Cả phòng bao bị khúc nhạc dạo "lạ đời" này làm cho chấn kinh, đồng loạt quay đầu lại. Sau khi thấy người đầu tiên cầm mic là Cố Phương Yến, ai nấy đều kinh ngạc đến mức không khép nổi miệng.
Một tay Tạ Phỉ siết microphone, tay kia giơ lên chỉ vào màn hình lớn, trịnh trọng nói với Cố Phương Yến: "Đây là một bài hát đong đầy tình cảm biết bao nhiêu, người bình thường chẳng ai chọn hát ở KTV đâu!"
Cố Phương Yến gật đầu, tỏ vẻ rất tán đồng: "Vậy nên cậu không phải người bình thường."
"Này này." Tạ Phỉ phát hiện Cố Phương Yến có ý định "lâm trận bỏ chạy", bèn dùng khuỷu tay huých huých cánh tay hắn.
Nhạc dạo bài này khá ngắn, chưa đầy 20 giây. Cố Phương Yến nhìn số đếm ngược trên màn hình sắp hết, đưa tay bày ra tư thế "xin mời": "Bắt đầu biểu diễn đi."
Tạ Phỉ nheo mắt nhìn chằm chằm Cố Phương Yến không buông, âm thầm dùng ánh mắt uy hiếp đối phương.
Đoạn Nhất Minh vốn đang chơi Poker đằng kia đột nhiên nhảy dựng lên, lao về phía giá để mic trong góc. Tạ Phỉ cứ ngỡ cậu ta muốn hát, ai dè thanh niên này lại ấn nút tạm dừng rồi dõng dạc nói qua mic:
"Hôm nay là sinh nhật bạn học Hạ Lộ yêu quý, hiện tại có người dạt dào nhiệt huyết thế này, thật đáng tuyên dương! Cho nên tớ quyết định —— tớ sẽ nhảy phụ họa cho các cậu!"
Nói xong, cậu ta ấn nút phát tiếp rồi vọt tới trước màn hình quơ chân múa tay theo tiết tấu.
"Ha ha ha tớ cũng tham gia!" Hạ Lộ phấn khích lao qua, vẫy tay gọi cả đám: "Lại đây quẩy cùng nhau luôn nào!"
Chỉ trong vài giây, "dàn vũ công" từ các hướng tụ lại ước chừng 5 người, nhảy nhót cực kỳ hăng say.
Tình cảnh này đúng là muốn không hát cũng không xong. Tạ Phỉ cảm thấy hơi "thốn", đúng là tự mình lấy đá đập chân mình mà. Cậu quay sang, nghiêm túc hỏi Cố Phương Yến: "Anh Cố à, cậu có nghĩ là tớ sẽ thấy lúng túng không?"
"Cậu thì không đâu." Cố Phương Yến khẳng định chắc nịch.
"Vậy thì e là người lúng túng sẽ là cậu đấy."
Dứt lời, Tạ Phỉ chân trần dẫm xuống đất, nhanh như chớp chạy lên phía trước bắt đầu hát theo lời bài hát. Cậu cũng hơi sợ Cố Phương Yến sẽ nổi khùng mà đánh người.
Thế nhưng Tạ Phỉ hát rất tốt, từ cách chuyển giọng đến những nốt ngân đều cực kỳ có kỹ thuật. Có người còn mở bảng chấm điểm, câu nào cậu cũng đạt điểm cao. Chất giọng của Tạ Phỉ vừa thanh vừa trong lại rất sáng, nghe cực kỳ bắt tai.
Ca khúc này không dài, lặp lại lời hai lần. Khi tới đoạn cao trào kết thúc, Tạ Phỉ nắm chặt mic, bắt đầu xướng câu "Ya la suo" thần thánh. Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh lại, nhóm múa phụ họa cũng dừng tay chân, tất cả đều nín thở chờ cú highnote phía sau.
Lời gốc là: "Ya la suo, đó chính là cao nguyên Thanh Tạng".
Tạ Phỉ rũ mắt, hạ thấp tông giọng, nhả từng chữ vô cùng tròn trịa. Nhưng đến bốn chữ cuối cùng, điệu nhạc bỗng nhiên thay đổi hẳn, cậu ngước mắt nhìn Hạ Lộ rồi hát vang: "Happy birthday to you ~ Happy birthday to you~"
Cố Phương Yến đang ngồi dựa sofa, đôi mắt hẹp dài lóe lên một tia sáng. Nghe Hạ Lộ nói, hắn thong thả nhướng mày, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Hạ Lộ quay sang nhìn Tạ Phỉ, phấn chấn bảo: "Tạ tiểu Phỉ, cậu thế mà có thể chọc cười được loại 'thần tiên' như anh Cố cơ à!"
"Điều này chứng tỏ tớ cũng là thần tiên thôi." Tạ Phỉ vẫn giữ vẻ mặt "khiêm tốn" như cũ.
Rất nhanh sau đó đã đến bài hát tiếp theo. Sau màn "tấu hài" của Tạ Phỉ, mấy bản tình ca sầu thảm bị đẩy lùi xuống dưới, thay vào đó là bài Ca khúc thần kinh vang lên đầy sôi động.
Tạ Phỉ bỏ mic xuống, chạy về ngồi cạnh Cố Phương Yến. Hắn đẩy ly nước ấm đến trước mặt cậu.
"Có phải tớ cực kỳ thông minh nhanh nhẹn không?" Tạ Phỉ uống một ngụm nước, cười hỏi.
"Cho cậu 5 điểm." Cố Phương Yến nhàn nhạt đáp.
Tạ Phỉ quay sang hỏi: "Thế thang điểm tối đa là bao nhiêu?"
Cố Phương Yến: "100."
"..." Tạ Phỉ hừ cười nhún vai: "Anh Cố thật chẳng có thành ý gì cả."
Cậu nhấp từng ngụm nhỏ uống hết ly nước ấm, nghe đám bạn đang "quỷ khóc sói gào" bên kia được nửa bài thì nghiêng đầu hỏi Cố Phương Yến: "Tớ vẫn chưa có dịp hỏi, Hạ Lộ năm nay tròn bao nhiêu tuổi vậy?"
"17."
"Ồ, hóa ra là một cậu em trai." Tạ Phỉ cười thành tiếng, nhưng đang cười bỗng khựng lại, sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Năm nay cậu không phải cũng mới 17 đấy chứ?"
"Thì sao?" Cố Phương Yến hơi khó hiểu.
"Nếu cậu và Hạ Lộ bằng tuổi, chẳng phải tớ bị thiệt sao? Từ nãy đến giờ tớ toàn gọi cậu là 'anh' đấy." Tạ Phỉ lý luận đầy vẻ hợp tình hợp lý.
Đôi mắt cậu hơi mở to, ánh đèn phòng KTV tan ra trong đáy mắt, trong vắt như ánh nước sông Thanh Hà về đêm. Cố Phương Yến liếc nhìn cậu một cái rồi thu mắt lại, thấp giọng trả lời: "Năm nay 18."
"Sinh tháng mấy?" Tạ Phỉ xích lại gần hắn thêm một chút.
Cố Phương Yến quay mặt đi: "Tháng 11."
"Ý, hóa ra cũng chỉ là một cậu em trai thôi à." Tạ Phỉ cười có chút đắc ý, rồi dựa lưng vào sofa, đưa mắt nhìn quanh các hoạt động trong phòng một lượt rồi hỏi: "Em trai ơi, chơi mạt chược không?"
"..." Cố Phương Yến bị cái xưng hô này làm cho cạn lời: "Không chơi."
"Em trai ơi ăn khoai tây chiên không?"
"Không ăn."
"Vậy anh đây tự ăn một mình." Tạ Phỉ nói xong liền nhảy xuống sofa, chạy đến chỗ đống đồ ăn vặt. Cậu để chân trần, đôi bàn chân trắng nõn mịn màng dưới ánh đèn mờ ảo trông cực kỳ nổi bật, lúc chạy đi chạy lại còn phát ra tiếng "bạch bạch" giòn giã trên sàn, cảm giác tồn tại vô cùng mạnh mẽ.
Cố Phương Yến nhìn cậu quay lại với một đĩa khoai tây chiên, một đĩa trái cây và một bộ bài Poker, sau đó lại ngồi xếp bằng như cũ. Cậu đặt đĩa khoai lên đùi nhưng không ăn ngay mà mở bộ bài ra.
"Em trai ngoan, chơi trò 'Mắt to trừng mắt nhỏ' không?" Tạ Phỉ hỏi.
"Hửm?" Tiếng hừ của Cố Phương Yến hơi nâng tông ở cuối, lộ rõ vẻ bất mãn.
Cái tên "em trai" này, tuổi thì nhỏ mà tính tình khó chiều thật đấy.
"Được rồi, anh trai ——" Tạ Phỉ đá lông nheo với hắn, kéo dài giọng sửa miệng: "Cậu biết chơi bài 'Giương mắt nhìn' không?"
Cố Phương Yến: "Biết."
"Vậy cậu có muốn chơi không?"
"Được."
Tạ Phỉ cười rạng rỡ, thong thả trộn bài. Trò này thường phải có từ 3 người trở lên chơi mới vui. Tạ Phỉ muốn gọi thêm người, nhưng ở đây cậu chỉ biết mỗi Hạ Lộ, Đoạn Nhất Minh và Giản Hi.
Hạ Lộ thì đang đắm đuối bên bàn mạt chược không dứt ra được, Đoạn Nhất Minh lại đang hăng say chơi "Trác Kim Hoa", chỉ có mỗi tên Giản Hi là chơi mạt chược thua thảm hại, mặt mũi bị vẽ nát bét như vườn hoa đang lờ đờ đi tới đi lui.
Tạ Phỉ muốn gọi Giản Hi lại đây, nhưng Cố Phương Yến và Giản Hi không quen nhau. Theo quan sát của cậu, Cố Phương Yến là kiểu người sẽ không chơi cùng người lạ. Cậu có chút đắn đo.
Nhưng rồi suy nghĩ xoay chuyển, Tạ Phỉ chợt nhận ra: Đâu có bằng chứng nào cho thấy Cố Phương Yến chỉ chơi với người quen đâu! Biết đâu hắn chơi với Giản Hi lại thấy hợp thì sao? Cả hai đều là Alpha, dù thành tích học tập chênh lệch nhưng đều biết chơi bóng rổ. Nói không chừng chơi bài một lúc lại thành anh em tốt, rồi hẹn nhau ra sân bóng không chừng.
Đây rõ ràng là cậu đang giúp Cố Phương Yến mở rộng quan hệ, giúp hắn hòa nhập với tập thể mà! Thật là một hành động chính đáng, tích cực và đầy tình đoàn kết. Tạ Phỉ cảm thấy mình đúng là một người bạn tốt hiếm có, xứng đáng được tuyên dương trước toàn trường!
Tạ Phỉ cúi người về phía trước, thử thăm dò: "Hai người chơi thì hơi chán, tớ gọi thêm người tới được không?"
"Tùy cậu." Cố Phương Yến đáp.
Tạ Phỉ vui vẻ hẳn lên, quay người vẫy tay gọi bạn thân: "Giản Nhị Cẩu, lại đây đánh bài đê!"
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Phương Yến: ?
Tạ Phỉ: Hai người đều là Alpha, chắc chắn là chơi hợp nhau lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



