Ban ngày mặt trời treo cao, gió lùa tới mang theo làn hơi khô nóng, nhưng Cố Phương Yến lại mang theo một thân quạnh quẽ, trên mặt chẳng nhìn ra bất cứ biểu cảm nào. Từ trước tới giờ hắn vẫn luôn như thế, nên Tạ Phỉ cũng không thấy có gì lạ.
Vừa thấy hắn, phản ứng đầu tiên của Tạ Phỉ là: "Thật trùng hợp", chỉ trong vài phút mà lại có thể gặp được hai người quen đi cùng đường.
Chẳng qua đến giây tiếp theo, Tạ Phỉ mới nhận ra hướng đi của Cố Phương Yến vừa khéo đối diện với mình. Có vẻ như hắn đi từ phía quán KTV bên kia lại đây. Cậu chớp chớp mắt, đáy lòng nảy ra một suy đoán, bèn thử thăm dò hỏi:
"Anh Cố à, Hạ Lộ bảo cậu tới đón tớ hả?"
Tạ Phỉ đứng dưới tán ô của Giản Hi, bóng mát phủ xuống toàn thân, tôn lên làn da trắng ngần mịn màng. Cậu mặc một chiếc áo thun tối màu, Alpha bên cạnh vừa khéo lại mặc màu trắng. Hai người mỗi người cầm một chai nước cùng nhãn hiệu chỉ khác hương vị, nhìn qua thật ra trông rất xứng đôi.
Cố Phương Yến nhàn nhạt liếc mắt qua, "Ừ" một tiếng: "Chỉ có điều hiện tại hình như cũng không cần lắm thì phải."
"Tại sao cậu ta lại không nói với tớ cơ chứ." Tạ Phỉ vừa lầm bầm vừa mở WeChat, giao diện trò chuyện với Hạ Lộ vẫn chưa có hồi âm cho tin nhắn lúc nãy. Cậu thoát ra ngoài, chợt thấy ở cột thông báo có một chấm đỏ —— Cố Phương Yến gửi lời mời kết bạn. Cậu bấm chấp nhận, nhỏ giọng nói với hắn: "Xin lỗi nha, tớ không để ý thấy cậu gửi lời mời."
Cố Phương Yến ừ một tiếng đáp lại, rồi xoay người đi ngược về phía KTV.
Tạ Phỉ cùng Giản Hi sóng vai đi phía sau. Cậu vặn nắp chai uống một ngụm, sau đó lén lút rũ mắt xem thông tin và vòng bạn bè của Cố Phương Yến.
Cái tên WeChat của người này cực kỳ đơn giản, chỉ có một chữ "G" viết hoa, ảnh đại diện đen thui. Vòng bạn bè thiết lập chế độ hiển thị ba ngày nhưng chẳng thấy bất cứ thứ gì, có lẽ là do hắn chưa bao giờ đăng bài, hoặc cũng có thể là do cài đặt chế độ bạn bè riêng tư.
Đang nhìn lén thì thoát ra, Giản Hi đột nhiên dùng khuỷu tay thọc Tạ Phỉ một cái.
"Cậu làm gì đấy?" Tạ Phỉ mờ mịt ngẩng đầu.
Giản Hi hạ giọng: "Tớ có nghe danh người kia, chính là Hotboy đỉnh đỉnh đại danh của trường các cậu đấy. Nghe nói dù là Omega xinh đẹp cỡ nào ra sức thả thính, cậu ta đều coi như không khí. Quả thực là đứng trên đỉnh cao của hệ thanh tâm quả dục luôn."
"Không sai, cậu ta tu đạo vô tình đấy." Tạ Phỉ thầm tán thành.
Hai người bọn họ vừa đi vừa nói xấu sau lưng người khác, không hẹn mà cùng đi chậm lại.
Trên con phố này có một đoạn tường dài hắt ánh sáng mặt trời ngược lại vô cùng chói mắt, Tạ Phỉ liền giơ tay kéo thấp tán ô xuống một chút. Thực ra giữa hai người vẫn duy trì khoảng cách lịch sự, nhưng tán ô che nắng vừa rộng vừa thấp đã che khuất nửa người trên, nhìn qua liền có vẻ thân mật khăng khít vô cùng. Hình ảnh này bị bức tường kia phản chiếu rõ mồn một. Bức tường thì lớn, Cố Phương Yến lại đi ngay phía trước, muốn không nhìn thấy cũng khó.
Cố Phương Yến mím môi, lạnh lùng thu mắt lại, tiếp tục tiến về phía trước.
Vài phút sau, bọn họ tới sảnh KTV rồi bắt thang máy lên lầu.
Tạ Phỉ và Giản Hi mỗi người xách một chai nước, vừa vào đại sảnh đã bị nhân viên ngăn lại, yêu cầu gửi nước ở quầy lễ tân. Tạ Phỉ không muốn để Cố Phương Yến phải chờ, hỏi số phòng xong liền bảo hắn lên trước, mình và Giản Hi gửi nước rồi theo sau.
Giản Hi nghiêng mắt nhìn theo bóng lưng Cố Phương Yến, hỏi: "Quan hệ giữa cậu với cậu ấy cũng không tồi nha?"
Tạ Phỉ nhớ lại những lần ở chung trước đó, cảm thấy bọn họ ngay cả bạn bè cũng chưa chắc đã phải, cùng lắm là nói vài câu xã giao, gặp mặt thì chào hỏi một tiếng, vì thế đáp: "Thực ra cũng không tính là quá quen."
"Nhưng tại sao tớ lại cảm thấy, thái độ của cậu ấy đối với cậu có chút khó tả?" Giản Hi nhún vai.
Bọn họ đánh mạt chược Thành Đô, sát phạt đến cùng. Ở đây toàn học sinh mười bảy mười tám tuổi, kỹ thuật cũng sàn sàn như nhau, thắng thua dựa vào vận may là chính. Thua cũng không phạt tiền hay bắt hít đất, mà là phạt vẽ lên mặt. Người thắng ván đó sẽ được vẽ lên mặt người về bét một vạch, sau đó kẻ bại trận phải chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè.
Vận khí của Tạ Phỉ khá tốt, chơi mấy ván mà mặt mũi vẫn trắng trẻo sạch sẽ.
Vừa kết thúc một ván "huyết chiến", Tạ Phỉ mới vẽ xong một con số "8" lên mặt Giản Hi, còn chưa kịp thu bút thì Hạ Lộ đã chạy tới vỗ vai cậu. Chủ nhân buổi tiệc hôm nay vẫn không quên trọng trách làm "bà mối" cao cả của mình: "Bạn hiền ơi, sao có thể chỉ lo chơi vui vẻ một mình như vậy?"
Lúc này nhạc nền đang bật bài "Rút kiếm thần khúc" cực gắt, hai thanh niên đang cầm mic thì không hát nổi tiếng Đức, chỉ biết ngân đúng câu cuối "eh heh heh…" đầy nhiệt huyết. Hạ Lộ nói vừa nhanh vừa bị tiếng nhạc lấn át, Tạ Phỉ căn bản chẳng nghe thấy gì.
"Tớ nói! Anh Cố đang ngồi một mình ở đằng kia kìa! Cô đơn biết bao! Tịch mịch biết bao! Cậu không qua đó chơi với cậu ấy đi!" Hạ Lộ rống lớn.
Tạ Phỉ sửng sốt. Mải chơi mạt chược vui quá, cậu suýt thì quên luôn thiết lập "diễn sâu" của mình.
Giản Hi ngồi đối diện nghe thấy thế, ánh mắt nhìn Tạ Phỉ lập tức trở nên sâu xa. Tạ Phỉ chú ý thấy, bèn nháy mắt ám chỉ với bạn thân một cái rồi mới quay đầu đi tìm Cố Phương Yến.
Cố Phương Yến vừa lúc rũ mắt xuống. Ánh đèn phòng KTV dù để chế độ sáng nhưng vẫn có phần tối tăm. Tạ Phỉ thấy hắn ngồi ở một góc sofa, không đánh bài, không chơi xúc xắc, cũng chẳng ca hát, chỉ tựa vào gối ôm lướt điện thoại. Ánh sáng từ màn hình hắt lên sườn mặt, trông đường nét cực kỳ lạnh lùng.
Đúng lúc này, hai vị đang gào thét kia "Eh" không nổi nữa, chuyển sang bài Hứa sẽ không khóc của Châu Kiệt Luân, chân thành ngân nga: "Những lúc đông người, anh liền ngồi ở góc, chỉ sợ người khác hỏi về tôi..."
Tình cảnh này kết hợp với nhạc nền khiến Tạ Phỉ thấy Cố Phương Yến quả thật có chút cô độc. Đáng thương quá đi mất, mọi người đều tụ tập từng nhóm, chỉ có hắn lẻ loi một góc. Tạ Phỉ nhịn không được nảy ra ý định qua đó giải vây cho hắn.
"Vậy cậu vào thế chỗ tớ nhé?" Tạ Phỉ nói với Hạ Lộ.
Hạ Lộ gật đầu như bổ củi, ánh mắt tràn ngập vẻ thúc giục.
"Được được, ba ba bảo đảm sẽ giúp con trai khuấy động không khí." Tạ Phỉ đầy tự tin: "Để xem tôi làm Cố bệ hạ vui vẻ thế nào!"
Cậu đứng dậy đi qua. Có lẽ do Cố Phương Yến tự mang hiệu ứng "đóng băng" nên chẳng ai dám mang đĩa trái cây hay đồ ăn vặt tới bàn của hắn. Trên bàn chỉ có một bình nước nóng và thùng đá. Tạ Phỉ lấy một cái ly thủy tinh, rót nước rồi bỏ thêm vài viên đá, chờ đến khi thành ly bớt nóng mới đẩy tới trước mặt hắn.
"Người anh em." Cậu gọi một tiếng.
Cố Phương Yến thong thả ngẩng mắt.
"Cậu muốn ăn khoai tây chiên, bắp rang bơ, hay que cay? Uống nước xoài, Coca hay là..." Tạ Phỉ nói liến thoắng như súng liên thanh, âm lượng vừa đủ để hắn nghe rõ. Cậu nhìn lại đống đồ uống trên bàn rồi bồi thêm: "Hay làm chai bia Budweiser?"
"Không cần." Cố Phương Yến nhạt giọng.
"Vậy cậu muốn hát hay chơi mạt chược?" Tạ Phỉ lại hỏi.
Cố Phương Yến bỗng hỏi ngược lại: "Vì sao lại là mạt chược?"
Tạ Phỉ chớp mắt, cảm thấy câu hỏi này hơi bị hiểm hóc: "Bởi vì tớ thích."
"Ừ."
"À đúng rồi, quên mất chưa cảm ơn cậu lúc nãy đã đi đón tớ." Tạ Phỉ nghiêm túc nói.
"Không cần." Giọng hắn vẫn hờ hững như cũ. Hắn thu mắt lại, ngồi dựa lưng vào sofa. Dáng ngồi tuy tùy ý nhưng khí thế bao quanh lại cực kỳ lạnh lẽo.
Đúng lúc bài hát trong phòng đến đoạn điệp khúc, cả phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh. Tạ Phỉ có thói quen lắc lư theo nhịp điệu. Hôm nay cậu ăn mặc rất thoải mái, chân đi dép lào, hiện tại trực tiếp co chân ngồi xếp bằng trên sofa, khuỷu tay tì lên chân, nửa người trên đưa qua đưa lại.
Cậu nhìn màn hình rồi ngân nga theo lời bài hát. Ánh mắt Cố Phương Yến dừng lại trên người cậu, thấy chiếc nhẫn treo trên cổ cậu bèn nhìn thêm vài giây rồi mới dời đi.
Hát được vài câu, Tạ Phỉ nghiêng đầu nhìn hắn, bỗng phát hiện nét lạnh băng trên mặt người này dường như đã nhạt đi đôi chút.
"Cậu có chuyện gì không vui à?" Tạ Phỉ liếc nhìn xung quanh rồi ghé sát lại gần hắn, nhỏ giọng hỏi.
Trong bầu không khí náo nhiệt ầm ĩ này, ai nấy đều phấn khích, ngoại trừ Cố Phương Yến. Hắn giống như một nhân vật quần chúng, lạnh lùng ngồi đó lướt điện thoại, thỉnh thoảng mới ngước mắt nhìn đám đông, hoàn toàn không hòa nhập được. Thử đặt mình vào vị trí của hắn, Tạ Phỉ cảm thấy nếu là mình thì chắc chắn sẽ chẳng vui vẻ gì, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng biến về cho xong.
Lại nghe thấy Cố Phương Yến đáp: "Không có."
Đương nhiên đây là lời nói dối, nhưng thiếu niên họ Tạ xinh đẹp đang ở ngay sát bên hắn. Người này vừa mới uống nước xoài, trên người mang theo hương vị ngọt nhạt hòa cùng mùi tin tức tố dìu dịu, đang dần dần xoa dịu sự khó chịu trong lòng hắn.
"Không có thật sao?" Nghe hắn nói thế, đôi mắt "tên vô sỉ" họ Tạ cong lên đầy giảo hoạt: "Vậy để tớ chọn bài giúp cậu nha."
Cố Phương Yến nhấp một ngụm nước Tạ Phỉ đưa, từ chối: "Không hát."
"Phải hát chứ." Tạ Phỉ nói: "Cậu đã nể mặt Hạ Lộ mà tới đây, chứng tỏ trong lòng cũng muốn hát hò một chút rồi, sao lại không hát được?"
"Tớ không biết hát nhiều bài lắm." Cố Phương Yến giải thích.
"Không chọn bài cho cậu thì chắc cậu định ngồi im luôn hả?" Tạ Phỉ cười, cầm điện thoại quét mã chọn bài rồi nhấn ưu tiên.
Một lát sau, khi hai "ca sĩ" trước màn hình lớn vừa kết thúc màn gào thét bài Hứa sẽ không khóc, thấy tên bài hát tiếp theo hiện ra thì đồng loạt đờ người.
"Trâu bò thật sự, ai chọn bài này đấy!" Hai người khiếp sợ hỏi.
"Tụi tớ!" Tạ Phỉ giơ hai tay ra hiệu.
Hai người kia vội vàng đưa mic qua. Tạ Phỉ đưa cho Cố Phương Yến một cái, quay sang cười với hắn: "Có thể bắt đầu biểu diễn rồi đấy."
Cố Phương Yến nhìn lên màn hình, bốn chữ to đùng hiện ra: 《 Cao nguyên Thanh Tạng 》.
Tác giả có lời muốn nói:
(Ngân theo nhạc)
Tạ Phỉ: Cảm tạ tác giả đã biểu diễn hết mình!
Cố Phương Yến: (Lạnh nhạt vỗ tay)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


