Đây chẳng phải lần đầu Tạ Phỉ nhào vào lòng Cố Phương Yến, nhưng lần trước cậu ngất xỉu chẳng biết trời trăng gì, còn lần này, đầu óc cậu lại tỉnh táo đến lạ kỳ.
Mùi hương trên người Cố Phương Yến không bị bất cứ thứ gì ngăn cách, cứ thế xộc thẳng vào cánh mũi cậu. Đó là mùi gỗ tuyết tùng mát lạnh trộn lẫn với hơi thở của sương tuyết từ phương xa, bao bọc lấy toàn thân Tạ Phỉ.
Đúng là tin tức tố của Alpha cấp cao, thơm đến mức không thốt nên lời.
Chưa dừng lại ở đó, Tạ Phỉ còn cảm nhận rõ mồn một hơi ấm từ cơ thể Cố Phương Yến tỏa ra sau lớp đồng phục. Cậu áp sát vào lồng ngực vững chãi đang phập phồng của hắn, nghe thấy cả tiếng tim đập nhịp nhàng, mạnh mẽ.
Đệt cụ!
Thế này mà bảo không phải đang thả thính à? Rõ ràng là cố tình câu dẫn mà!
Cái tên Alpha đáng chết này, thế mà dám nhân lúc đêm hôm khuya khoắt, vắng vẻ không người để "dùng nhan sắc hại người" thế này sao!
Tạ Phỉ gào thét trong lòng, sau đó vội vàng chớp mắt, dứt khoát đẩy Cố Phương Yến ra một chút để tự đứng thẳng. Nhưng đôi chân vừa tê vừa đau của cậu không cho phép, chỉ mới nhích nhẹ một cái là cậu suýt thì biến thành "con gà thét chói tai" ngay tại chỗ.
"Chờ một chút đã." Cố Phương Yến giữ lấy bả vai Tạ Phỉ, khẽ lùi về sau nửa bước.
Tư thế giữa hai người cuối cùng cũng bớt ám muội hơn. Giọng điệu của Cố Phương Yến vẫn bình tĩnh đến lạ, khiến Tạ Phỉ cũng dần lấy lại được vẻ trấn định.
Tạ Phỉ lí nhí nói câu cảm ơn.
Hai giây sau, cậu chợt nhận ra tình cảnh lúc nãy chính là một Omega va vào lòng Alpha – hai giới tính vốn dĩ sinh ra đã có sức hút nam châm với nhau. Cậu thì ngại đến mức muốn tìm cái lỗ mà chui, còn tên Alpha kia thì mặt không đổi sắc, lạnh lùng y hệt thường ngày, chẳng có lấy nửa điểm phản ứng đặc biệt.
Đúng là Hotboy trường Nhất Trung có khác, người sở hữu fanclub "Liên Minh Thất Tình" lên đến hơn 500 thành viên có lý do cả.
Nhờ có Cố Phương Yến làm "cọc đỡ", Tạ Phỉ đứng hồi lâu chân mới bắt đầu có cảm giác lại. Cậu lại cảm ơn hắn lần nữa rồi cẩn thận cử động.
Đôi chân Tạ Phỉ vẫn còn run run, đi đứng khập khiễng trông thảm không chịu được, mãi sau mới nhanh hơn được chút đỉnh. Cố Phương Yến một tay xách túi thuốc, vẫn đứng chôn chân tại chỗ nhìn cậu.
Đột nhiên, tiếng xe cộ từ ngoài cổng trường vọng vào, kèm theo tiếng loa phát thanh đang đọc bài “Ánh trăng dưới hồ sen” xẹt ngang qua. Tạ Phỉ nhịn không được phì cười, vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt của Cố Phương Yến, cậu nhướng mày trêu: "Này đại thần, bộ ngài đang xem diễn kịch đấy à?"
"Đang xem khỉ làm trò." Cố Phương Yến thản nhiên đáp.
"Thế ngài có hài lòng không? Nhạc nền lúc nãy có khớp kịch bản không hả?" Tạ Phỉ hỏi lại.
Cố Phương Yến gật đầu: "Cũng được."
"Ngài hài lòng là tốt rồi." Tạ Phỉ đi lại vài vòng, thấy chân cẳng đã ổn định liền vẫy vẫy tay với hắn: "Tớ đi đây, bye bye."
Cậu xách cặp lên, xoay người đi thẳng không chút do dự. Gió đêm thổi lướt qua làm vạt áo sơ mi bay nhẹ, để lộ vòng eo thon gọn đến mức đáng kinh ngạc.
Ánh mắt Cố Phương Yến vẫn đóng đinh trên bóng lưng cậu, từ lúc gần cho đến khi cậu đi xa dần. Đợi đến khi bóng dáng Tạ Phỉ mất hút ở cuối sân vận động, hắn mới rũ mắt, chậm rãi nắn vuốt đầu ngón tay như muốn tìm lại xúc cảm ban nãy.
Thứ Sáu, Hạ Lộ gửi cho Tạ Phỉ địa chỉ một quán KTV, kèm theo lịch trình ăn chơi cho ngày sinh nhật: Chiều hát hò, tối đi đánh chén, sau đó thì chơi bài hoặc đi trốn thoát khỏi phòng kín (escape room).
Tạ Phỉ là khách nên đương nhiên nghe theo sắp xếp của chủ nhà.
Trưa hôm sau, cậu tạt qua siêu thị mua một cây bút máy, gói ghém cẩn thận làm quà. Đây là món quà "vạn năng" nhất mà cậu có thể nghĩ ra.
Trung tâm thương mại cách quán KTV không xa, chỉ vài trăm mét đi bộ. Vì thế Tạ Phỉ thong thả ăn trưa xong mới bắt đầu đi theo chỉ dẫn của bản đồ.
Thời tiết hôm nay đúng là biết trêu người. Lúc ra khỏi nhà trời còn âm u, thế mà đến trưa nắng đã gay gắt như muốn thiêu trụi vạn vật. Tạ Phỉ vừa bước chân ra khỏi cửa lớn trung tâm thương mại đã cảm thấy mình sắp bốc hơi tại chỗ.
Nhìn mấy quý cô bên cạnh che ô đi phăng phăng trên quảng trường, Tạ Phỉ bắt đầu thấy nhớ cái ô giá 38 tệ đang nằm xó ở dưới đáy cặp sách của mình.
Nhưng đen cái là hôm nay cậu lại không mang cặp.
Tạ Phỉ thầm mặc niệm cho bản thân hai giây rồi mở bản đồ lên. Nhưng cái bản đồ này dường như cũng muốn đối đầu với cậu. Đi được một lúc, cả bản đồ Baidu lẫn Cao Đức đều trở nên "ngáo ngơ", đưa cậu vào một cái ngõ cụt rồi thản nhiên nhắc nhở: "Đi thẳng về phía trước".
Sau khi bị "lừa" tới lần thứ ba, Tạ Phỉ đứng đối diện với bức tường cuối ngõ, mặt không cảm xúc thoát ứng dụng. Cậu cảm thấy linh hồn mình đang héo úa dần theo cái nóng.
Con phố này chủ yếu là khu dân cư, may lắm mới có một cửa hàng tiện lợi. Tạ Phỉ tạt vào mua chai nước, tranh thủ hưởng chút gió điều hòa rồi gọi cho Hạ Lộ.
Cậu không có số điện thoại của Hạ Lộ nên gọi qua WeChat. Chuông reo vài hồi thì bên kia mới bắt máy.
"Alô, Tạ Tiểu Phỉ hả? Sao thế, lạc đường à?" Giọng Hạ Lộ vang lên oang oang, kèm theo tiếng gào thét tê tâm liệt phế của bài “Đến chết vẫn muốn yêu” vọng lại từ phòng hát.
Trái ngược với không khí sôi động đó, giọng Tạ Phỉ nghe thảm hại vô cùng: "Ừ, lạc trôi luôn rồi."
Hạ Lộ hùng hồn: "Đứng yên đấy đừng nhúc nhích, chờ đó tớ qua đón!"
"Đa tạ, để tớ gửi định vị qua." Tạ Phỉ đứng trước tủ lạnh, vỗ vỗ cái đầu đang bốc hỏa của mình.
Tại quán KTV.
Hạ Lộ nghe điện thoại xong liền đẩy cửa quay lại phòng VIP.
Mới đầu giờ chiều nên khách khứa chưa đông lắm. Cố Phương Yến ngồi giữa sofa, ngón tay thon dài cầm ly thủy tinh, khí chất lạnh lùng đối lập hoàn toàn với hai tên Alpha đang gào rú trước màn hình.
Hạ Lộ đi nhanh tới, hét lớn: "Anh Cố, Tạ Tiểu Phỉ lạc lối giữa biển người mênh mông rồi!"
Cố Phương Yến đặt ly nước xuống, khẽ nâng mắt nhìn Hạ Lộ.
"Cậu ấy lạc đường, cậu đi đón giúp tớ một chuyến được không?" Hạ Lộ sợ Cố Phương Yến từ chối nên bắt đầu lôi lý do lý trấu: "Tuy là cậu ấy gọi cho tớ, nhưng tớ là chủ tiệc sinh nhật mà, để tớ chạy đi chạy lại thì kỳ lắm đúng không?"
Cố Phương Yến hỏi thẳng: "Cậu ấy ở đâu?"
Hạ Lộ cười hì hì: "Thì cậu bảo cậu ấy gửi định vị qua WeChat là được mà?"
Cố Phương Yến không nói gì, cũng chẳng thèm cầm điện thoại lên.
"Đại thái giám" Hạ Lộ nhìn mặt đoán ý mất nửa phút mới rút ra kết luận kinh hoàng: "Hai người... chưa kết bạn WeChat à? Không thể nào! Quen nhau bao lâu rồi mà chưa có WeChat của nhau?"
Hạ Lộ suýt thì nhảy dựng lên, sau đó thở dài thườn thượt: "Thôi tớ hiểu rồi, chắc chắn là tại cậu không thèm chấp nhận yêu cầu của người ta chứ gì. Haiz, Cố Phương Yến, cậu đúng là đồ không có trái tim!"
Hạ Lộ vừa lẩm bẩm vừa gửi danh thiếp WeChat của Tạ Phỉ qua cho Cố Phương Yến.
Cố Phương Yến nhấn vào, chọn thêm bạn bè, nhưng đợi cả phút vẫn không thấy phản hồi.
"Chắc cậu ấy không để ý điện thoại rồi." Hạ Lộ nói, "Để tớ gửi định vị qua cho cậu."
Cố Phương Yến "Ừ" một tiếng rồi đứng dậy.
"Cậu cứ từ từ mà dắt người ta về nhé." Hạ Lộ mở cửa, không quên nói với theo bằng giọng đầy ẩn ý, "Sinh nhật tớ mà, tớ không ngại chờ đâu!"
Trên phố.
Tạ Phỉ rời khỏi cửa hàng tiện lợi, chọn một chỗ có bóng râm ở đầu phố để đứng đợi Hạ Lộ cho đỡ phiền. Tiện tay, cậu mở một ván game thủ tháp lên chơi giết thời gian.
Đang mải mê chạm chạm trên màn hình thì trước mặt bỗng xuất hiện một bóng người.
"Tạ Phỉ?"
Tạ Phỉ ngẩng đầu, ngạc nhiên thốt lên: "Giản Hi?"
Đây chính là cậu bạn Alpha trước đó từ chối đi chơi bóng với Tạ Phỉ vì bận việc. Giản Hi cũng thuộc hàng trai đẹp, nhìn cực kỳ thuận mắt.
"Cậu làm gì ở đây thế?" Giản Hi tò mò.
"Đợi người tới đón."
"Định đi đâu à?"
"Quán KTV trên đường XX."
Giản Hi kinh ngạc: "Trùng hợp vậy sao?"
"Hả? Cậu cũng đến đó à?" Tạ Phỉ trợn tròn mắt rồi cười rộ lên, "Thế để tớ bảo thằng bạn khỏi qua đón nữa."
Tạ Phỉ mở WeChat định nhắn cho Hạ Lộ. Thấy ảnh đại diện của Hạ Lộ, Giản Hi sửng sốt: "Đây không phải là Hạ Lộ lớp 11/1 sao?"
Tạ Phỉ khựng lại, nhìn Giản Hi mất ba giây rồi đoán: "Cậu bảo thứ Bảy bận việc... chính là đi dự sinh nhật Hạ Lộ đấy à?"
"Đúng thế." Giản Hi gật đầu.
"Đúng là có duyên thật sự đấy." Tạ Phỉ "chậc" một tiếng. Quan hệ giữa cậu và Giản Hi rất tốt nên ăn nói cũng cực kỳ thoải mái.
"Phải, giữa biển người mênh mông mà vẫn va phải nhau, đúng là định mệnh." Giản Hi cười đùa.
Tạ Phỉ nhắn cho Hạ Lộ một câu rồi cả hai cùng sóng vai đi tiếp. Đi ngang qua thùng rác, cậu vứt chai nước không vào rồi hỏi: "Nóng không?"
"Trời 38 độ, không nóng mới lạ."
Tạ Phỉ dừng bước, nhìn cái cửa hàng tiện lợi gần đó với ánh mắt đầy toan tính: "Vào kia mua cái ô che nắng đi."
Giản Hi nhìn bộ dạng của cậu, nhịn không được bật cười: "Nghỉ bệnh có một năm mà cậu trở nên 'bánh bèo' quý tộc thế à?"
"Tại cậu chưa tận hưởng được cảm giác sung sướng khi có cái ô cứu rỗi giữa cái nắng này thôi." Tạ Phỉ làm vẻ mặt cảm thán.
Gu chọn ô của Tạ Phỉ rất đơn giản, mấy loại hoa hòe hoa sói hay màu mè là cậu gạch tên ngay. May mà ở góc kệ có một cái ô màu đen tuyền đúng ý. Trả tiền xong, cậu vẫn thấy khát nên quay lại lấy thêm hai chai nước nữa.
Giản Hi là Alpha, chiều cao vượt trội nên đương nhiên nhận nhiệm vụ cầm ô đứng chờ ở cửa.
Tạ Phỉ ôm hai chai nước bước vào dưới bóng ô, đắc ý khoe: "Thấy tớ thương cậu chưa, giữa 'một rừng' đồ uống mà vẫn tìm được chai nước nho cuối cùng cho cậu đấy."
Vừa đưa chai nước cho Giản Hi, Tạ Phỉ ngẩng đầu lên thì bỗng khựng lại.
Cố Phương Yến đang đứng ở phía đối diện.
Hắn mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, đường cắt may tinh tế làm nổi bật lồng ngực săn chắc và bờ vai rộng. Hắn cứ thế đứng trên vỉa hè, tỉ lệ cơ thể hoàn mỹ đến mức vô thực.
Ánh mắt Cố Phương Yến lướt qua từ đuôi mắt hẹp dài, mang theo vẻ lạnh lùng khó tả nhưng cũng bình tĩnh đến đáng sợ.
Lời tác giả: Anh Cố: À, Tạ Phỉ, cậu đúng là đồ không có trái tim.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)