Thang máy dừng lại với một tiếng ting khô khốc. Cánh cửa sắt hoen rỉ từ từ mở ra, để lộ một không gian hoàn toàn khác biệt với sự hỗn loạn đầy máu me ở tầng một.
Mùi hóa chất sát trùng nồng nặc bị thay thế bởi một mùi hương ngọt lịm đến mức lợm giọng – mùi phấn rôm trẻ em trộn lẫn với mùi sữa hỏng. Hành lang Tầng 2 rộng mênh mông, được sơn màu xanh thiên thanh dịu mắt, nhưng dưới ánh đèn tuýp chớp tắt liên hồi, những bức tranh vẽ hình gấu bông và thỏ trắng trên tường trông như đang méo mó, nhìn chằm chằm vào những kẻ mới bước vào.
Ting... ting... tang... Tiếng nhạc hộp vang lên, giai điệu bài hát ru "Twinkle Twinkle Little Star" phiên bản méo mó bắt đầu lấp đầy không gian.
"Chạy mau! Tìm đi!" Lão Đại gầm lên, gã không quan tâm đến ai, lao thẳng vào dãy phòng bệnh đầu tiên.
Vãn Ninh không chạy điên cuồng. Cô đứng ở giữa hành lang, hít một hơi thật sâu để giữ nhịp tim ổn định. Kiếp trước, cô từng nghe về những trò chơi thính giác – chúng không đánh vào sức mạnh, mà đánh vào sự mất bình tĩnh.
Nhạc đột ngột dừng lại.
Cả bốn người cứng đờ người tại chỗ. Không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng giọt nước nhỏ từ vòi nước hỏng. Từ trên trần nhà, những sinh vật cao lênh khênh, mặc bộ đồ y tá rách nát, khuôn mặt không có mắt mà chỉ có một cái miệng khâu kín và đôi tai khổng lồ đang run rẩy, từ từ hạ xuống. Đó là "Bảo mẫu".
Một trong số chúng bò sát lại gần Lâm. Gã thanh niên run rẩy đến mức răng đập vào nhau cầm cập. Con quái vật đưa đôi tai dài chạm vào lồng ngực gã, nghe nhịp tim đang đập loạn xạ.
"Đừng... làm ơn..." Lâm thào thào trong hơi thở.
Xoẹt! Một lưỡi kéo khổng lồ từ tay con "Bảo mẫu" cắt ngang cổ gã. Máu phun lên bức tranh con gấu bông trên tường. Lâm ngã xuống, không kịp nhắm mắt.
Vãn Ninh nhìn thẳng phía trước, không hề chớp mắt dù một con Bảo mẫu khác đang ngửi lấy mùi hương trên tóc cô. Cô biết, chỉ cần một nhịp thở mạnh, cô sẽ đi theo Lâm.
Nhạc ru lại vang lên, dồn dập hơn. Vãn Ninh dán mắt vào sơ đồ phòng bệnh. “Sự trưởng thành của một đứa trẻ phải đi theo những bước nhảy hoàn hảo.” – Dòng chữ bằng sáp màu trên tường chợt lóe lên trong đầu cô.
"Số chính phương." – Cô thì thầm.
Trong toán học, số chính phương là diện tích của một hình vuông với cạnh là số nguyên. Vãn Ninh hiểu rằng những chiếc lồng mang số chính phương chính là các "điểm neo" an toàn. Chỉ những chiếc lồng đó mới có hệ thống giảm chấn, không phát ra rung động siêu âm khi nhạc tắt.
"Lão Đại, đừng mở lồng số lẻ!" Vãn Ninh hét lên cảnh báo khi thấy gã định đập vỡ lồng số 13.
"Câm mồm, con ranh! Tao không tin mày!" Lão Đại đập nát lớp kính.
Ngay lập tức, một tiếng còi báo động chói tai vang lên từ bên trong. Những con "Bảo mẫu" lao xuống như những mũi tên. Lão Đại chỉ kịp gầm lên một tiếng trước khi bị lưỡi kéo xẻ dọc bả vai.
Vãn Ninh bắt đầu một cuộc nhảy lò cò tử thần. Cô nhảy từ vị trí lồng số 25 sang số 36, rồi 49. Cô di chuyển nhẹ như một con mèo, mắt liên tục tính toán khoảng cách. Sự phức tạp tăng dần khi các lồng kính bắt đầu di chuyển, tráo đổi vị trí cho nhau như một ván cờ ma quái.
"Khốn kiếp, số 64 đâu rồi?" Lão Đại, lúc này đã đẫm máu, hoảng loạn nhìn quanh. Gã thấy số 63 và lao đến.
"Đừng! Đó là bẫy số liền kề!" Vãn Ninh hét lên.
Nhưng Lão Đại đã chạm tay vào lồng 63. Một luồng điện cao thế phóng ra khiến gã co giật. Nhạc dừng. Ba con "Bảo mẫu" cùng lúc cắm phập lưỡi kéo vào người gã, ghim chặt gã vào bức tường đá.
Bây giờ chỉ còn lại Vãn Ninh và người đàn bà đồ đen. Nhạc sắp tắt, và Vãn Ninh đang ở giữa lồng số 70 và 81. Khoảng cách quá xa để thực hiện một bước nhảy an toàn.
Người đàn bà đồ đen nãy giờ vẫn im lặng, bất ngờ lên tiếng: "Cô rất thông minh. Nhưng chiếc lồng cuối cùng nằm ở nơi mà cô không bao giờ ngờ tới."
Vãn Ninh nhìn vào chiếc lồng kính số 00 đặt ngay dưới chân bức tượng người mẹ bế con ở sảnh phụ. Đó là số duy nhất không phải số chính phương có nghĩa.
Cô lao đến khi nhạc bắt đầu vang lên đoạn điệp khúc cuối. Nhưng người đàn bà đồ đen đã nhanh hơn, bà ta vung một sợi dây thép định siết cổ Vãn Ninh để độc chiếm chìa khóa.
"Bà quên quy tắc quan trọng nhất của trò chơi này rồi." Vãn Ninh cúi người, tránh khỏi sợi dây thép và đạp mạnh vào chiếc xe đẩy trẻ em bằng sắt bên cạnh.
Chiếc xe lao đi, đâm sầm vào tường phát ra tiếng động lớn đúng lúc bản nhạc vừa dứt.
Rắc. Nhạc dừng.
Người đàn bà đồ đen kinh hoàng nhận ra mình đang cầm sợi dây thép căng thẳng, tạo ra rung động cơ học nhỏ. Ba con Bảo mẫu cùng lúc quay đầu về phía bà ta.
"Không! Làm ơn!"
Tiếng thét của bà ta bị nuốt chửng bởi tiếng kéo cắt vào da thịt.
Vãn Ninh đứng im như một pho tượng đá trong góc tối. Sau khi các Bảo mẫu đã quay lại trần nhà, cô mới nhẹ nhàng tiến đến chiếc lồng số 00. Bên trong không có chìa khóa, mà là một chiếc ống nghe bác sĩ cũ kỹ.
Cô đặt ống nghe lên tim mình. Một giọng nói trẻ con thì thầm từ bên trong: "Mật mã là nhịp đập của kẻ không biết sợ."
[CHÚC MỪNG NGƯỜI CHƠI VÃN NINH HOÀN THÀNH TẦNG 2.] [BẠN ĐÃ NHẬN ĐƯỢC: CHÌA KHÓA PHA LÊ TẦNG 3.]
Cánh cửa thang máy lại mở ra. Vãn Ninh bước vào, trên váy đỏ đã lấm tấm những vệt máu mới của những kẻ đồng hành. Cô nhìn lên con số 3 đang nhấp nháy trên bảng điều khiển. Sự tàn khốc của bệnh viện này mới chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


