Đi dự tiệc sinh nhật người ta thì phải chuẩn bị quà, nhưng Tạ Phỉ cũng chẳng biết Hạ Lộ thích cái gì. Hỏi trực tiếp thì mất cả bất ngờ, thế nên cậu tính hỏi thăm mấy người xung quanh. Chắc phải tìm anh em chí cốt của Hạ Lộ, không ai khác chính là Cố Phương Yến.
Nhưng ngặt nỗi, một là Tạ Phỉ không có số điện thoại của Cố Phương Yến, hai là chưa kết bạn WeChat, ba là cũng chẳng phải bạn bè trên QQ. Muốn hỏi thì chỉ có nước xách mông chạy sang tận lớp 1 mà tìm người.
Mà Hạ Lộ lại ngồi ngay phía trước Cố Phương Yến, làm thế thì có khác gì hỏi chính chủ đâu cơ chứ?
Tạ Phỉ nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện WeChat của Hạ Lộ, trong lòng thầm cân nhắc: Hay là tặng đại một bộ “Tuyển tập đề thi thử Đại học 5 năm gần nhất”, để bạn học Hạ Lộ được cảm nhận chút "gió xuân ấm áp" từ tình bạn này nhỉ?
Nhưng nghĩ lại thì thấy làm vậy hơi hâm, lại còn có vẻ tặng cho có lệ. Thực ra thì quan hệ giữa hai người cũng chưa thân thiết đến mức ấy.
Hay là hỏi xin Hạ Lộ số WeChat của Cố Phương Yến? Hạ Lộ chắc chắn sẽ cho thôi, nhưng làm thế... Tạ Phỉ cứ thấy nó cấn cấn kiểu gì ấy. Hơn nữa, chắc gì Cố Phương Yến đã chịu kết bạn với cậu. Nghe đám người trong "Liên Minh Thất Tình" đồn rằng, ngay cả ban cán sự lớp hay lớp trưởng lớp 11/1 còn chẳng xin nổi WeChat của hắn, hắn chỉ tham gia mỗi nhóm lớp cho có lệ, đúng là kiểu người khó gần mà.
Tạ Phỉ khẽ "chậc" một tiếng, chửi thầm trong bụng không biết cái tên này là thần thánh phương nào mà đến chút phàm tâm cũng không có thế không biết.
Cân nhắc tới lui, chuông vào học cũng vang lên, Tạ Phỉ đành dẹp mấy chuyện này sang một bên để tập trung nghe giảng.
Hết tiết cũng vừa lúc đến giờ ăn tối, Tạ Phỉ cùng Vưu Sâm đi nếm thử quán đồ nướng mới mở, loay hoay một hồi là quên sạch sành sanh vụ quà cáp.
Đến tối, mưa bắt đầu ngớt, mùi bùn đất và hương cây cỏ phảng phất trong gió cực kỳ thanh mát.
Việc đi xuống góc sân vận động cho mèo ăn đã trở thành nhiệm vụ bất di bất dịch mỗi ngày của Tạ Phỉ. Có điều hôm nay trời mưa to, mặt đất ướt nhẹp nên cậu phải mượn bạn cùng lớp mấy cái túi nilon kê xuống.
Sân vận động tối om, vì thời tiết nên chẳng có bóng người nào tới chạy bộ, trông vừa trống vắng vừa quạnh quẽ. Tạ Phỉ một bên vai đeo cặp, tay kia xách túi thức ăn cho mèo, tiếng túi nilon cọ xát sột soạt hòa cùng tiếng bước chân nghe cũng bớt phần im ắng.
Tạ Phỉ thong thả đi về phía Tây Nam, chợt liếc thấy gì đó, bước chân cậu khựng lại.
Tiếng túi nilon im bặt, Tạ Phỉ nheo mắt nhìn vào bóng tối, thấy dưới tàng cây rậm rạp có một người đang đứng.
Đó là một Alpha có dáng người cao lớn, đứng quay nghiêng về phía Tạ Phỉ, sống lưng thẳng tắp. Bóng đêm che khuất khuôn mặt nhưng vẫn đủ để làm nổi bật sống mũi cao và đường xương quai hàm sắc sảo.
Cái bóng này trông quen mắt cực kỳ, hình như là Cố Phương Yến.
"Anh Cố?" Tạ Phỉ gọi một tiếng.
Cố Phương Yến quay mặt sang, ánh mắt rơi xuống thứ đồ trên tay Tạ Phỉ: "Cậu đi cho mèo ăn à?"
"Ừ." Tạ Phỉ gật đầu, chạy mấy bước tới chỗ hắn. Nương theo ánh đèn pin, cậu chọn một chỗ không quá ướt trên mặt đất rồi ngồi xổm xuống trải túi nilon ra, cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên mà hỏi: "Cậu thì sao? Lại 'tiện đường đi ngang qua' tiếp đấy à?"
Cậu cứ ngỡ Cố Phương Yến sẽ lại ậm ừ cho qua chuyện, không ngờ lại nghe thấy hắn đáp: "Đến xem mèo."
"Xem mèo? Cậu mà cũng thích mấy thứ lông xù này sao?" Tạ Phỉ không khỏi kinh ngạc, rồi chợt nhìn rõ cái túi trên tay Cố Phương Yến, cậu càng thêm sửng sốt: "Á, còn xách theo túi của tiệm thú cưng X nữa kìa! Cậu mang quà đến cho chúng nó à?"
"Không phải quà, là thuốc đuổi bọ." Cố Phương Yến nhàn nhạt đáp.
Tạ Phỉ "xoạt" một cái ngẩng phắt đầu lên, thầm nghĩ: Bệ hạ, ngài đúng là thần tiên hạ phàm thật đấy à? Kiểu người đã đoạn tuyệt tình ái, lục căn thanh tịnh nhưng lại nảy sinh lòng trắc ẩn với mấy sinh linh bé nhỏ này sao?
Cậu nhìn chằm chằm Cố Phương Yến một hồi lâu, mãi đến khi đám mèo hoang bị mùi thức ăn hấp dẫn, chờ mãi không thấy ai đút nên bắt đầu kêu lên sốt ruột, cậu mới chịu thu hồi ánh mắt.
"Trước đây tớ cứ thắc mắc, đám mèo hoang trong trường chắc chắn phải có người chăm sóc, nếu không sao nghe tiếng túi nilon là đã chạy ra, lại còn chẳng sợ người thế này?" Tạ Phỉ vừa đổ thức ăn vừa nói, "Hóa ra là cậu nuôi chúng nó."
Cố Phương Yến lại phủ nhận: "Không phải tôi."
"Hả?" Tạ Phỉ lại ngẩng lên, "Thế cậu..."
"Có một thầy giáo về hưu nhà ở gần đây hay tới chăm sóc, nhưng dạo này thầy không qua được." Cố Phương Yến hơi khựng lại một chút, "Hôm nay đến lịch diệt bọ cho chúng nó."
Hóa ra đó là lý do hắn xách cái túi kia tới đây.
"Thì ra là thế. Hiếm ai chịu khó diệt bọ định kỳ cho mèo hoang lắm, thầy giáo kia có tâm thật đấy." Tạ Phỉ cảm thán, "Thế cậu mua loại thuốc gì?"
Cố Phương Yến: "Không rõ dùng loại nào thì tốt, nên mua hết."
"... Đại gia à, cậu không biết hỏi người ta sao?" Tạ Phỉ giật lấy cái túi trên tay Cố Phương Yến rồi mở ra xem. Thuốc tẩy giun, thuốc diệt bọ, loại tổng hợp, dạng viên, dạng nước... cái gì cũng có, đống này ít nhất cũng phải hơn cả triệu bạc.
Cậu lấy một viên thuốc tổng hợp ra, còn lại nhét hết vào túi trả lại cho Cố Phương Yến, giải thích: "Dùng thuốc nước nhỏ gáy thì phải đeo vòng cổ chống liếm cho chúng nó, vì mèo hoang mà nhỏ thuốc vào là tụi nó sẽ liếm sạch. Cậu không thể đeo vòng cho mèo hoang được, nên chỉ có thể cho ăn thuốc viên thôi."
Nói xong, Tạ Phỉ như sực nhớ ra điều gì, cạn lời ngước nhìn hắn: "Cậu chỉ mang mỗi thuốc mà không có đồ ăn đi kèm thì dụ mèo kiểu gì? Nếu tối nay tớ không tới, có phải cậu định đứng trơ ra đây nhìn chúng nó luôn không?"
Cố Phương Yến: "……"
Hắn khẽ nheo mắt: "Thì cậu đã đến rồi còn gì."
"Thế cậu có nên cảm ơn tớ một tiếng không nhỉ?" Tạ Phỉ cười rộ lên.
Dứt lời, cậu thấy Cố Phương Yến nhướng mày một cái.
Tạ Phỉ thầm nghĩ đây chắc là biểu cảm thứ ba mà cậu thấy trên mặt cái tên này, bên cạnh nhíu mày và nheo mắt. Cơ mà cậu cũng chẳng bắt hắn phải đáp lại thế nào, chỉ cười hừ một tiếng rồi cúi xuống bẻ thuốc trộn vào thức ăn cho mấy cái đầu lông xù đang ăn lấy ăn để kia. Cậu thầm cầu nguyện: "Hy vọng tụi nó chịu ăn."
"Nghe nói tụi nó không kén chọn đâu." Cố Phương Yến bồi thêm một câu.
Cái sự "nghe nói" này linh nghiệm thật, đám mèo chẳng thèm nhìn kỹ, cứ thế xơi luôn cả thuốc lẫn thức ăn.
"Giỏi quá, ngoan thật đấy." Tạ Phỉ gật đầu khen ngợi.
Ai dè lời khen còn chưa dứt, có một chú mèo mướp đột nhiên ngẩng đầu lên liếc Cố Phương Yến một cái sắc lẹm.
Sau đó, nó vô cùng từ tốn, vô cùng ghét bỏ... nhổ viên thuốc vừa ăn vào miệng ra.
Viên thuốc màu trắng bay ra, nảy mấy cái trên mặt đất rồi dừng ngay cạnh chân Cố Phương Yến, suýt chút nữa là dính lên giày của hắn.
Cố Phương Yến tận mắt chứng kiến màn này: "……"
Tạ Phỉ thấy cảnh tượng này thì sững người mất một giây, sau đó cười phá lên. Cậu giơ tay túm lấy ống quần Cố Phương Yến, giật giật mấy cái đầy khoái chí: "Anh Cố à, cậu nhìn kìa! Nó nhổ thuốc ra còn phải liếc cậu một cái mới chịu cơ!"
Khuôn mặt điển trai của Cố Phương Yến căng cứng như sắp vỡ ra đến nơi. Đã thế Tạ Phỉ còn được đà lấn tới, vừa cười vừa lắc ống quần Alpha mạnh hơn: "Nó biết đống thuốc này là của cậu mang tới đấy, chắc nó sợ cậu bỏ độc vào thức ăn rồi cũng nên!"
Một tay Tạ Phỉ cầm điện thoại, vì cười quá trớn nên ánh đèn pin cứ thế rung rinh loạn xạ. Nếu có ai đứng đối diện, chắc mắt cũng bị cậu soi cho mù luôn quá.
Cố Phương Yến nhìn cậu bằng ánh mắt thâm trầm, hắn túm lấy phần trên ống quần, dịch bước chân sang bên cạnh để thoát khỏi "móng vuốt" của cậu.
Lúc này Tạ Phỉ mới nhận ra hành động vừa rồi của mình hơi quá trớn, cậu vừa cười vừa rối rít xin lỗi. Cậu cũng muốn nín lắm chứ, nhưng cái hình ảnh vừa nãy cứ lởn vởn trong đầu, cộng thêm cái bản mặt khó ở của Cố Phương Yến làm cậu không tài nào nhịn nổi.
Tạ Phỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, phần cổ thon dài vươn ra khỏi cổ áo, tạo nên một đường cong tuyệt đẹp. Làn da cậu vừa trắng vừa mịn, tuyến thể Omega lộ rõ ngay đó, vậy mà cậu cứ cười rung cả người chẳng thèm giữ kẽ chút nào, lại còn ngay trước mặt một Alpha như Cố Phương Yến.
Cố Phương Yến không tự nhiên mà dời mắt đi, hỏi khẽ: "Nó không chịu ăn, giờ làm sao?"
"Chắc là không thích vị này rồi, đổi loại khác thử xem." Tạ Phỉ rốt cuộc cũng ngừng cười, lại một lần nữa cầm lấy túi thuốc trên tay Cố Phương Yến.
Cậu đang lúi cúi tìm loại thuốc khác thì một bàn tay vươn ra trước mặt, lòng bàn tay ngửa lên, những ngón tay thon dài và mạnh mẽ.
Tiếp đó là giọng nói của Cố Phương Yến: "Để tôi cầm đèn cho."
Tạ Phỉ đáp "được", rồi đặt điện thoại vào tay hắn.
Có người cầm đèn đúng là tiện hơn hẳn. Tạ Phỉ nhanh chóng tìm thấy một loại thuốc viên khác, lấy ra bẻ nhỏ theo liều lượng rồi trộn vào phần ăn của chú mèo mướp ban nãy.
Chắc là vì thuốc nhỏ nên nó không nhận ra, loáng một cái đã ăn sạch bách.
"Nếu nó vẫn không chịu ăn thì chắc chỉ còn nước bôi thuốc nước thôi." Tạ Phỉ thở phào nhẹ nhõm, "Hoặc hôm nào mang thêm ít bánh thưởng hay thuốc dinh dưỡng tới dỗ dành nó xem sao."
Cố Phương Yến khẽ ngước mắt nhìn cậu.
"Cậu chê nó phiền phức à?" Tạ Phỉ trêu chọc.
"Không có." Hắn phủ nhận.
Tạ Phỉ cười khẽ hai tiếng, lấy lại điện thoại từ tay hắn rồi trả lại túi thuốc.
Đám mèo đã chén no nê và lần lượt rời đi, nhưng Cố Phương Yến vẫn chưa có ý định bỏ đi ngay. Tạ Phỉ chợt nhớ ra chuyện chính, liền gọi hắn một tiếng.
Cố Phương Yến trầm giọng đáp: "Ừ?"
Giữa đêm đen tĩnh mịch, gió đưa hương hoa thanh khiết thoang thoảng, tiếng "Ừ" của hắn nghe qua cực kỳ nam tính và cuốn hút.
Tai Tạ Phỉ như bị ai gãi nhẹ một cái, ngưa ngứa. Cậu bỗng thấy hơi khó mở lời, phải một lát sau, Cố Phương Yến mới hỏi lại: "Muốn nói gì à?"
"Tớ muốn hỏi là, thứ Bảy này sinh nhật Hạ Lộ, tớ nên tặng cậu ấy cái gì thì được nhỉ?" Tạ Phỉ vừa hỏi vừa cúi đầu buộc lại túi thức ăn cho mèo.
Cố Phương Yến từ tốn nheo mắt lại. Tạ Phỉ chờ một lúc mới nghe thấy hắn trả lời: "Khỏi tặng."
"Làm thế hình như không ổn lắm?" Tạ Phỉ hơi chần chừ, "Thế cậu ấy thích cái gì?"
"Cái gì cũng thích." Cố Phương Yến đáp gọn lỏn.
"..." Tạ Phỉ cạn lời, "Thế cậu ấy có chơi game không?"
"Có."
"LOL, Vương Giả Vinh Diệu, PUBG, hay là..."
Cố Phương Yến cắt ngang lời liệt kê của cậu: "Chơi tuốt."
"Không ngờ cậu ta cũng đa tài gớm." Tạ Phỉ lầm bầm, "Chẳng lẽ không có cái gì đặc biệt để mà tặng sao?"
"Thế nên mới bảo không cần tặng." Giọng Cố Phương Yến lạnh nhạt hẳn đi, "Tôi về trước đây."
Tạ Phỉ cảm thấy thái độ của tên này hình như có chút kỳ lạ, nhưng cụ thể là lạ chỗ nào thì cậu chịu chết, đành vẫy tay chào: "Tạm biệt nha."
Phần túi nilon trải dưới đất vẫn còn sót lại chút thức ăn, Tạ Phỉ gom lại để mang đi vứt. Ai ngờ vừa mới đứng dậy được một nửa, một cơn đau buốt như kim châm từ lòng bàn chân truyền lên tận não.
Mẹ nó, ngồi xổm lâu quá nên tê chân rồi!
Tạ Phỉ chửi thầm một câu, xung quanh lại chẳng có chỗ nào để bấu víu. Ngay lúc cậu tưởng mình sắp ngã sấp mặt đến nơi thì một bàn tay vươn tới, vững vàng đỡ lấy cậu.
Tạ Phỉ không khống chế được đà ngã về phía trước. Giây kế tiếp, trán cậu đập thẳng vào một lồng ngực rắn chắc.
Lời tác giả: Sau đó Tạ Phỉ bảo: Anh Cố à, cúc áo sơ mi của cậu cứng quá, làm tớ đau hết cả trán rồi này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


