Huyện Thành (2)
Hắn nhớ lần trước làm xà phòng, từng nghĩ nếu cho thêm bột đậu có lẽ sẽ đặc hơn, làm được nhiều bánh hơn. Vì thế hắn ghé tiệm lương thực mua một cân bột đậu mịn, mất năm văn.
Sau đó lần theo trí nhớ tìm tới khu bán thịt phía tây huyện thành. Nơi này lớn hơn hàng thịt ngoài trấn nhiều, mấy lò mổ san sát cạnh nhau. Hắn chọn một quầy trông khá đông khách, hỏi: “Chưởng quỹ, có tụy heo không?”
Tên đồ tể râu quai nón đang chặt xương, nghe vậy liền ngẩng đầu: “Tụy heo? Có, hai văn một bộ. Muốn bao nhiêu?”
“Có thể bớt chút không? Ta lấy bốn bộ.”
Đồ tể đánh giá hắn một lượt: “Bốn bộ à… được, tính ngươi bảy văn, cầm đi.”
Vương Bình An trả tiền. Đồ tể cúi xuống kéo ra một xâu tụy heo còn dính máu được xỏ bằng dây cỏ, mùi tanh xộc thẳng lên mũi. Hắn lấy giấy dầu của mình bọc mấy lớp rồi mới bỏ vào sọt.
Hắn vẫn còn nhớ chuyện làm đậu phụ nên cố ý ghé hỏi ở tiệm đá. Loại cối đá nhỏ nhất cũng phải năm trăm văn một bộ.
Hắn sờ đống tiền còn lại trong ngực, khẽ thở dài.
Vẫn còn thiếu nhiều lắm.
Để lần sau vậy.
Mua xong đồ, mặt trời đã ngả về tây. Hắn đeo cái sọt có bột đậu và tụy heo, ôm tiền trong ngực, chuẩn bị ra cổng thành ngồi xe bò về nhà.
Vừa đi tới giao lộ giữa phố lớn và một ngõ nhỏ, nơi này người qua lại đông đúc, cũng có không ít tiểu thương bày sạp, hắn bỗng bị ai đó vỗ vai.
Quay đầu lại, là một hán tử mặc áo ngắn xám, đội mũ nỉ rách, khoảng hơn ba mươi tuổi. Mặt đầy thịt ngang, cánh tay còn xăm mấy vệt xanh mờ mờ.
“Tiểu tử, mới tới à? Dám bày sạp ở đây?” Hán tử liếc xéo hắn, giọng điệu chẳng lành.
Vương Bình An khựng trong lòng, biết là gặp kẻ quản địa bàn rồi. Hắn vội đáp: “Đại ca, ta chỉ tiện đường bán mấy cái giỏ, mài vài con dao thôi, không chiếm chỗ.”
“Tiện đường?” Hán tử cười khẩy. “Kiếm tiền trên con phố này tức là dùng địa khí ở đây! Biết quy củ không? Nộp phí quản lý!”
“Phí quản lý?” Vương Bình An sững người.
“Đúng! Một ngày năm văn! Thấy ngươi là gương mặt mới nên lần đầu còn dễ nói chuyện. Mau nộp đi, sau này nhớ quy củ!”
Hắn chìa tay ra, ngón tay thô ngắn, móng đầy bùn đen.
Vương Bình An nhìn bàn tay đó, lại nhìn gương mặt dữ tợn của đối phương, rồi đảo mắt quanh một vòng. Mấy người bán hàng gần đó đều cúi đầu giả vờ như không thấy. Hắn biết, số tiền này không đưa thì hôm nay khó mà yên thân rời đi. Hắn cắn răng, móc năm văn trong ngực đặt vào tay tên kia.
Năm văn tiền… đủ mua hơn một cân gạo thô rồi.
Cứ thế bị người ta lấy mất trắng.
Nhưng hắn còn có thể làm gì?
Người lạ đất lạ, cường long không ép được địa đầu xà.
Lần đầu tiên hắn thật sự cảm nhận rõ, kiếm chút tiền ở cái thế đạo này không chỉ cực khổ, mà còn có đủ loại “quy củ” và bóc lột nhìn không thấy.
Vương Bình An vừa đi vừa nghĩ.
Lúc ngang qua tiệm bánh bao lần nữa, xửng hấp vừa mở nắp, bánh bao trắng mập bốc hơi nghi ngút, mùi thịt thơm đến bá đạo.
Hắn dừng chân.
Trong đầu hiện lên đôi mắt sáng long lanh của Tiểu Đậu, rồi vẻ mặt luôn nhẫn nhịn mà mong chờ của Tú Nương.
Hắn nghiến răng quay lại.
“Chưởng quỹ, bốn cái bánh bao thịt.”
Mười hai văn đưa ra, đổi lấy bốn cái bánh bao nóng hổi được gói kỹ bằng giấy dầu.
Hắn cẩn thận nhét vào ngực áo, áp sát tim. Chút hơi ấm ấy dường như xua tan không ít u ám trong lòng.
Xe bò cót két lăn bánh trên đường về.
Hơi nóng từ bánh bao xuyên qua lớp áo, sưởi ấm lồng ngực hắn.
Hắn chợt thấy, năm văn kia tuy oan uổng thật, nhưng so với việc để Tú Nương và Tiểu Đậu được ăn một bữa bánh bao thịt đàng hoàng… dường như cũng chẳng còn khó chấp nhận đến vậy.
Chỉ cần hai mẹ con vui vẻ, còn hơn tất cả.
Về tới nhà thì trời đã nhá nhem tối.
Vừa đẩy cổng sân ra, Tú Nương đã đứng ở cửa bếp ngóng trông, Tiểu Đậu như con chim nhỏ lao bổ tới:
“Cha!”
Nhìn thấy hai mẹ con, nỗi bực bội trong lòng Vương Bình An cuối cùng cũng tan đi hơn nửa. Hắn cười cười, đặt sọt xuống rồi lấy bọc giấy dầu nóng hầm hập trong ngực ra, mở từng lớp.
Bánh bao trắng mập lộ ra, mùi thịt lập tức lan đầy sân nhỏ.
“Xem cha mang gì về này?”
Tiểu Đậu “oa” lên một tiếng, mắt tròn xoe, cái mũi nhỏ hít lấy hít để mùi thơm.
Tú Nương cũng ngẩn người, nhìn bốn cái bánh bao trắng mập rồi lại nhìn gương mặt mệt mỏi nhưng mang ý cười của Vương Bình An, cổ họng nghẹn lại:
“Cái này… tốn bao nhiêu tiền chứ? Chàng chạy bên ngoài cả ngày, đã ăn gì chưa? Trong nồi còn cháo.”
“Ta ăn rồi, ở huyện ăn bánh nướng, ngon lắm. Lát nữa uống bát cháo cho trơn cổ là được.”
Vương Bình An mặt không đổi sắc mà nói dối. Thật ra hắn chỉ gặm hai cái bánh bột đen lạnh ngắt.
“Cái này đặc biệt mua cho hai mẹ con. Mau ăn lúc nóng, nguội sẽ ngấy.”
Hắn nhét một cái vào tay Tiểu Đậu, lại đưa một cái cho Tú Nương.
Tiểu Đậu đã không chờ nổi nữa, cắn mạnh một miếng. Nước thịt béo ngậy lập tức chảy xuống khóe miệng. Con bé sung sướng nheo cả mắt:
“Cha, thơm quá! Ngon quá đi!”
Tú Nương ăn từng miếng nhỏ, nhưng ánh mắt vẫn luôn dừng trên người hắn.
Dưới ánh đèn, nàng nhìn ra vẻ mệt mỏi trên mặt hắn, còn có chút uất khí bị hắn cố che giấu. Gấu áo dính bùn, mu bàn tay dường như cũng hơi đỏ.
Tim nàng thắt lại, muốn hỏi nhưng không dám hỏi. Người nam nhân này, vì cái nhà này, ở ngoài chẳng biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực.
Đúng lúc đó, bụng Vương Bình An bỗng réo vang một tiếng.
Hắn lập tức đỏ mặt.
Tú Nương vành mắt đỏ hoe, đẩy cái bánh bao trong tay tới trước mặt hắn: “Chàng cũng ăn đi. Chạy cả ngày sao có thể không đói?”
“Ta thật sự không đói, để lại sáng mai cho Đậu nhi ăn.”
“Cha ăn đi!” Tiểu Đậu cũng học theo mẹ, đưa cái bánh bao đã cắn dở tới miệng hắn.
Nhìn đôi mắt sáng long lanh đầy quan tâm và ỷ lại của thê nữ, chút buồn bực cùng phẫn nộ vì bị thu “phí quản lý” trong lòng Vương Bình An bỗng nhạt đi, chỉ còn lại cảm giác chua xót mà ấm áp.
Hắn nhận lấy cái bánh bao, ăn một cái, cái còn lại nhất quyết để dành cho con bé.
“Cứ ăn đi. Mai cha lại kiếm tiền mua nữa.”
Buổi tối, hắn bưng chậu nước nóng ngồi ngoài cửa ngâm chân. Nước ấm bọc lấy đôi chân đau nhức sưng tấy, dễ chịu đến mức hắn thở dài một hơi.
Ngồi xe bò về quả thật chân đỡ đau hơn nhiều.
Nghĩ lại quãng thời gian trước, đúng là vì sợ chết đói nên liều mạng mà đi, liều mạng mà làm, ngày đêm chẳng nghỉ. Giờ cuối cùng cũng coi như có thể thở ra chút rồi.
Tú Nương thu dọn xong liền ngồi dưới đèn vá bộ đồ màu lam kia. Nàng đã cắt xong một mảnh, định may trước cho Tiểu Đậu một chiếc áo ngắn.
Đầu ngón tay đưa kim xỏ chỉ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng.
Vương Bình An tựa khung cửa, ngước nhìn trời đầy sao.
Hôm nay tuy chịu thiệt, nhưng cũng coi như mở mang tầm mắt, còn tìm được đường mới.
Giỏ sách cho thư sinh…
Ngày mai thử xem sao.
Đan nhẹ hơn một chút, đẹp hơn một chút, biết đâu thật sự bán được giá cao.
Hắn khép mắt, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn chân, lắng nghe tiếng hít thở khe khẽ cùng tiếng kim chỉ xuyên vải bên cạnh.
Trong lòng dần dần yên ổn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



