa đã nằm bò ra bàn. Vị trí của cậu ngay dưới họng máy lạnh, gió thổi vù vù làm đám tóc ngắn trên đỉnh đầu bay tán loạn.
"Đệch, đúng là hành xác. Sau này ai còn dám hẹn chơi bóng trước giờ cơm kiểu này nữa, tớ sẽ là người đầu tiên đấm cho một trận."
Cậu chống cằm xuống mặt bàn, giọng điệu mềm nhũn nhưng vẫn cố tỏ ra hung ác.
Trước tiết cuối cậu có ăn chút đồ lót bụng nên lúc đầu không thấy gì, nhưng đánh bóng xong, khi sự tập trung không còn đặt trên sân nữa thì cơn đói lập tức ập đến. Đói đến mức tay chân nhũn ra, bước đi loạng choạng. Đi một mạch từ sân bóng rổ đến tiệm cơm đối diện, Tạ Phỉ cảm thấy mình chẳng khác nào một con cá mắm dính chặt vào đáy nồi, không nhích nổi phân ly.
Cố Phương Yến đưa thực đơn cho cậu, nhưng Tạ Phỉ phản ứng cực kỳ chậm chạp.
Tạ Phỉ cười cười: "Đối phó với các cậu thì tớ còn có vài chiêu. Tuy hành động hơi 'mất liêm sỉ' một tí, nhưng vẫn có khả năng thắng được."
"Chẳng hạn như dùng sắc dụ sao?" - Đoạn Nhất Minh chen vào.
"Phụt ——" Vưu Sâm ngồi đối diện vừa hớp một ngụm nước ô mai, nghe xong liền sặc, phun thẳng ra ngoài.
Ngày đấu vòng loại của giải bóng rổ Nhất Trung cũng chẳng còn bao lâu. Tổng cộng có 16 đội báo danh, vòng một sẽ chọn ra 8 đội tiến vào vòng trong.
Lớp trưởng và Ủy viên tuyên truyền lớp 10 bận rộn suốt mấy ngày để đặt đồng phục cho đội, và họ nhận được đồ ngay trong ngày hôm đó.
Tạ Phỉ vào nhà vệ sinh thử đồ, hiện tại đang ngồi vắt vẻo trên bệ cửa sổ phòng học, đung đưa chân trả lời WeChat.
Cậu đã được trải nghiệm đầy đủ cái gọi là "duyên phận ý trời".
Sau hôm đi ăn mì đó, cậu và Vưu Sâm thế mà lại trở thành "bạn cơm" cố định của nhóm Cố Phương Yến. Lý do bề ngoài là đông người cho náo nhiệt, nhưng Tạ Phỉ thừa biết nguyên nhân sâu xa là Đoạn Nhất Minh đang muốn cưa cẩm Vưu Sâm.
Cái tên này sau khi bị Vưu Sâm phun nước vào mặt kiểu "thiên nữ tán hoa" thì chẳng những không thấy phiền, ngược lại còn nảy sinh hảo cảm. Đúng là duyên nợ khó đỡ. Mấu chốt là Cố Phương Yến cũng đồng ý với việc này, xem ra dù là "tảng băng" thì hắn cũng rất biết nghĩ cho bạn bè.
Bọn họ lập một nhóm chat WeChat, lúc này Vưu Sâm đang hỏi trưa nay ăn gì.
Đúng là nhà triết học, mới sáng ra đã trăn trở về vấn đề nhân sinh.
Tạ Phỉ thuận tay nhắn: "Ăn lẩu không?" Vưu Sâm: "Thôi đi, lần nào cậu ăn lẩu xong cũng bị tào tháo đuổi. Đến lúc đang đấu mà đau bụng thì đúng là thảm họa." "Đâu phải lần nào cũng bị." - Tạ Phỉ phản bác, nhưng nghĩ lại rồi gửi thêm một tin: "Vậy thôi bỏ đi."
Đoạn Nhất Minh nhắn vào nhóm bảo mình ăn gì cũng được, sau đó hỏi lớp Tạ Phỉ bốc thăm trúng đội nào, khi nào đấu.
Tin nhắn vừa gửi đi thì trước cửa lớp 10 đã vang lên tiếng gào: "Lão Khương về rồi! Có kết quả bốc thăm rồi!"
"Lớp mình đấu với ai?" - Cả phòng học lập tức sôi sục. "Mong là tay thầy không thối, đừng có đụng ngay mấy đội sừng sỏ nhé!" "Cũng đừng là trận khai mạc, phải lên sân đầu tiên thì áp lực lắm!"
Ban tổ chức Nhất Trung đúng là biết cách hành hạ người ta. Để tăng tính kích thích, họ tổ chức bốc thăm ngay ngày khai mạc, bốc xong là đấu luôn. Đội nào bốc trúng lượt đầu quả thực là đen đủi tận mạng.
"Người được thần may mắn phù hộ như thầy thì làm sao bốc trúng 'vòng thi địa ngục' được!" Khương Thụ cười hớn hở xuất hiện ở cửa, vẫy vẫy tờ phiếu trong tay: "Chúng ta đấu với lớp 13! Trận đầu tổ C, chiều nay bắt đầu!"
Cả lớp vang lên tiếng hoan hô dậy đất.
Tạ Phỉ cầm điện thoại, cúi đầu gõ chữ: "Là lớp 13, chiều nay thi đấu." Sau đó cậu hỏi: "Bọn họ chơi giỏi không?"
"Đội đó đá cho vui thôi, tinh thần hữu nghị là chính, thắng thua là mười mươi." - Hạ Lộ giải thích. "Còn các cậu thì sao?" - Tạ Phỉ hỏi. Hạ Lộ: "Hầy, anh Cố đi bốc thăm, vẫn chưa thấy báo kết quả."
Giây tiếp theo, Cố Phương Yến trả lời. Ảnh đại diện là một mảng đen ngòm, hắn nhắn: "Lớp 1, 8 giờ 30 bắt đầu." Sau đó bồi thêm hai chữ: "Buổi sáng."
Vị này bốc trúng ngay trận khai mạc của tổ A.
Nhóm chat im lặng vài giây, sau đó là một chuỗi dấu ba chấm kéo dài.
Tạ Phỉ gõ liên tiếp: "Ha ha ha ha! Anh Cố ơi cậu đen thôi rồi luôn!" Cố Phương Yến: "." Tạ Phỉ: "Ha ha ha ha ha ha ha ha hức!"
Cậu cười nhạo điên cuồng, ngồi trên bệ cửa sổ cười đến mức không thở nổi, thiếu chút nữa là lăn xuống đất, cuối cùng phải nhờ Khương Thụ chạy lại đỡ xuống.
Chẳng bao lâu sau, dòng người bắt đầu đổ về sân bóng rổ. Tạ Phỉ đào trong đống đồ ăn vặt mua ở căng tin ra một gói khoai tây chiên và hộp bắp rang, hòa vào dòng người.
Nhóm bọn họ phải thi đấu nên được ngồi hàng ghế đầu. Vị trí này chỉ cần nhoài người qua lan can là có thể chào hỏi người ở dưới sân.
Vài phút sau, hai đội trận đầu đã có mặt.
Đồng phục lớp 1 là màu trắng đen, thiết kế khá đơn giản. Nhưng cái tên Cố Phương Yến này dường như tự mang "filter" và hiệu ứng đặc biệt. Cánh tay và bắp chân với đường nét cơ bắp săn chắc lộ ra ngoài, tỏa ra một khí chất... lạnh lùng đầy cuốn hút.
Hắn mặc áo số 1, tên lớp cũng là số 1, lại còn đứng thẳng tắp khiến Tạ Phỉ cảm thấy người này dã tâm cực lớn.
Đúng lúc Cố Phương Yến đi ngang qua khán đài chỗ Tạ Phỉ, cậu nhất thời nảy ý, đứng dậy ghé sát lan can, cúi mặt xuống gọi lớn: "Anh Cố!"
Nhưng Cố Phương Yến dường như không nghe thấy.
Tạ Phỉ đưa tay lên miệng làm loa, tăng âm lượng: "Em trai à ——!"
Lần này, Cố Phương Yến mới ngẩng đầu lên gật nhẹ với cậu một cái.
Vì mấy ngày thi đấu bóng rổ toàn trường được nghỉ, không bắt buộc mặc đồng phục nên khán đài rực rỡ sắc màu. Nam sinh đang gọi hắn mặc một chiếc áo ngắn tay màu đen, trước ngực thêu ngôi sao bạc, trên cổ đeo một chiếc nhẫn, đang cười với hắn rạng rỡ như nắng sớm.
Cố Phương Yến nhìn Tạ Phỉ vài giây, bước lại gần hỏi: "Làm sao vậy?"
"Âu hoàng ban phước cho cậu nè." Tạ Phỉ múa may quay cuồng, hai tay chạm nhau rồi đẩy ra, làm động tác "truyền công".
"Vậy thì cảm tạ nhé." Cố Phương Yến nhướng mày, khẽ đáp.
Trận đấu nhanh chóng bắt đầu.
Đây là lần đầu tiên Tạ Phỉ quan sát Cố Phương Yến chơi bóng dưới góc độ khán giả. Hắn là chủ lực của đội, mọi chiến thuật đều xoay quanh hắn. Một mình hắn ghi điểm vượt quá nửa số điểm của toàn đội.
Lối chơi của hắn rất quyết liệt nhưng cũng cực kỳ đẹp mắt.
Từ những pha chạy chỗ chuyền bóng đến bật nhảy ném rổ, mọi đường cong từ đầu ngón tay đến đôi chân đều hoàn mỹ không tì vết. Thỉnh thoảng vạt áo bị vén lên để lộ cơ bụng săn chắc cực kỳ hút mắt.
Lúc hắn ngửa đầu lau mồ hôi, hầu kết chuyển động trông đặc biệt gợi cảm.
Đám đông trên khán đài thì khỏi phải nói, phát điên cả lên.
Tạ Phỉ huýt sáo một tiếng, nhưng thứ làm cậu hứng thú nhất vẫn là ánh mắt của Cố Phương Yến, lạnh lùng và ung dung, như thể chẳng coi ai ra gì.
Ánh mắt cậu đuổi theo Cố Phương Yến một lúc, rồi nói khẽ với Khương Thụ: "Đám Alpha bọn họ đúng là có lợi thế về vóc dáng. Omega và Beta tụi mình dù có luyện 800 năm cũng không ra được cái hiệu ứng như thế kia."
Khương Thụ quay lại với vẻ mặt không thể tin nổi: "... Cậu ngồi đây nhìn nửa ngày trời mà chỉ rút ra được cái kết luận hiển nhiên đó thôi hả?"
"Chứ không thì sao?" - Tạ Phỉ hỏi lại. "Tớ cứ tưởng cậu cũng giống bọn họ cơ." - Khương Thụ nhún vai.
Tạ Phỉ ngơ ngác: "Hả?"
Khương Thụ hất cằm về một phía: "Hận không thể lôi gậy cổ vũ ra để hò hét cho Cố Phương Yến ấy chứ."
Tạ Phỉ quay đầu nhìn lại. Thực ra không chỉ phía đó, trên khán đài có rất nhiều Omega và Beta, từ các chị gái đến các em trai đều đang vô cùng kích động. Thậm chí có người còn cầm loa rống lên: "Cố Phương Yến, tớ yêu cậu!".
"Cũng không thua gì tớ nhỉ." - Tạ Phỉ "chậc" một tiếng. "Nhưng cậu có thể trở thành người đặc biệt nhất trong số họ." - Khương Thụ bắt chéo chân cười hì hì.
Tạ Phỉ cân nhắc câu này một chút, rồi chân thành nắm lấy tay Khương Thụ quơ lên quơ xuống: "Cảm ơn cậu đã khen tớ đẹp trai nhé."
Có trai đẹp trên sân, thời gian trôi nhanh như chớp. Trận đầu kết thúc với tỉ số cách biệt, đội thắng tất nhiên là lớp 1.
Còn chút thời gian trước trận thứ hai, Tạ Phỉ đi mua nước.
Lối ra quá đông người nên cậu không muốn chen lấn, đành vòng một vòng qua phía phòng nghỉ của vận động viên để mượn đường.
Nơi này rất yên tĩnh. Đi được nửa đường thì cậu thấy Hạ Lộ.
Hạ Lộ tay cầm hai chai nước, đứng trước cửa phòng nghỉ với vẻ mặt khá do dự. Nhưng vừa thoáng thấy bóng Tạ Phỉ, cậu ta lập tức chạy như bay tới.
"Tạ Tiểu Phỉ, cậu tới đúng lúc lắm... Ơ mà sao cậu đi tay không thế?" Biến hóa sắc mặt của Hạ Lộ nhanh như chớp, cậu ta vừa nói vừa nhét chai nước vào tay Tạ Phỉ.
"Thôi kệ, tới là tốt rồi. Nhanh lên, cầm lấy vào đưa nước cho anh Cố đi." "Hả?" - Tạ Phỉ còn chưa hiểu chuyện gì. "Phòng nghỉ lớp tớ kia kìa, cậu mau qua đó đi, tớ có việc bận chuồn trước đây!"
Hạ Lộ nói xong là lặn mất tăm như một cơn gió.
"......"
Chỉ là vào đưa nước thôi mà cũng phải bắt mình làm hộ?
Tạ Phỉ vẻ mặt phức tạp, nhưng vì Hạ Lộ đã chạy mất tích nên cậu đành nhận mệnh.
Đi vài bước là tới phòng nghỉ lớp 1. Cửa đang mở, Tạ Phỉ định bước thẳng vào nhưng vừa ngẩng đầu thấy cảnh tượng bên trong, cậu lập tức lùi lại.
Trong phòng có hai người, một Alpha một Omega. Một người là Cố Phương Yến, người còn lại thì Tạ Phỉ không quen.
Nữ Omega đó đang quay lưng về phía cửa, đối diện với Cố Phương Yến. Còn Cố Phương Yến thì trưng ra bộ mặt lạnh như tiền, mím môi không nói, định vòng qua cô gái đó để đi ra ngoài.
Hiện trường tỏ tình à? Khó trách cái tên Hạ Lộ kia lại chuồn nhanh như vậy!
Giây phút này, Tạ Phỉ đặc biệt muốn đấm người.
Trong phòng, thấy Cố Phương Yến định đi, nữ sinh kia liền quay người đuổi theo, mặt đỏ bừng nói: "Cố Phương Yến, tớ thật sự rất thích cậu, thích cậu hai năm rồi! Tớ không mong cầu gì xa vời, nhưng mà, xin cậu có thể..."
Giọng nói đột ngột im bặt khi cô gái nhìn thấy Tạ Phỉ.
Tạ Phỉ cảm thấy cực kỳ xấu hổ, lại lùi thêm một bước. Một mặt cậu thầm mắng Hạ Lộ trong lòng, một mặt hơi run run giơ hai chai nước trong tay lên: "Cái đó... Tớ tới đưa nước."
"Ừ." Cố Phương Yến đáp một tiếng, lấy đi một chai từ tay cậu rồi thản nhiên bước ra khỏi phòng.
Lúc này Tạ Phỉ mới nhìn rõ, trong tay nữ sinh kia cũng đang cầm một chai nước.
Tác giả có lời muốn nói: Tạ Phỉ: Hạ Lộ, số cậu tận rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



