Hơi nóng từ vụ nổ xe buýt sau lưng vẫn còn hầm hập, phả vào gáy Vãn Ninh như hơi thở của tử thần. Cô đứng trước cánh cửa xoay bằng kính cường lực đã nứt vỡ của Bệnh viện Nhân dân số 1. Phía sau lớp kính mờ đục bởi bụi bặm và sương máu, một không gian rộng lớn hiện ra, im lìm và đầy áp lực đặc quánh mùi rỉ sét và hóa chất sát trùng.
Vãn Ninh siết chặt tấm bản đồ trong tay. Trần Hùng – gã đàn ông lầm lì đã sống sót cùng cô – đang lảo đảo bước đi với một bên vai đẫm máu. Nhưng họ không cô đơn.
Từ những góc tối của đại sảnh, những bóng người khác dần lộ diện. Tổng cộng có mười người. Họ đến từ những "đường chạy" khác nhau, kẻ mất tay, người rách vai, ánh mắt ai nấy đều vằn đỏ sự cảnh giác.
Giữa sảnh, một bảng điện tử khổng lồ treo trên cao bỗng bật sáng, ánh đèn neon đỏ quạch nhấp nháy liên hồi.
[CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI TẦNG 1: TRÒ CHƠI "CHẨN ĐOÁN SAI LỆCH".] [ĐỘ KHÓ: 4 CƠ - PHÂN LOẠI: TÂM LÝ, GIẢI MÃ VÀ HIẾN TẾ.] [LUẬT CHƠI: CÓ 10 NGƯỜI CHƠI, NHƯNG CHỈ CÓ 5 CHIẾC THẺ THÔNG HÀNH ĐỂ LÊN TẦNG TIẾP THEO. TRONG SẢNH CÓ 5 CHIẾC MÁY CHẨN ĐOÁN. MỖI CHIẾC MÁY CẦN MỘT "PHỤ TÙNG THAY THẾ" ĐỂ KÍCH HOẠT. KẺ NÀO DÂNG NỘP VẬT TẾ HỢP LỆ SẼ NHẬN ĐƯỢC THẺ.]
Không gian rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Mười con người, năm chiếc thẻ. Toán học đơn giản nhưng thực tế lại tàn khốc: hoặc chết, hoặc bị xẻ thịt.
"Mẹ kiếp! Tao không đợi được!"
Gã đàn ông tên Lão Đại, một gã tay to mặt lớn với vết sẹo dài băng qua mắt, gầm lên. Gã vung thanh sắt rỉ sét đập mạnh vào đầu một người chơi phụ đang đứng cạnh. Tiếng xương sọ vỡ vụn "rắc" một tiếng khô khốc. Gã lôi cái xác vẫn còn co giật đến trước Máy số 1.
Màn hình máy hiện lên dòng chữ: [YÊU CẦU: 2 LÍT MÁU TƯƠI.]
Lão Đại cười gằn, dốc ngược cái xác, để dòng máu đỏ thẫm chảy ròng ròng vào bồn chứa kim loại. Tiếng "ting" vang lên, một tấm thẻ xanh rơi ra. Gã nhặt lấy, ánh mắt đầy sát khí quét qua những người còn lại: "Chỉ còn 4 cái. Đứa nào chậm chân thì làm mồi cho máy!"
Hành động của Lão Đại như một mồi lửa đốt cháy đống thuốc súng. Sự hỗn loạn bùng nổ.
Lâm – gã thanh niên đeo kính trông có vẻ trí thức – bất ngờ rút dao mổ giấu trong tay áo, nhắm thẳng vào đôi mắt của một cô gái trẻ gần đó. Máy số 2 yêu cầu: [MỘT ĐÔI MẮT THỊ LỰC 10/10]. Tiếng thét xé lòng vang động cả đại sảnh khi lưỡi dao lướt qua.
2. Sự phức tạp của những con số
Vãn Ninh đứng ở góc sảnh, đôi mắt phượng sắc sảo quan sát từng chuyển động. Cô không vội vã lao vào cuộc tàn sát. Cô nhận thấy một điểm bất thường: Những chiếc máy này không chỉ đơn thuần đòi hỏi xác thịt.
Cặp song sinh – hai gã thanh niên cao lớn, gương mặt giống hệt nhau – đang khống chế Trần Hùng. Chúng chặt đứt bàn tay còn lại của hắn và ném vào Máy số 4. Tuy nhiên, đèn báo vẫn hiện màu đỏ. [SAI LỆCH: VẬT TẾ KHÔNG ĐỦ TRỌNG LƯỢNG. CẦN THÊM MỘT BÀN TAY NỮ GIỚI.]
"Mẹ kiếp!" Đứa em trong cặp song sinh gầm lên, quay phắt lại nhìn về phía Vãn Ninh. "Con khốn kia, đưa tay đây!"
Vãn Ninh lùi lại, lưng chạm vào Máy số 5 – chiếc máy duy nhất nãy giờ vẫn im lìm, không có dòng yêu cầu vật lý nào hiện lên. Cô liếc nhanh vào góc màn hình máy số 5, nơi có một dòng chữ nhỏ li ti ẩn sau lớp bụi: “Kẻ mang mầm bệnh là kẻ che giấu trái tim.”
Cô hiểu rồi. Trò chơi chất Cơ không bao giờ đơn giản là sức mạnh thể chất. Nó là trò chơi của sự phản bội và bản chất con người.
Gã anh trong cặp song sinh lao đến, con dao mổ trên tay lăm lăm. Vãn Ninh không chạy thoát thân theo bản năng. Cô đứng sát vào khe hở của Máy số 5, hét lên: "Hai người định giết tôi? Tại sao không nhìn lại chiếc máy số 4 đi? Nó yêu cầu 'Bàn tay nữ giới', nhưng thực tế nó đang cân đo sự hy sinh!"
Gã anh khựng lại một nhịp. Vãn Ninh nhanh chóng bồi thêm: "Nhìn Máy số 5 này đi! Nó chỉ cần một thứ: SỰ TRUNG THỰC CỦA KẺ PHẢN BỘI. Ai trong hai người sẽ là kẻ phản bội trước?"
Một thoáng nghi ngờ lóe lên giữa hai anh em. Trong thế giới sinh tồn này, sự tin tưởng mỏng manh như sợi chỉ. Gã em, do lo sợ anh trai sẽ ra tay với mình trước để lấy thẻ, đã bí mật vung dao nhắm vào thắt lưng của người anh.
"Mày... mày dám!" Người anh đau đớn xoay người lại, vung dao chém trả.
Cuộc nội chiến giữa hai anh em diễn ra đẫm máu ngay trước mặt Vãn Ninh. Máu của họ bắn lên bảng điều khiển của Máy số 5. Ngay lập tức, màn hình máy sáng rực lên màu xanh lục:
[XÁC NHẬN: SỰ PHẢN BỘI HOÀN TẤT. VẬT TẾ HỢP LỆ.]
Một tấm thẻ thông hành rơi ra từ hộc máy. Vãn Ninh nhanh như chớp nhặt lấy nó trước khi hai gã song sinh kịp nhận ra chúng vừa bị cô thao túng.
Mười lăm phút sắp hết. Sảnh bệnh viện giờ đây không khác gì một lò mổ thủ công. Lão Đại, Lâm, và người đàn bà đồ đen (kẻ đã im lặng chiếm được Máy số 3 bằng cách hiến tế mô não của người chơi phụ) đã có thẻ. Vãn Ninh cầm tấm thẻ thứ tư.
Chỉ còn duy nhất một tấm thẻ cuối cùng ở Máy số 4 – nơi hai anh em song sinh đang thoi thóp bên cạnh Trần Hùng đã mất sạch đôi tay.
Vãn Ninh bước về phía thang máy. Cô nhìn lại sảnh chính lần cuối. Ánh sáng neon đỏ quạch soi rõ những mảnh thịt vụn và những tiếng rên rỉ yếu ớt. Sự tàn khốc của trò chơi không nằm ở những con quái vật, mà nằm ở việc nó biến con người thành quái vật của nhau.
Ting.
Cửa thang máy mở ra. Vãn Ninh bước vào, thản nhiên lau vệt máu bắn trên má bằng mảnh vải váy rách.
[NGƯỜI CHƠI VÃN NINH: HOÀN THÀNH TẦNG 1.] [PHẦN THƯỞNG TÍCH LŨY: MẬT MÃ GIẢI PHẪU TẦNG 2.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


