Giản Hi vác cái mặt mèo đi tới, ngơ ngác nhìn Cố Phương Yến vài lần rồi chuyển tầm mắt sang Tạ Phỉ, hỏi: "Chơi gì thế?"
"Đấu mắt." Tạ Phỉ vừa nói vừa chia bài xong.
Bất chợt, Tạ Phỉ chạm phải ánh mắt của Cố Phương Yến. Cậu hơi nheo mắt nhìn hắn, thầm nghĩ nếu có thể vẽ lên khuôn mặt cực phẩm này cái gì đó, ví dụ như con rùa hay bông hoa chẳng hạn, chắc là trông "nghệ" lắm đây.
Thế là cậu đề nghị: "Hay vẫn là thua thì bị vẽ lên mặt đi? Vẽ xong phải chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè nữa."
"Anh trai à, ngài nhìn cái mặt em xem, bộ còn chỗ nào để vẽ nữa hả?" Giản Hi chỉ vào khuôn mặt được trang trí "tinh diệu tuyệt luân" của mình mà than vãn.
"Mau đi rửa sạch mặt đi." Tạ Phỉ trợn trắng mắt dọa Giản Hi, chẳng thèm cho người ta cơ hội phản bác.
Giản Hi nhún vai, dù sao chính cậu ta cũng thấy chẳng sao cả: "Được rồi."
Cậu ta quay đầu lại bảo: "Mà chơi ba người thì cần thêm một bộ bài nữa đấy."
Hai người quen nhau đã lâu, thân đến mức không thể thân hơn, việc sai bảo đối phương cũng thành thói quen. Tạ Phỉ hất cằm, vô cùng tự nhiên ra lệnh cho Giản Hi: "Vậy cậu tiện tay lấy thêm một bộ qua đây, à, lấy cả chai nước xoài nữa nhé."
Bên bàn mạt chược phía kia, Hạ Lộ vừa phạt xong người thua liền rung đùi đắc ý đứng dậy đi kiểm tra "giang sơn". Thấy bài trên tay Tạ Phỉ, Hạ Lộ kinh ngạc nhảy dựng tới trước mặt hai người: "Đù, thần tiên cũng hạ phàm rồi sao? Thế mà cậu cũng chịu đánh bài à?"
Tạ Phỉ chẳng thèm ngẩng đầu, cười nói: "Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật Hạ đại nhân mà, thần tiên cũng phải nể mặt cậu chút chứ."
"Thế tớ cũng chơi!" Hạ Lộ gào to.
Hạ Lộ đúng kiểu thiên tài giao tiếp, đi đến đâu cũng kêu bạn gọi bè được, nhìn đám người đông đúc đến mừng sinh nhật cậu ta là đủ hiểu. Hạ Lộ quay đầu hú hét vài câu, thế là lại có thêm hai người nhập hội.
Ván bài ba người giờ thành sáu người. Giản Hi rửa mặt xong quay lại, thấy đông vui quá liền vơ luôn chồng đồ ăn vặt lên bàn.
"Một người về nhất rồi hết ván thì chán lắm, hay chơi kiểu 'chiến đấu đến cùng' như mạt chược Thành Đô đi, đánh đến khi chỉ còn một người cuối cùng mới thôi." Có người đề xuất.
Cả hội nhất trí, tráo bài xong là bắt đầu cuộc chiến.
Đánh bài ấy mà, dù là kiểu gì thì bí quyết cũng nằm ở chữ "Tính". Về khoản này, Cố Phương Yến làm cực kỳ xuất sắc. Từ lúc mở màn đến giờ, hắn chưa thua một ván nào.
Còn Giản Hi thì đúng là thảm họa, thua liên tằng. Khuôn mặt vừa vất vả rửa sạch xong giờ lại bị vẽ kín mít. Có hai tên quỷ còn vẽ cho cậu ta thêm con mắt thứ ba với cái quầng thâm, trông buồn cười chết đi được. Giản Hi cảm giác như mình bị ai đó nhắm vào, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thấy không khả quan lắm.
Chắc là bị thần vận mệnh nhắm vào rồi. Giản Hi cảm thán, không ngờ sau đó vẫn cứ thua tiếp. Cậu ta thấy mình đen quá, đành xua tay chạy trối chết.
Tạ Phỉ vẫn mang theo "buff" may mắn, thỉnh thoảng còn được vẽ lên mặt người khác vài nét, chứ chưa từng bị ai động vào mặt mình.
Xong thêm một ván, người thua đang xào bài, Tạ Phỉ tự rót ly nước xoài, dư quang không tự chủ được lại liếc về phía Cố Phương Yến. Tính cả Giản Hi lúc nãy là sáu người, giờ chỉ còn cậu và Cố Phương Yến là giữ được khuôn mặt sạch sẽ. Có điều, Cố Phương Yến dường như không được thần may mắn độ cho lắm, chơi nãy giờ mà chưa về nhất được lần nào.
Thật là đáng thương, nếu không phải đổi luật chơi đến người cuối cùng, chắc cậu ta thua đến cái quần cộc cũng chẳng còn. Tạ Phỉ thầm thương hại trong lòng.
Thời gian trôi qua, Hạ Lộ nhìn đồng hồ điện thoại rồi thốt lên: "Mẹ ơi, 5 rưỡi rồi kìa! Đánh nốt ván này rồi đi ăn cơm nhé?"
"Ok luôn! Đang đói bụng đây!" "Hạ Lộ, tối nay ăn gì đấy?"
Hạ Lộ đáp: "Tất nhiên là ăn lẩu cho tuổi mới đỏ rực rỡ rồi."
Người thắng ván trước làm nhà cái chia bài. Tạ Phỉ đưa tay bốc bài, chẳng có Joker, cũng chẳng có đôi, bài loạn cào cào nhưng cậu không hề hoảng.
Vòng thứ nhất, mọi người ra bài bình thường. Vòng thứ hai, Cố Phương Yến tung ra một sảnh dài, không ai chặn được. Vòng thứ ba, thứ tư... Đến vòng thứ năm, trên tay Cố Phương Yến đã sạch bóng bài.
Hắn là người về nhất!
"Thế mà cậu cũng thắng được." Tạ Phỉ kinh ngạc, thầm nghĩ chắc không phải tại mình vừa mới "độc nãi" (trù ẻo) người ta đấy chứ.
"Không vội, cậu vẫn còn cơ hội mà." Giọng Cố Phương Yến nghe như đang trấn an, nhưng Tạ Phỉ cảm nhận rõ là hắn chẳng có ý tốt gì.
Sự thật chứng minh, mấy chuyện xui xẻo thì linh cảm của Tạ Phỉ chuẩn không cần chỉnh. Ván này đánh tới cuối, bài trên tay cậu đen không chỗ nói, không cách nào cứu vãn.
Buff của "Âu hoàng" bay màu rồi, chiến thắng cuối cùng thuộc về tay Cố Phương Yến.
Tạ Phỉ ngước mắt trừng hắn. Cố Phương Yến thản nhiên nhận lấy cây bút lông từ tay Hạ Lộ.
Đúng là tại cái mồm mình mà! Tạ Phỉ chửi thầm, nhưng lúc mở miệng vẫn cố tỏ ra chân thành: "Anh Cố à, tớ cứ nghĩ cậu sẽ khinh thường mấy cái trò phạt vớ vẩn này chứ."
"Vì sao lại khinh thường?" Cố Phương Yến hỏi vặn lại.
"Dù sao cậu cũng là thần tiên hạ phàm mà."
Hắn phủ nhận dứt khoát: "Không phải."
Tạ Phỉ cũng chẳng phải hạng người thua không chịu chung, thử vớt vát hai lần không thành đành buông tiếng thở dài: "Nói trước nhé, không được vẽ vòng quanh mặt tớ đâu đấy."
"Tôi ác độc thế cơ à?" Cố Phương Yến nhướng mày.
Ai mà biết được? Biết đâu cậu lại tìm được linh cảm từ cái mặt của thằng bên cạnh thì sao? Không chỉ vẽ một vòng tròn mà còn thêm một gạch ở giữa thành biểu tượng Âm Dương luôn thì bỏ mợ.
Tạ Phỉ rũ mắt, chờ đợi "án phạt" của Cố Phương Yến. Vài giây sau, ngòi bút chạm lên trán cậu, cảm giác hơi lành lạnh khiến lông mi cậu run nhẹ. Tạ Phỉ cảm nhận rõ quỹ đạo của đầu bút: một nét ngang, rồi nghiêng xuống, cong vẹo vài đường... vẽ ra một chữ "Vương" (王).
"Em trai nhỏ, cậu có biết vẽ một nét không đấy?" Tạ Phỉ ngước nhìn, giọng kéo dài: "Sao không vẽ luôn chữ 'Rùa' lên mặt tớ cho rồi?"
"Vừa nãy chưa nghĩ ra, giờ vẽ lại nhé?" Cố Phương Yến thong thả hỏi.
"Cậu tự tin quá nhỉ?" Tạ Phỉ hừ nhẹ: "Tiếc là cậu hết cơ hội rồi."
Tách——
Hạ Lộ nhanh tay chụp một tấm, khoái chí đưa cho Tạ Phỉ xem: "Qua đây mà xem nè, giờ cậu không còn là Tạ Phỉ nữa, mà là Hổ nhỏ – Tạ Phỉ!"
"Tớ phải là Sói – Tạ Phỉ mới đúng." Cậu liếc nhìn màn hình, tự luyến hỏi: "Đẹp không? Tớ thấy cũng xinh đấy chứ."
Nói xong, cậu đúng quy tắc tự chụp một tấm rồi đăng lên vòng bạn bè.
"Mấy người các cậu đẹp sẵn rồi, vẽ mặt thành đít khỉ trông vẫn cứ là ok!" Hạ Lộ đứng bên cạnh tâng bốc.
Cả đám dọn dẹp, rửa mặt sạch sẽ rồi rời KTV đến quán lẩu. Giản Hi thuộc "đảng khối 12" than vãn nhà còn đống bài thi đang chờ nên ăn xong phải chuồn sớm, không tham gia tăng hai đi xem phim được.
Ăn xong, Hạ Lộ định đi chơi "Trốn thoát khỏi mật thất" chủ đề kinh dị, nhưng mấy Omega trong nhóm vừa nghe đã lắc đầu quầy quậy không dám đi. Người yêu không đi thì mấy Alpha kia tất nhiên cũng rút. Hạ Lộ cô đơn thở dài, đành đổi sang đi xem phim.
Vừa quay đầu, Hạ Lộ thấy Cố Phương Yến đang đứng ngoài cùng đám đông. Ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống, làn da hắn trắng đến lạnh lùng, đôi mắt hơi rũ, trông trầm tĩnh và lạnh lùng vô cùng.
Hạ Lộ nảy ra ý đồ xấu, quay sang bảo Tạ Phỉ: "Tạ Tiểu Phỉ, tớ thấy cậu máu chơi mật thất lắm mà. Hay cậu với anh Cố đi chơi riêng đi, chủ đề 'The Ring' được không?"
"..." Tạ Phỉ đập một phát vào đầu Hạ Lộ, đuổi cậu ta ra xa: "Tớ chọn xem phim!"
Cả đám rồng rắn kéo nhau đến rạp. Định xem phim hot nhưng hết sạch chỗ ngồi gần nhau, chỉ còn suất sau 9 rưỡi tối mới trống, mà xem xong thì cũng gần 11 giờ đêm. Hạ Lộ đành chọn đại một phim lịch sử chán ngắt cho cả hội ngồi chung.
Lúc vào rạp, vé phát lộn xộn, mấy cặp đôi phải đổi tới đổi lui mới ngồi cạnh nhau được. Tạ Phỉ đổi vài lần, cuối cùng cầm vé ở hàng cuối. Cậu đi theo dòng người, vừa ngẩng lên liền phát hiện: Mẹ kiếp, đây là rạp tình nhân!
Chỗ ngồi cứ chia theo từng đôi, không có vách ngăn, trông còn lộ liễu hơn cả ghế phòng tự học. Thật là quỷ tha ma bắt, rạp tình nhân mà lại chiếu phim lịch sử?
Tạ Phỉ lạnh lùng cười nhạo trong lòng, nhưng giây tiếp theo, cậu thấy ngay hàng phía trước có cặp đôi đang ôm ấp hôn hít nhiệt tình.
"..."
Được rồi, các người chỉ cần chỗ tối lửa tắt đèn thôi chứ quan tâm gì phim.
Tạ Phỉ đi xuống cuối rạp tìm chỗ, đặt lon Coca xuống rồi ngồi vào ghế. Cả hàng cuối chỉ còn mỗi ghế cạnh cậu là trống, mãi đến khi phim bắt đầu vẫn chẳng thấy ai. Cậu cứ ngỡ sẽ được một mình bao trọn hai ghế, định đặt bắp rang sang bên cạnh.
Ai dè nửa phút sau, khi đèn tắt hẳn, có bóng người cao ráo tiến về phía hàng cuối. Người đó đứng trước mặt Tạ Phỉ, trầm giọng nói: "Cậu cũng ngang ngược nhỉ, một mình chiếm hai ghế luôn?"
Là Cố Phương Yến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
